121 Âu Dương An và Âu Dương Tĩnh muốn bắt người áo đen rất dễ dàng, con ngươi bọn họ vừa chuyển, ở giữa ăn ý, cả hai đều hiểu được ý nghĩ của đối phương. Âu Dương Tĩnh lấy ánh mắt ý bảo Âu Dương An, để cho hai tên áo đen này chạy thoát.
122 "Âu Dương công tử đã cứu quận chúa, ta phụng mệnh của Vương gia và Vương Phi, mời hai vị đến Đoan Vương Phủ làm khách. " Quản gia đứng dậy, hướng tới Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh chắp tay nói.
123 "Không biết Âu Dương công tử, Âu Dương cô nương là người phương nào?" Vương gia bắt đầu tra hộ khẩu. Vương Phi, quận chúa cũng mỉm cười nhìn bọn họ. Âu Dương Tĩnh trong lòng cười lạnh, nhanh như vậy đã muốn kiểm tra hộ khẩu.
124 "Âu Dương công tử? Âu Dương cô nương?" Nghe được Đoan Vương gia nói. . . , Mộc Nguyệt Ly giống như thực kinh ngạc chau hàng chân mày. "Thật là khéo, ta cũng có quen biết một Âu Dương công tử cùng Âu Dương cô nương, bọn họ cũng là một đôi huynh muội.
125 Sau khi Mộc Nguyệt Ly rời đi, Nghiên quận chúa thật đúng là dẫn theo Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh đi dạo. Có điều Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh cũng bồi quận chúa diễn trò, mấy ngày đi dạo tuy không tra được chuyện của Tam Lăng Kiếm, nhưng khai thác cũng không ít các thông tin buôn bán.
126 Âu Dương An sau khi ra khỏi viện của Nghiên quận chúa, gánh nặng trong lòng lập tức được giải khai, rốt cuộc cũng không cho Nghiên quận chúa tỏ tình, không để cho nàng ta cảm thấy khó xử.
127 "Các vị muốn đi?"Đoan Vương gia, Đoan Vương Phi nhìn anh em Âu Dương An đến từ giã, lập tức giật mình. Tuy ông có lén phái người đi điều tra qua thân phận của hai người, nhưng tin tức đều giống như chính bọn họ nói, là thương nhân.
128 "Âu Dương công tử, Âu Dương cô nương, mời ——"Thị vệ đưa tay ra mời. Cung kính nói với Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh. Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh gật đầu, sau đó hai người rảo bước đi vào.
129 "Ngươi không phải Linh Nhi?" Hoàng đế không tin, lắc đầu. "Dân nữ không phải. " Âu Dương Tĩnh lại phủ định, nhìn vẻ mặt thất vọng của hoàng đế. Nàng đoán người gọi Linh Nhi kia hẳn là rất quan trọng đối với hoàng đế, không biết nàng ta là ai? Đã chết rồi? Hay là mất tích?Hoàng đế nhìn Âu Dương Tĩnh, rõ ràng là khuôn mặt giống hệt Linh Nhi, ông vô cùng thất thần.
130 Hôm sau, mặt trời hiện lên trên bầu trời bao la xanh thẳm, báo hiệu một ngày khí trời tốt lành. Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh được cung nữ hầu hạ dùng bữa sáng đầu tiên trong hoàng cung.
131 "Nếu ta muốn thiên hạ, cần gì phải cùng ngài chia xẻ?!"Mộc Nguyệt Ly khí phách, cao quý, Âu Dương Tĩnh so với hắn càng ngông cuồng, khí phách hơn. Khí thế trên người thậm chí so với thân là thái tử như hắn càng muốn hơn, cả người giống như một con Phượng Hoàng, chói mắt khiến người khác không thể nhìn thẳng.
132 "Tĩnh nhi, muội đã về. "Âu Dương An nhìn Âu Dương Tĩnh trở về, tâm trạng đang nặng nề rốt cuộc buông xuống. Lúc nãy đợi đã lâu mà không thấy nàng về, hắn thiếu chút nữa liều lĩnh muốn đến Đông cung xem thử có chuyện gì? Có điều nhìn nàng tóc rối tung, trong lòng cũng rất bất an.
133 Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh biết chuyện Binh Bộ Thượng Thư Mã Nguyên Thành của Lan quốc và Thất vương gia Hoàng quốc cấu kết, lại nhớ tới lần trước Sở Ly La cũng có nhắc chuyện Hoàng quốc có ý muốn liên minh.
134 "Trần nhi, con đến rồi. "Vân lão gia, Vân phu nhân thấy Vân Hạo Trần đến, sắc mặt hai người đều dịu đi chút ít. Cũng không để ý tới Vân Tuyệt Trần nữa, mà hướng về Vân Hạo Trần hô:"Mau ngồi, mau ngồi, sao hôm nay rảnh rang đến thăm chúng ta?" Mặc dù con trai lớn không hề hận mình, nhưng cũng không hoàn toàn thân thiết.
135 Vân Tuyệt Trần quyết định cưới Lâm Sơ Hạ, tất nhiên là khiến vợ chồng Vân lão gia nhẹ nhàng thở ra, cũng khiến Lâm Sơ Hạ lúc nhận được thư, cười tươi như hoa.
136 "Ai đó?""Xin hỏi Âu Dương An công tử ở đây phải không?" Nghe được bên trong truyền đến giọng nói, Nghiên quận chúa mấp máy môi, có chút bất an lại kích động dò hỏi.
137 Sau nửa canh giờ, trong thôn trang không một bóng người. Âu Dương Tĩnh, Âu Dương An mang theo mọi người theo Bạch Ngọc đến tổ chức Tam Lăng, họ cũng quyết định bỏ luôn tòa tiểu trang kia đi.
138 Người của tổ chức Tam Lăng trợn tròn mắt, mặc dù bọn họ ở trong sơn cốc đã nhìn thấy không ít mãnh thú nhưng chưa bao giờ thấy nhiều như vậy, hung dữ như vậy.
139 Hoàng cung, Lan quốc. Ánh trăng chiếu xuống, sắc vàng nhạt trải dài trên mặt đất. Cung điện yên ắng như cùng vạn vật thưởng thức ánh trăng xinh đẹp. Sở Ly La nhìn bức thư trên tay, híp mắt lại, dáng người xinh đẹp tỏa ra khí lạnh khắp nơi, khiến các cung nữ đứng trong góc phòng cũng không nhịn được run run.
140 Bên này, Hoàng Thành Lan quốc, anh em thái tử muốn bắt gọn gian tế, tạo nên không khí thật khẩn trương. Bên kia, đám người Âu Dương Tĩnh từ Quân Quốc trở về Lan quốc, việc đầu tiên là đến quân doanh gặp Âu Dương Ngự, nói cho ông biết mọi chuyện ở Quân Quốc, sau đó lệnh cho Bạch Ngọc dẫn người trong Lâu quay về đại bản doanh (bộ chỉ huy) nghỉ ngơi.