141 Hắn hiện tại, âm trầm, lãnh khốc, như một vị vua chúa trên chiến trường thương mại, không từ một thủ đoạn nào, bất kể là chuyện gì cũng dám làm chỉ cần đạt được cái mình muốn.
142 Từng cơn gió thổi bung sợi tóc trước trán hắn, hắn mím môi, bước thẳng về phía trước. Ngồi ở trong xe, hắn không có lái xe, châm một điếu thuốc lá. Bắt đầu hút thuốc, dường như đã rất lâu hắn không như vậy, khóe mắt nheo lại hiện lên tia rét lạnh, còn lạnh hơn cả gió đông.
143 Tập đoàn Húc Nhật, Vệ Thần nhìn cánh cửa phòng tổng tài vẫn đóng chặt, mệt mỏi cúi đầu, hắn thực sự mệt muốn ngất rồi. “Phó tổng, Giang tổng tới rối. ” Thư kí của hắn đi từ phía sau nói.
144 Đây là tầng mười ba, là nơi quay quảng cáo của tập đoàn Húc Nhật, hắn có một nhóm người mẫu và các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, Tô Lạc chọn một nơi ít ai để ý ngồi xuống, cô người mẫu xinh đẹp đã thay ba bộ trang phục, mỗi lần thay đồ trang sức cũng khác đi, đây là những mẫu đồ trang sức mới nhất do tập đoàn Húc Nhật thiết kế ra, từng đường nét xinh đẹp đều mang cảm giác tinh tế quý giá.
145 Duệ Húc từng bước bước tới, nhìn gương mặt tái nhợt của cô gái ngã trên mặt đất, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, sự lãnh khốc nhanh chóng bao trùm lấy tất cả.
146 “Cảm ơn anh…” Tô Lạc cảm thấy mặt mình không còn đau, ngay cả trái tim cũng thế, cô tưởng rằng trái tim mình đã chết, bây giờ sự ấm áp đang lan tỏa dần, không biết bắt đầu từ khi nào, cô luôn nghĩ về hắn, người đàn ông này đã tiến sâu vào trái tim cô, khi cô phát hiện ra thì bản thân cũng đã lún quá sâu.
147 Có lẽ ngay từ đầu, hắn đã lựa chọn rồi. Từng tờ báo được giở ra, xung quanh yên bình, không khí dễ chịu, không ai biết được, rất nhanh thôi, không khi dễ chịu cùng sự yên bình này sẽ bị phá vỡ hoàn toàn.
148 Tô Lạc chớp mắt, khi nghe thấy từ cô gái khác, trái tim như bị bóp một cái thật chặt. Cô không muốn hắn đi với cô gái khác, thực sự không muốn. Lắc đầu, cô tựa vào vai hắn, không để ý trong mắt hắn toát ra sự lạnh lẽo.
149 “Húc, cảm ơn anh,” trái tim Trữ San loạn nhịp, cô đưa tay ôm chặt eo Duệ Húc, cả người dính vào người hắn, ngoài ý muốn, cô có cảm giác có một luồng điện chạy từ người hắn sang người cô, cảm giác này cô chưa bao giờ có, đây không phải cảm giác của Vũ Nhiên mang lại cho cô.
150 “Cứ cắn như vậy sẽ rách môi mất. ” ngón tay nhẹ nhàng đặt lên môi cô, hơi thở chứa mùi thuốc lá quen thuộc tỏa ra xung quanh cô, cô cảm thấy chua xót, có chút tủi thân, hắn đã đi đâu, sao bây giờ mới trở lại? “Xin lỗi…” Cô có thật nhiều điều muốn nói, muốn hỏi, cuối cùng những gì cô có thể nói cũng chỉ có hai chữ kia.
151 “Cô gái ngốc,” trong đêm đen truyền tới tiếng thở dài của người đàn ông, thân thể của cô để mặc hắn trút giận hết lên, cô biết không? Ngón tay vuốt nhẹ khóe mắt cô, trong đêm đen, môi mím lại lạnh lẽo, lãnh khốc và tàn nhẫn.
152 Bên ngoài, Vệ Thần lười biếng nhìn ngó xung quanh. Thỉnh thoảng hắn đi tới đi lui, lại nhìn chiếc đồng hồ trên tay, Lê Duệ Húc, hắn không phải rời khỏi cũng khó như thế chứ, Vệ Thần xoay người, vừa hay nhìn thấy Duệ Húc, không khỏi huýt sáo một cái.
153 Quản lý Vương khóc không ra nước mắt, hắn đã trêu ai chọc ai, hắn chỉ là một quản lý nhỏ bé, không phải nhà thiết kế a. Nhưng những lời này hắn chỉ có thể ngửa mặt lên trời mà than, ở tập đoàn Húc Nhật, vĩnh viễn hắn chỉ có thể nói có, không được phép nói không, chỉ có thể thành công, không được phép thất bại, nếu không sẽ không có tư cách ở lại nơi đây.
154 Duệ Húc dùng lực ôm chặt vòng eo cô, nhìn ánh mắt mông lung cô, hắn biết, trái tim cô, đã hoàn toàn thuộc về hắn. Tô Lạc cẩn thận đặt chiếc bánh ngọt lên bàn, ngón trỏ quét một chút bơ đưa lên môi nếm thử, thật ngon, thật ngọt, cô nhìn chiếc đồng hồ trên tường, rõ ràng thời gian đã trôi qua lâu rồi vậy mà mới chỉ có nửa giờ đồng hồ, cô không biết khi nào thì trời mới tối, đây gọi là sống một ngày dài như một năm, hôm nay cô đã cảm nhận rõ.
155 Tô Lạc bưng món ăn cuối cùng đặt lên bàn ăn, vẻ mặt tươi cười hạnh phúc, đôi mắt híp híp cười hình trăng khuyết, chiếc bánh ngọt đáng yêu được đặt ở giữa bàn, hôm nay là sinh nhật hai mươi mốt tuổi của cô, qua hôm nay, cô lại lớn thêm một chút, hạnh phúc cũng nhiều hơn một chút.
156 Trong một căn phòng khách sạn cao cấp, không biết ai là người chủ động, đôi môi hai người dính chặt lấy nhau, lưỡi không ngừng chạm vào nhau, từng tiếng thở gấp gáp truyền tới, dục vọng dâng trào không thể ngăn cản, không có cách nào trốn tránh, có lẽ họ đã chờ đợi thời khắc này quá lâu rồi.
157 “Chồng…” Một tiếng gọi, gương mặt nhỏ nhắn tái đi vì lạnh cọ nhẹ vào tay hắn, Duệ Húc vội vàng thu tay lại, dường như đang trốn tránh điều gì, hắn đi nhanh về phía phòng tắm, tiếng nước ào ào truyền tới.
158 Tô Lạc muốn từ chối, nhưng Vệ Thần nhắc tới Duệ Húc làm cô lại dao động, nói thật, đây mới chính là thứ hấp dẫn cô nhất, cô không cần nổi tiếng, chỉ cần có thể bước lại gần thế giới của hắn thêm một chút.
159 “Cô Tề…” Miệng Tô Lạc khẽ run, không biết vì sao, nhìn thấy Trữ San, trái tim của cô lại có cảm giác đau. Cô ấy gọi cô là cô Tô chẳng nhẽ cô ấy không nhớ, bây giờ cô đã là bà Lê… Là vợ của Duệ Húc.
160 Tô Lạc xuống xe, cô đang đợi hắn, nhưng vừa bước xuống xe Duệ Húc liền trực tiếp đi về phía trước. Cô cố gắng bước nhanh theo, từng bước từng bước, Duệ Húc không hề nhìn thấy, hoặc hắn không muốn thấy, không muốn không quan tâm, để ý tới cô.