101 “Ngày mai đi cùng tôi,” Ngực Lê Duệ Húc không ngừng phập phồng, để lại một câu, hắn nhân lúc mình còn chưa phát hỏa, liền đi ra khỏi căn phòng, nếu không, hắn thực sự sẽ không biết mình sẽ làm những chuyện gì, có thể là trực tiếp túm lấy cô ném xuống hoặc bóp chết cô.
102 Tô Lạc cầm nhẹ lấy vạt áo, đứng ngồi không yên nhìn những cô gái kia nhìn cô với ánh mắt vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ. Cô còn chưa kịp nói gì, đã bị một nhóm cô gái đẩy vào phòng thay quần áo, cô nắm chặt quần áo trên người, mấy cô gái này giống như nữ lưu manh vậy, cũng tại tính cách cô dễ nói chuyện, chỉ có thể chịu đựng, mặc cho những cô gái này đem cô giống như rối gỗ đùa nghịch.
103 Trước mắt Duệ Húc có rất nhiều đồ trang sức, liếc mắt một cái, cũng không có thứ gì khiến hắn thấy vừa ý. “Em thích gì? Cứ chọn đi,” Lê Duệ Húc vỗ nhẹ chiếc nhẫn trên tay, giọng nói nhàn nhạt.
104 “Vậy em cứ đem về nghiên cứu từ từ, những thứ Lê Duệ Húc đã lấy ra, cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ lấy lại, nhất là đối với con gái, ” Lê Duệ Húc đem chiếc hộp đặt lại trên tay cô, mặc kệ vì nguyên nhân gì, chiếc vòng cổ đã là của cô.
105 “Anh có thể ly hôn,” Ôn Vũ Nhiên mím môi, hắn sẽ không thể nghe lời người đàn ông kia cả đời, hắn muốn, sẽ không có khả năng buông tha dễ dàng như vậy, nhất là người phụ nữ mà mình yêu, bỏ qua như vậy, hắn sẽ không có bất kì cơ hội nào nữa.
106 Kỳ thực một mình đi tản bộ, cũng tốt lắm, thực sự là rất tốt, cô ngẩng đầu, khóe môi hiện sự khổ sở, cô lại bị tổn thương. Lê Duệ Húc đi nhanh tới phòng làm việc, sắc mặt nghiêm trọng, bộ dạng lạnh như băng, khiến ọi người sợ hãi.
107 Hắn như một chú chó nhỏ muốn lấy lòng Duệ Húc, chỉ còn kém là chưa có cái đuôi để vẫy. Vệ Thần không nhìn thấy bàn tay Duệ Húc dùng sức cầm chặt chiếc bút, “Nếu cô ta quay trở về, anh có thể đi.
108 Cô đi vào trong phòng, phòng cô có một đống gói lớn nhỏ, cô thở dài một hơi, cầm lên nhìn, là quần áo cô vừa thử vừa rồi, cô ngồi trên giường, hít thở, nhìn những thứ trong phòng, trong mắt hiện lên sự mất mát.
109 Tô Lạc cười ảm đạm, người này dường như dẫn thân thiện, so với tính cách của Duệ Húc thực sự là hơn rất nhiều, không biết bọn họ sao lại có thể trở thành bạn tốt.
110 “Anh làm gì vậy?” Vệ Thần cầm lại đôi đũa, cái này có thể ăn, nhưng hắn lại nhìn Lê Duệ Húc, không phải tên này không muốn ngồi cùng bàn với hắn nữa chứ, như vậy Duệ Húc thật lời quá, một bàn đồ ăn đều là của hắn.
111 “Bà Lê, hình như em đã quên một chuyện?” Lê Duệ Húc cất thuốc vào trong hộp, cả người đứng thẳng nhìn chằm chằm Tô Lạc. Ánh mắt hắn tối lại, đây là lần thứ hai, nếu còn một lần nữa, hắn không biết cô còn mạng để mà tiếp tục sống hay không.
112 Tiếng bước chân truyền tới tai cô, sau đó dừng lại trước mặt cô, một bàn tay đưa ra trước mặt cô, “Của anh đâu?” Giọng nam lạnh lùng, ở nơi yên tĩnh lại lộ rõ sự lạnh lùng đến thế.
113 “Lê Duệ Húc. Làm sao anh lại biết cỡ giày của em?” Tô Lậc thấy khó hiểu, chân khẽ động, tuy rằng đôi giày này có chút cao, nhưng đeo vào lại rất thoải mái.
114 Cô cho hắn sĩ diện, cho hắn sự tự tôn, nhưng hắn lại chẳng có cảm giác được, tất cả những gì hiện tại, đều nhờ cô, chính hắn đã dùng cả cuộc đời của mình để đổi lấy.
115 “Tô Tử Lạc, em sẽ rời khỏi anh sao?” Đột nhiên hắn đưa tay về phía Tô Lạc, cô vội vàng nhắm chặt mắt, lông mi dài khẽ rung sợ hãi. “Em không cần sợ hãi như vậy, anh sẽ không đánh em,” Khóe môi Duệ Húc cong lên, giống như lời hắn nói, tay hắn đặt trên bả vai Tô Lạc, sau đó dùng lực nắm chặt.
116 Tô Lạc vẫn im lặng, trách hắn, cô có sao? Lời cô nói chỉ là sự thật mà thôi. Từ trước tới nay giữa họ đâu có sự công bằng, mà cái cô muốn lại chính là công bằng.
117 Hiện tại không cần phải làm trò nữa, hắn còn quan tâm tới cô gái này làm gì? Xoay người, tiếp tục lái xe, kì lạ, tầm mắt hắn vẫn vô tình vô ý nhìn sang bên cô, tất cả động tác, nét mặt của cô đều được hắn thu vào tầm mắt, thậm chí hắn còn đưa tay kéo chiếc áo đắp lại cho cô.
118 Tô Lạc từ phòng bếp đi tới, trên tay bê hai chiếc bát cháo. Cô đi rất nhanh vì bát cháo nóng bỏng. Đợi cho cô đặt hai bát cháo xuống bàn, hai tay xoa xoa đưa tới chiếc miệng thổi phù phù, khi cô không chú ý có một bàn tay nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô.
119 “Nếu anh chịu buông tha Tô Lạc, Tề Trữ San sẽ nhận được tất cả những thứ cô ấy muốn. ” Ôn Vũ Nhiên thản nhiên nói, hắn cũng không ngu ngốc, lúc trước người này đã hao tổn tâm tư để gả cô ấy cho hắn, như vậy, trong lòng Duệ Húc, Trữ San nhất định có một địa vị không bình thường.
120 Hắn đứng một bên cầm điếu thuốc đưa lên miệng, từng làn khói mỏng thổi ra, con người đen nheo lại nhìn chằm chằm cánh cổng. Hắn không tin cô sẽ ở trong căn nhà này mãi mãi, cũng không tin Duệ Húc có thể giam giữ cô cả đời.