201 “Tôi mặc kệ cô có mang thai hay không, đứa bé này không thể sinh ra, đứa con của Húc chỉ có thể là đứa bé trong bụng tôi, thứ cô mang là nghiệp chủng không thể tồn tại,” Trữ San gằn từng tiếng nói, cô nhìn bụng Tô Lạc, hận không thể giải quyết quả bom hẹn giờ này ngay bây giờ.
202 Từ khóe mắt Tô Lạc, một giọt nước mắt lạnh chảy xuống, cuối cùng cô cũng biết trò chơi mà Trữ San nói tới, thật sự cô không cần gì cả, thật sự, địa vị của Tô Lạc với Duệ Húc, tất cả mọi người đều biết.
203 Trữ San sững sờ ngồi trên giường, không còn chút cao ngạo nào nữa, bây giờ cô cái gì cũng không có, thực sự cái gì cũng không có… Hai người đàn ông đứng ngoài cửa, mỗi ng đứng một bên, đôi mắt Vũ Nhiên khép hờ, quét qua Duệ Húc, ánh mắt sắc lạnh thêm vài phần.
204 “Đứa bé của Trữ San cũng có thể là của anh…” Hắn đi ra ngoài, mấy câu nói bay vào tai Tô Lạc… Tô Lạc cúi đầu, tay đặt trên bụng, trong giây lát, cảm giác đau lại xuất hiện.
205 Duệ Húc nhìn thân ảnh cô biến mất dần trước mắt, bàn tay hắn nắm chặt lại, ánh mắt màu trà u ám, sâu thẳm lại có chút trống rỗng. Đột nhiên, hắn như một cơn gió đi ra ngoài, có một thứ gì đó không có cách nào ngăn lại, cảm giác đau đớn cấu xé trái tim, dường như hắn đang mất đi cái gì, cũng không biết phải tìm thứ gì.
206 Khi cánh cửa cửa hàng mở ra, cô ngẩng đầu lên nhìn, sắc mặt tái đi, vội trốn sang một bên, cô nhìn thấy hai người, Duệ Húc và Trữ San, trên tay họ có rất nhiều túi đồ, túi lớn túi nhỏ đặt vào trong xe.
207 “Húc, cứu con của chúng ta, cứu cứu đứa bé…” Trữ San dùng sức nắm chặt tay áo Duệ Húc, trong mắt đầy hận thù nhìn Tô Lạc chằm chằm. “Húc, cô ấy muốn giết con của chúng ta, muốn giết còn của em.
208 Bên ngoài phòng giải phẫu, Vệ Thần lo lắng đi tới đi lui, Tô Lạc đã vào lâu như vậy, vẫn chưa có thông tin gì. Hắn lấy điện thoại ra nhìn, gọi đến một dãy số, khi nghe thấy giọng nói lạnh như băng, trong lòng hắn có một dự cảm xấu.
209 Trữ San mở cửa ra, nhếch môi cười nhìn Vệ Thần rồi đi vào. Vệ Thần khẽ nhíu mày, vẻ ôn hòa ngày thường biến mất, gương mặt lộ ra chút cợt nhả. “Tôi thật không muốn gặp lại cô, Tề Trữ San, cô không biết, gương mặt của cô, thật khiến người khác thấy ghê tởm.
210 Hắn ngẩng đầu lên, uống một ngụm sữa lớn, cô ngồi lâu như vậy mới uống có một chút, mà hắn vài ngụm đã giải quyết hết chỗ sữa, sau đó bàn tay hắn dùng sức nắm chặt cái chai, đợi hắn buông tay thì cái chai đã bị bóp méo, trên thân chai còn có dấu tay hắn ấn xuống.
211 “Xin chào,” giọng nói có chút gượng gạo, dường như rất lâu cô không nói gì, làm chút nữa cô quên mình có thể nói chuyện. “Có phải nơi này cần tuyển người giúp việc không?” Tô Lạc khẽ liếm bờ môi khô khốc, lại nhìn thoáng qua tờ giấy thông tin dán bên ngoài, viết bằng tiếng trung, còn muốn tuyển người giỏi tiếng trung.
212 Cô xoay người, gương mặt có chút bi thương, cô cố gắng nở nụ cười, cô ngồi xổm xuống, dùng sức lau, từng ô từng ô gạch, nơi này được cô quét dọn không còn một hạt bụi, cô rất chịu khó, cô dùng hết sức lực để làm việc, ngoại trừ nơi này, cô không biết mình có thể đi đâu, nếu không gặp được dì Hồ, có khi Tô Tử Lạc cô đã chết rồi, chết ở đất nước xa lạ này, không ai biết, cũng không ai mai táng, thậm chí không ai tới nhận thi thể cô.
213 Cô không hài lòng đứng đó, xoay người, mở ra cánh cửa thứ hai, từng gian phòng được mở ra, cho đến một căn phòng, dù cô vặn thế nào cũng không mở được, đột nhiên cô nheo mắt lại, mới nhớ tới căn phòng này người đàn bà kia từng ở.
214 “Mang thai, không có khả năng,” Tô Lạc lắc đầu, khẽ nắm tay lại, Peter khẽ nhíu mày, “Tôi làm bác sĩ mười mấy nắm qua, không có khả năng nhìn nhầm, nếu cái việc này mà còn nhầm, vậy tôi phải bỏ việc sống bằng số tiền dành dụm được thôi,” ông có nói đùa, không hề tức giận.
215 Đôi mắt hắn đen nhánh nhưng lại không lộ ra chút cảm xúc nào, còn có hàng lông mi dài dày đen kia nữa, không quá quyết đoán, ngẫu nhiên có thể thấy được một chút ôn hòa, dường như hàng lông mi này đã giảm bớt vẻ lạnh cứng trên gương mặt hắn.
216 Hắn kiêu ngạo không chấp nhận một chút nhơ bẩn nào, cho nên, cho dù thành kẻ lang thang hắn cũng chịu, cho tới khi thành một tên ăn mày, hắn lại gặp được cô, cô gái kia rất bình thường, nhưng lại là một cô gái dịu dàng, khác hắn với những cô gái hắn quen.
217 Cô nhìn thấy khóe môi hắn cong lên, trong chớp mắt, lòng của cô cũng theo đó mà khai sáng, nụ cười của người này, quả thực rất cuốn hút. Khi hắn cười, hai má hiện ra hai núm đồng tiền, gương mặt hắn trở nên dịu dàng, một người đàn ông có má lúm đồng tiền quả thực rất đáng yêu, có lẽ vì thế mà hắn ít khi cười.
218 Cô chưa kịp phản ứng thì cả người đã ngồi vào trong xe của Thiếu Triết, hắn ném chiếc điện thoại di động sang một bên, sau đó lái xe đi. “Tôi đã bảo dì Hồ rồi, lái xe sẽ đưa dì về nhà.
219 Trong phòng khách, một cô gái ngồi trên ghế, cũng là người phương Đông, nhưng ngũ quan lại có chút pha trộn, tóc của cô không phải màu đen nhánh, mà còn lẫn màu đỏ nhạt, ánh mắt phượng xinh đẹp, đường kẻ mắt rõ nét, đôi môi đỏ căng mọng không trang điểm nhiều, nhưng lại lộ rõ vẻ đẹp ngọt ngào, rất xinh đẹp.
220 “A…” Đột nhiên Fiona hét lên một tiếng, bởi vì cô nhìn thấy bụng của Tô Lạc, ngón tay cô run rẩy chỉ vài Tô Lạc, một lúc sau đều không nói thành lời, sự tức giận bao phủ cả người cô, cô ấy mang thai, là Addison.