81 Cô đặt đồ ăn mình làm lên trên bàn. “Đây là cái gì, cho heo ăn sao? Sao lại khó ăn như vậy?” Tống Thải Y cầm đũa ăn một miếng, vội vàng nhổ ra, cô chính là muốn gây sự, đồ ăn rõ ràng không khó ăn, cô lại chê Tô Lạc làm không ra gì, đây chính là bản năng của người phụ nữ, cô chán ghét bất kì cô gái nào ở bên cạnh Lê Duệ Húc.
82 Chịu đựng, cô có thể, nhưng thực sự rất đau, cùng là con gái, vì sao sắc lực tay người khác lại lớn như vậy. “Trên tay cô là cái gi, nói cho tôi biết,” Giọng nói Tống Thải Y càng thêm sắc nhọn, dáng vẻ dọa người, chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống, uống máu Tô Lạc.
83 ” Húc. ” Cô nghe thấy giọng nói mềm mại của Thải Y, sau đó là tiếng bước chân, còn cô chỉ có thể mở to hai mắt nhìn trần nhà màu trắng, khóe môi khẽ cong lên.
84 Đột nhiên, hắn cảm giác tay mình ẩm ướt, hắn nâng tay lên nhìn. Tiếng thét chói tai của Thải Y truyền tới. “A… Máu, nhiều máu quá…” Cô không ngừng thét chói tai, cho tới bây giờ cô cũng chưa từng nhìn thấy nhiều máu như vậy.
85 Lê Duệ Húc đưa mắt nhìn, nghe được Tô Lạc không có chuyện gì, ngón tay nắm chặt mới buông lỏng ra, hắn nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trên ngón tay áp út, đôi môi không tự giác khẽ cong lên.
86 “Tô Tử Lạc,” giọng cô tuy nhỏ nhưng lại êm dịu. “Tôi là Đoàn Hạo, là bác sĩ ở đây,cũng là bạn tốt của Húc. ” người đàn ông nở nụ cười, “Cô yên tâm đi, vết thương của cô đã không sao, rất nhanh là có thể xuất viện, đủng rồi,” anh chợt nghĩ ra cái gì đó, hơi hơi cúi người nhìn cô, “Húc nói, cô là thê tử của anh ta, có đúng không?” Không nên trách Đoàn Hạo nới thẳng ra như thế, chuyện này thực sự rất kì lạ, khiến người khác cực kì tò mò.
87 Anh ta nói muốn ai biến mất thì người đó sẽ phải biến mất, sẽ không vô duyên vô cớ mà chĩa mũi nhọn vào người khác, cô gái kia nên cảm tạ Duệ Húc luôn luôn lí trí, chỉ muốn cô ta biến mất khỏi làng giải trí chứ không phải là những thứ khác, trời sinh anh ta đã là một ác ma, đắc tội với ác ma còn có đường sống sao? Cửa đóng lại, Lê Duệ Húc đứng lên, đi tới trước cửa sổ sát đất, đứng trước cửa sổ, để ánh sáng chói mắt chiếu vào mắt mình, ánh sáng khiến ắt anh càng lạnh.
88 “Cô có phải rất ngốc không?” Giọng nói của người nào đó lộ rõ sự tức giận, anh bước nhanh tới bên cạnh Tô Lạc, không khí trong phòng dường như đã giảm đi rất nhiều, một cánh tay nhẹ nhàng kéo cánh tay cô xuống, cả người cô bổng run rẩy, khiến sắc mặt anh càng khó chịu, đối với cô mà nói, anh thực sự đáng sợ như vậy sao? “Tô Tử Lạc, ” anh cảnh cáo trừng mắt nhìn cô một cái, tay nhẹ nhàng đặt trên lớp băng trên đầu cô, giọng nói của anh thật ôn nhu.
89 Đoàn Hạo đóng cửa lại, Tô Tử Lạc cũng mở mắt ra, hàng lông mi khẽ rung, từng giọt nước mắt lăn dài, thật nhiều, thật nhiều. Đoàn Hạo mở cửa phòng làm việc, mặt nhăn lại, “Tôi nói, Húc, anh muốn hút thuốc cũng đừng hút thuốc trong phòng làm việc của tôi?” Anh đưa tay không ngần ngại phẩy phẩy trước mũi, cố gắng tìm kiếm không khí trong lành, người này đã hút bao nhiêu rồi, anh vội vàng bỏ tài liệu trong tay xuống, mở hết cửa sổ ra, làm ùi thuốc mau chóng tan đi.
90 Nếu hai người họ đã chán ghét nhau như thế, tốt nhất, bọn họ hãy trở thành những người lạ với nhau thì hơn, dù sao cuộc sống hôn nhân này, cũng chỉ có hai người họ biết.
91 Tay anh khẽ dùng lực, khiến Tô Lạc không thoải mái nhăn mặt, anh đưa ngón tay đặt trên mi tâm của cô, Tô Tử Lạc, cô không phải là Tô Tử Lạc, đầu ngón tay anh thật ấm, nhưng giọng nói lại lạnh lẽo vô tình.
92 Khóe môi anh khẽ cong lên, cảm giác này thực sự là ngoài ý muốn, đau khiến cho người ta yếu ớt, mà Lê Duệ Húc anh không cần đến nó, anh đi về phía phòng bếp, nơi đó còn một bát canh của anh.
93 “Vâng. ” Tô Tử Lạc ngẩng đầu lên, lại ăn một miếng mì, cô có gì không đúng sao? “Tô Tử Lạc, của anh đâu,” hắn đưa tay ra, trừng mắt nhìn Tô Lạc, nếu cô không cho hắn ăn, hắn nhất định không để cô yên.
94 “Lê Duệ Húc… Buông. . ” Lời của cô còn chưa nói hết, cảm giác được bàn tay Duệ Húc giơ lên, đặt sau gáy của cô vỗ về thật nhẹ. “Không nên cử động, em muốn làm ảnh hưởng tới vết thương sao?” Giọng nói như một lời cảnh cáo, quả nhiên khiến cho Tô Lạc quên luôn giãy dụa, cứng ngắc ngồi trên đùi hắn, cô rất ít khi gần gũi với đàn ông như vậy, ngoài Vũ Nhiên ra, chính là hắn, nhớ tới Ôn Vũ Nhiên, đôi mắt của cô ngoài sự lo lắng còn có một chút buồn phiền.
95 Cô chăm chú nhìn, quên cả thời gian, cho tới kho đôi mắt kia khóa chặt lấy cô, cô mới vội vàng kéo rèm cửa lại, trài tim đập thật nhanh. Cô quay về giường nằm úp xuống, lông mi dài khẽ dododngj, cho tới khi cơn buồn ngủ kéo tới, cô chậm rãi chìm vào giấc ngủ.
96 “Xin lỗi, Húc, em tới trễ. ” Tề Trữ San ngồi đối diện hắn, rất nhanh, một cốc cà phê đã đặt trước mặt cô, cô không cần đưa tay, Duệ Húc đã cầm lấy thìa xúc một viên đường cho vào cốc của cô, đôi khi, hắn còn hiểu cô nhiều hơn chính cô hiểu cô.
97 “Cái gì cũng được,” Tề Trữ San lắc đầu, đối với sự thất thần của Duệ Húc, trong lòng có chút không thoải mái, không biết hắn nghĩ cái gì, lại có thể thất thần trước mặt cô, điều này từ trước tới nay chưa hề xảy ra.
98 Hắn bước tới, rồi ngây người đứng cạnh cửa thật lâu, đúng như hắn nghĩ, hắn nghe thấy tiếng bước chân bước nhanh lên tầng, vợ của hắn, vẫn tiếp tục trốn hắn, tay hắn đặt trên nắm cửa, lần đầu tiên, gương mặt của hắn lại dọa được phụ nữ, người con gái nào thấy hắn mà không muốn nhào tới, chỉ có vợ của hắn, thấy hắn chỉ muốn độn thổ để trốn, là do hắn không thể gặp người hay là chính cô không thể gặp người.
99 Ngoài cửa, rất nhanh có tiếng gõ cửa truyền tới, Tô Lạc nắm chặt áo, do dự không biết có nên mở cửa không, tiếng đập cửa ngày càng nhanh, càng mạnh. Phanh phanh phanh, từng tiếp đập cửa giống như tiếng đập vào trái tim cô, cuối cùng cô hít một hơi thật sâu, đi tới cạnh cửa, tay đặt trên nắm cửa, dùng sức mở cánh cửa.
100 Môi hắn mím lại, lực tay tăng thêm một chút, nói đi, có phải cô cố tình dùng chiếc cốc để đánh hắn, hắn biết rõ không phải, nhưng không biết có phải bây giờ hắn cảm thấy buồn chán, nên mới muốn nhìn bộ dạng lúng túng này của cô.