81 "Lão đại, làm sao bây giờ?"Bị thủ hạ hỏi lão đại mặc áo đen nhíu chặt mày. Nếu là người đến, bọn họ tất nhiên sẽ sẵn sàng giương đao đánh nhau hoàn toàn không sợ.
82 "Tĩnh nhi, giao những người này cho tôi và Âu Dương đại ca. Cô ở đây chờ xem. " Sở Ly La nhìn đám người đang tấn công đến, môi gợi lên, nói với Âu Dương Tĩnh: "Đã lâu không hoạt động gân cốt rồi, cũng nên luyện tập lại.
83 "Bảo vệ tốt chính mình. " Ma Sát nhìn Âu Dương Thấm thật sâu, liếc mắt một cái dường như muốn nàng vĩnh viễn khắc vào đáy lòng mình. Sau đó dứt khoát xoay người, thi triển khinh công hướng về phía trước nhanh chóng chạy đi.
84 "Thiếu gia, A Mộc có việc bẩm báo. " Giọng A Mộc từ ngoài thư phòng truyền đến khiến Vân Tuyệt Trần thức tỉnh. Hắn quay đầu, cũng không liếc mắt nhìn Lâm Sơ Hạ lấy một lần, bình tĩnh hướng ra phía ngoài gọi: "Vào đi.
85 "Dừng tay ——"Một âm giọng lạnh lùng truyền đến, cắt đứt tình thế giằng co ở nơi này. Âu Dương Tĩnh, Sở Ly La nhìn lại thì thấy Vân Tuyệt Trần đến, ở bên cạnh hắn còn có vài tên võ công nhìn không tầm thường, phỏng chừng là thuộc hạ của hắn.
86 "Cái đó, đó là ——""Tử Nguyệt bảo kiếm, Thần khí Thượng cổ trong truyền thuyết, cùng với Lăng Tiêu bảo kiếm là một đôi kiếm phu thê. Bây giờ Tử Nguyệt đã ra, không biết Lăng Tiêu kiếm đang ở đâu?" Một bóng dáng màu bạc phút chốc xuất hiện, ánh mắt nhìn chăm chăm vào Tử Nguyệt bảo kiếm đang chiếu sáng lấp lánh.
87 "Tiểu nha đầu, ngươi đợi chút đã. "Bách Kiếm thi triển khinh công đuổi theo Âu Dương Tĩnh. Nhưng khinh công của Âu Dương Tĩnh bọn họ không phải kém. Mặc dù còn phải ôm theo cả Sở Ly La đi nhưng thân thể vẫn như mây bay lướt gió mà đi.
88 Biên quan Lan quốc. Quân doanh. Bên trong lều Tướng quân, Âu Dương Ngự trên người mặc áo giáp màu bạc cúi đầu nhìn binh thư. "Tướng quân, trong Hoàng Thành có thư đến.
89 "Kẻ nào xâm nhập Hắc Độc Lâm?"Giọng nói âm trầm xuyên thấu xé toang màn sương, vọng ra vô số tiếng vang, khí thế lại càng thêm kinh người. Nhìn sương mù lởn vởn âm trầm trong rừng độc, càng khiến người ta cảm thấy như có khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên.
90 "Các người là quỷ sao?" Sở Ly La nhịn không được hỏi. Lời vừa nói ra, lệ khí trên người đám Quỷ Hồn kia đột nhiên bùng phát. Đôi mắt trũng sâu trừng trừng nhìn Sở Ly La, âm khí thật mạnh, khiến cho hai thanh Thần kiếm thượng cổ phát ra âm thanh xoẹt xoẹt, ánh sáng bên ngoài không ngừng lóe lên.
91 "Các ngươi biết ông ta?" Lệ Quỷ phút chốc dựng thẳng ánh mắt nhìn Âu Dương Tĩnh bọn họ, giọng điệu cấp bách hỏi tới: "Ông ta thế nào? Đã chết chưa? Chết rất thảm chứ?"Âu Dương Tĩnh và Sở Ly La cảm thấy đầu đấy hắc tuyến.
92 Bên ngoài Hắc Độc Lâm, mặt trời đã lặn, một làn ánh sáng mờ ảo bao trùm toàn bộ không khí nơi đây. Tựa như một bức tranh màu sắc rực rỡ, xinh đẹp vô cùng.
93 "Xem ra các ngươi thực sự muốn ở lại?"Âu Dương Tĩnh khóe môi khẽ nhếch, vẽ ra đường cong nhưng lại khiến kẻ khác cảm thấy lạnh vài phần. Rõ ràng ánh sáng mờ ảo hoa mỹ rơi trên người nàng, lại giống như hào quang thần thánh bao quanh tiên nữ.
94 "Minh Chủ, ngài không thể cứ thế ngồi im được. "Ở Vân phủ, người trong võ lâm tề tụ, người người kháng nghị với Vân Tuyệt Trần. Võ lâm thật sự loạn rồi, đầu tiên là Nữ tử điều khiển thú, có thể sai khiến bách thú, hung hãn vô cùng.
95 "Hừ ——"Vân Tuyệt Trần trả lời nhưng vẫn như cũ khiến tức giận của Âu Dương An khó tiêu biến, hắn thừa nhận hắn đố kỵ rồi. Gần đây cùng ở chung một chỗ với Tĩnh nhi, ngọn lửa trong lòng hắn đã bùng phát, thậm chí có lúc không thể khống chế được, hắn thực sự sợ có một ngày bản thân nhịn không được lại thổ lộ tình cảm của mình với Tĩnh nhi.
96 "Báo thù ——"Bọn người trong võ lâm bắt đầu động thủ, cùng ầm ĩ kêu lên. Thanh thế làm cho Vân Tuyệt Trần đau đầu không thôi, hắn biết, trận chiến hôm nay tránh không được rồi.
97 "Không thấy tranh đấu cả. "Ra khỏi trang viên của Vân Tuyệt Trần, Sở Ly La bọn họ phát hiện tranh vẽ Âu Dương Tĩnh trên đường đã không thấy nữa. Không khỏi hai mặt nhìn nhau, sao lại thế?"Ai gỡ tranh xuống nhỉ?" Âu Dương An cũng nhíu chân mày, nhưng đây cũng là chuyện tốt.
98 Âu Dương Tĩnh, Âu Dương An mang theo thiếu niên đến trấn trên, trọ lại trong một quán trọ, sau đó sai tiểu nhị tìm đại phu. Tuy thiếu niên này bị thương cũng không phải quá nặng, Vân Khinh Cuồng chỉ cần đưa tay lên là có thể chữa khỏi.
99 "Lâu chủ đã trở lại. "Tống Tử Thư dẫn Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh ra khỏi động, qua cái cầu hình vòm, lập tức nhìn thấy một hồ sen không lớn không nhỏ.
100 Trong sân, trên bàn đá đầy rượu ngon, ánh trăng sáng tỏ, bồn hoa lay động. Đây vốn là cảnh đẹp để ngắm trăng. Nhưng mà, Vân Tuyệt Trần đầy lòng sầu tư.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường
Số chương: 50