101 Ám LâuVân Hạo Trần từ Vân phủ trở về, đã vài ngày rồi còn chưa có động tĩnh. Mặc dù đối với Vân Tuyệt Trần trong lòng vẫn có chút ngăn cách, nhưng huyết thống tương thông tình anh em vẫn là bỏ không được.
102 "Như vậy, các ngươi muốn thế nào?"Vân Hạo Trần cũng biết, hôm nay tướng mời dự tiệc căn bản chính là Hồng Môn Yến. Nhưng hết cách, hắn cũng có chuẩn bị.
103 "Còn phải xem ngươi có bản lĩnh này hay không. "Âu Dương Tĩnh nói xong, người cũng đứng lên. Gió tung bay, khẽ nâng chiếc cằm tinh xảo, kiêu căng giống như nữ vương đứng trến đỉnh núi dõi mắt nhìn xuống thiên hạ vạn vật nhỏ bé.
104 Biên quan quân doanh, bầu trời không mây, vạn dặm trời quang. Mặc trên người áo giáp màu bạc Âu Dương Ngự đứng trên bàn cao, nhìn xuống phía dưới binh lính chỉnh tề hô khẩu hiệu thao luyện.
105 Mười ngày sau, biên quan Đại Lan trấn trên. Một đôi nam nữ xuất hiện ở trấn nhỏ, hai người dung mạo tuấn tú. Nam tử mặc trên người trường bào màu trắng, vấn quanh eo là thắt lưng màu ngọc, ánh mắt sáng ngời, khóe miệng mỉm cười, dáng vẻ hào hoa phong nhã; nữ tử xinh đẹp động lòng người, quần màu hồng nhạt, áo khoác lụa mỏng, lưng đeo ngọc tiêu, mỉm cười hai má lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào.
106 Mặt trời lặn, ánh sáng mờ dần, cuối cùng tàn lụi, màn đêm buông xuống. Đảo mắt một cái, mặt đất đã bị đêm tối bao phủ. Trấn nhỏ giản dị không có náo nhiệt, thời gian cơm chiều qua đi, trấn trên lại có vẻ yên tĩnh.
107 Âu Dương Ngự hiểu được hai anh em tới là muốn giúp. Trong lòng hổ thẹn, nhưng đồng thời cũng ngọt ngào. Ít nhất dòng máu ruột thịt chảy trong người bọn họ là không gì thay đổi được, không phải sao?Ngay khi Âu Dương Ngự chuẩn bị hỏi thăm bọn họ có muốn ở lại trong quân doanh hay không thì thấy vẻ mặt Âu Dương Tĩnh và Âu Dương An đột nhiên rùng mình, mà con hổ ghé trên đầu vai Âu Dương Tĩnh cũng khẽ động.
108 "Tam Lăng kiếm?"Liêu Mân cũng cực kinh ngạc, ông nhận thanh kiếm Âu Dương An đưa tới nhìn nhìn. Một thanh kiếm chủ, hai thanh phụ phân ở hai bên, chuôi kiếm có đính hạt châu đặc biệt, nhấn một cái, ba thanh kiếm lập tức thu lại thành một thanh, lại nhấn một cái, kiếm lại biến thành ba thanh kiếm.
109 "Ca, huynh nói Vân Hạo Trần, Tống Tử Thư, Bạch Ngọc, Lam Hồ, Thanh Mê, Tử Ly, trong bọn họ ai có thể mang lại hạnh phúc cho Diệp nhi tỷ tỷ?""Hả?" Âu Dương An sửng sốt, có điều trong lòng cũng buông lỏng xuống.
110 Quân Quốc và Lan quốc liền nhau, cũng nằm trong bốn quốc gia giàu có nhất bây giờ. Hoàng đế Quân Quốc Mộc Khiêm Niên hơn 40 tuổi, nhìn hào hoa phong nhã, nhưng lại thống trị Quân Quốc tương đối tốt.
111 Biên cảnh Lan quốc, trấn nhỏ. Chim Ưng bổ nhào đôi cánh đáp xuống trên bệ cửa sổ quán trọ. Hướng tới bên trong kêu lên một tiếng, sau đó ngoan ngoãn thu hồi đôi cánh.
112 "Nàng ấy đã là tai họa của chúng con một lần rồi. ""Sao lại thế?" Đoạn Vô Nhai nghe thế, nhanh truy vấn. Tô Ngâm Diệp cũng nhìn hai anh em, chỉ sợ bọn họ bị thương.
113 "Đoạn lão ông, đa tạ ông ngày đó đã cứu huynh muội bọn chúng, còn thu nhận đồ đệ hết lòng dạy võ nghệ. "Âu Dương Ngự nghe chuyện Đoạn Vô Nhai và nữ tử gặp gỡ bất ngờ, trong lòng đối với bọn họ lại áy náy vạn phần.
114 "Phụ thân, cha cảm thấy Diệp nhi tỷ tỷ thế nào?" Âu Dương Tĩnh đột nhiên chạy tới lôi kéo Tô Ngâm Diệp. Trong doanh trướng hoàn toàn yên tĩnh, mọi người bị câu hỏi đột ngột của nàng khiến mình mơ hồ.
115 Năm ngày sau, Tô Ngâm Diệp đứng sau Đoạn Vô Nhai, Âu Dương Tĩnh, Âu Dương An, còn có một đoàn quân doanh tướng sĩ chứng kiến, gả cho Âu Dương Ngự làm thê tử.
116 "Mọi người không có việc gì rồi, chúng ta đi thôi. "Âu Dương An thấy mọi người chỉ sợ bóng sợ gió, những người khác đều không có bị thương, biết không có chuyện gì, cũng nói với Âu Dương Tĩnh.
117 "Ủa sao không có ai biết Tam Lăng Kiếm vậy?"Âu Dương An và Âu Dương Tĩnh đến nhiều quán trà, quán ăn, lại không có bất kỳ ai đề cập tới Tam Lăng Kiếm.
118 Quân Quốc, Đông cung. Một viên Dạ Minh Châu cực lớn khảm trên vách đá, lay động ánh nến, đem gian phòng chiếu sáng như ban ngày. Cửa sổ mở ra, gió đêm thổi vào cuồn cuộn.
119 "Tiểu thư nhà chúng ta mời hai vị công tử dùng một câu hình dung mỹ mạo của nữ tử. "Âu Dương An và Âu Dương Tĩnh nghe lời Lạc nhi nói thì nhìn nhau, không khỏi thầm đoán sẽ không phải Chiêu Nguyệt đang muốn bọn họ dùng thư pháp để khen nàng ta chứ.
120 Mộc Nguyệt Ly mang theo hai hộ vệ ẩn danh, mặc trên người áo lam, phe phẩy Ngọc Cốt phiến, phong thái lỗi lạc. Đến chỗ cách Túy Tiên Các không xa thì ngẩng đầu nhìn đèn hồng phiêu phiêu cảnh tượng kiều diễm kia, khẽ nhếch môi cười, cất bước đi qua.