121 “Em ra đây làm gì?” giọng nói nhàn nhạt, bình tĩnh, nghe không ra có ẩn chứa cảm xúc gì, cũng không nhìn rõ tâm tư của hắn bây giờ. “Mua thức ăn, trong tủ lạnh hết đồ ăn rồi,” Trên tay cô vẫn cầm chiếc túi nhỏ, ngoại trừ mua thức ăn cô còn có thể đi đâu a? “Sau này những chuyện như thế, không cần em làm, anh sẽ tìm người làm thay.
122 “Anh chỉ giúp em tắm, em yên tâm, em nghĩ anh sẽ làm gì em?” Duệ Húc khó chịu giải thích với cô, “Em là vợ của anh, anh chỉ lo em sẽ bị cảm,” những lời này nói ra thật không quen, mặt hắn vẫn lạnh như vậy, nhưng trong mắt lại hiện lên sự kiên trì.
123 Khi cô bưng bữa ăn sáng lên đã thấy Duệ Húc quần áo chỉnh tề đang ngồi xem báo, cô đưa chiếc bát qua, Duệ Húc đưa tay nhận lấy, nhìn gương mặt hơi tái nhợt của cô, trong mắt hiện lên sự lo lắng.
124 “Chị dâu…. ” Một người đàn ông vội đi tới, kinh ngạc chỉ vào Tô Lạc, mồm hắn mở to tới nỗi nhét được một quả trứng gà. Hắn không có nhìn lầm, tại sao cô ấy lại ở chỗ này.
125 Lê Duệ Húc, đồ máu lạnh. Lê Duệ Húc, đồ vô tình. Lê Duệ Húc, đồ khốn khiếp. Nhưng, hắn chỉ dám trừng mắt nhìn, cũng không dám nói, bởi vì gương mặt của tổng tài Duệ Húc vô cùng âm hiểm.
126 Hắn nói trắng như vậy, Trần Mỹ Liên sững sờ, ý tứ của hắn là cô bi giáng chức. “Tôi hiểu rồi, tổng tài, tôi sẽ tới trình diện. ” Cô hít một hơi thật sâu, thực ra, có một số việc, cô đã thiếu sự phán đoán suy xét, đúng là cần bị phạt.
127 “Ha ha…” Ông chủ nở nụ cười, vị này thoạt nhìn như là quen biết cô gái này, không phải là chồng của cô ấy chứ. Ông chủ thử hỏi, ông không có quên, hồi trước, hai người này đã đến quán khá nhiều lần, ông đã nhìn rất nhiều người, bộ đồ người đàn ông này mặc thật đắt tiền, nhất định không phải là người bình thường.
128 “Tô Tử Lạc, em đang nghe anh nói sao?” Lê Duệ Húc ôm cô chặt hơn nữa, không biết vì cái gì, hắn chợt có một cảm giác một sự đau đớn đang len lỏi trong trái tim mình, vì sự im lặng của Tô Lạc, sự im lặng khiến cho hắn bất an.
129 “Vậy anh hãy đi tìm những cô gái khác, em… Không có vấn đề gì,” cô nhỏ giọng nói, giữa bọn họ cũng không có sự thân mật đến mức như vậy. Cũng không đến tình trạng gì đó.
130 Lưng cô dính chặt vào lồng ngực của hắn, mặc hắn ôm lấy vòng eo cô, tay cô nắm chặt tay hắn, cằm hắn tựa trên đỉnh đầu cô, dường như có thể giúp đỡ cô chống đỡ tất cả mọi thứ, và cô chỉ cần sống dưới đôi cánh của hắn là tốt rồi.
131 “Húc…” Bên kia điện thoại truyền tới một giọng nữ nghẹn ngào, khiến bàn tay Duệ Húc nắm điện thoại chặt hơn, ” Làm sao vậy, Trữ San, hắn đã làm cái gì?” Hắn không cần đoán, cũng có thể biết, ngoài Ôn Vũ Nhiên ra, không có ai có thể làm Trữ San khóc như vậy, mà cô như vậy, khiến trái tim hắn đau đớn.
132 Hắn đưa tay tắt chiếc đèn ngủ phía đầu giường, có lẽ đêm nay họ cũng sẽ ngủ thật ngon, đơn thuần là ôm nhau thôi cũng đã tra tấn hắn rồi. Hắn cười khổ một tiếng, Lê Duệ Húc hắn khi nào lại học được cạc kiềm chế dục vọng… Nhưng, tất cả đều xứng đáng, cái hắn muốn… Là trái tim của cô gái này.
133 “Được, tốt lắm,” Vệ Thần khẽ cười, hắn ngoài cười nhưng trong không cười, hắn tốt cái (P) a, Lê Duệ Húc coi hắn giống như một chú chó vậy, giờ Húc đã có vợ, ăn toàn đồ ngon, còn Vệ Thần hắn là một cu-li thật đáng thương.
134 “Quan hệ của chúng tôi, Lê tiên sinh không phải là không biết, xem ra, Lê tiên sinh khá là thích nhận những thứ đồ người khác không cần nữa?” Vũ Nhiên lạnh lùng nói mang theo sự mỉa mai, vẻ mặt Duệ Húc vẫn thâm sâu khó lường.
135 “Lê Duệ Húc… Lê Duệ Húc… Cứu cứu em…” Cô định đưa tay lên, muốn đẩy cái gì đó ra xa, chỉ nghe được hơi thở nhơ bẩn, ghê tởm, quá ghê tởm… Mau để cô… Chết đi… Chết đi… Lại tiếng quần áo bị xé rách vang lên, một lần nữa nhắm mắt lại, lúc này cô sống không bằng chết… Không biết khi nào thì, trên người của cô phát ra những tiếng kêu đau đớn, sau đó thân thể bẩn thỉu kia buông lỏng cô ra… Cô dán chặt vào tường trượt xuống, quần áo trên người đã bị xé rách hết, không thể che được làn da trắng nõn của cô… “Tô Tử Lạc… Tô Tử Lạc…” hơi thở mang theo vị thuốc lá lan tỏa đến người cô, sau đó một bàn tay không ngừng vỗ vào mặt cô, cả thân thể cô co rúm lại… Một tiếng thét chói tai vang lên… “Không cần… Buông… Buông ra…” Tiếng kêu thê lương, có thể nhìn ra cô đã bị kinh sợ đến mức nào, cả người giãy dụa, gào thét.
136 “Lúc ấy em đã nghĩ, nếu lúc đó em chết đi thì thật tốt, nhưng anh biết không, em rất yêu tính mạng của mình, cho dù cuộc sống có vất vả thế nào, em đều mong có thể sống sót, bởi vì, em còn chưa tìm được gia đình của mình.
137 Hắn nhìn chiếc đồng hồ trên tay, hắn biết hiện tại hắn có thể tìm cô vợ nhỏ bé đáng yêu ở đâu, nhà bếp. Đủng ôi, chính là nhà bếp. Hắn xuống tầng, nghe được âm thanh nấu nướng vang lại, hắn khẽ nhíu mày, hình như thân thể cô vẫn tốt lắm, hắn có chút hối hận đêm qua đã buông tha cô quá sớm, tuy cô khá gầy, nhưng dáng người cũng rất được, không thể không nói, rất ít khi hắn ở trên người phụ nữ lại mất hồn, đêm qua là lần đầu tiên, như muốn gắn kết cô với bản thân mình, thầm nghĩ yêu cô, yêu thân thể cô… Nghĩ tới đây, bản năng đàn ông lại trỗi dậy trong hắn.
138 “Kim LiLi,” cô gái tự nhiên đưa tay ra và nói tên mình, nụ cười của cô thật ngọt ngào, thỉnh thoảng cô lại đưa tay vuốt mái tóc dài mượt, cô biết rõ cái gì của bản thân có thể hấp dẫn cánh đàn ông.
139 “Tôi chỉ muốn nói cho anh biết, buổi đấu thầu sắp bắt đầu, tập đoàn họ Ôn cũng muốn tham gia, anh có nắm chắc không?” Vệ Thần ngồi trên ghế sa lon, đối với thủ đoạn của Duệ Húc, hắn trăm phần trăm tự tin, nhưng lại dính tới người đàn bà kia, tự tin chỉ còn năm mươi phần trăm, có thể còn ít hơn.
140 Tô Lạc cảm thấy hai mắt ngứa ngứa, theo phản xạ đưa tay đánh nhẹ vào tay Duệ Húc ra, lại dựa sát vào lồng ngực hắn ngủ. “Vợ, mới sáng sớm em đã đánh chồng mình rồi sao? Em muốn mưu sát chồng sao?” Hắn nắm nhẹ gương mặt cô, không có chú ý tới ý cười trên mặt mình, thật chân thật và thoải mái.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Huyền Huyễn
Số chương: 50