161 "Hoàng thượng, thái tử điện hạ ở bên ngoài cầu kiến. "Ngày hôm sau, sau khi Hoàng đế lâm triều trở lại Ngự Thư Phòng không lâu, nghe được giọng thái giám bên ngoài.
162 "Sao nàng không đi?"Mộc Nguyệt Ly vừa tới sân thì nhìn thấy Âu Dương Tĩnh đang nhàn nhã ngồi trên ghế đá trong viện, thỏa mãn ngắm nhìn hoa thu bên cạnh.
163 "Nếu ngươi muốn mọi chuyện được thành công, cần phải đề phòng một nữ tử. Bởi vì nàng ấy là trở ngại lớn nhất cho sự nghiệp của ngươi. " Đạo sĩ cũng không nói lời vô nghĩa, trực tiếp nói một câu như vậy với Mộc Nguyệt Ly.
164 "Chủ nhân, người đã tới. "Âu Dương Tĩnh gật đầu, theo chưởng quỹ đi vào sân sau cửa hàng. Hai người vòng qua từ cửa sau đi ra ngoài, qua phía bên kia đường.
165 "Ngươi tốt nhất nên đứng đắn một chút. "Âu Dương Tĩnh bị Mộc Nguyệt Ly thả xuống trên giường, ngọn nến trên bàn đã được đốt lên, gian phòng mờ mờ ảo ảo, lộ ra vài phần ám muội.
166 "Tĩnh nhi, con không sao chứ?"Lời nói Hoàng đế dịu dàng ôn nhu, tựa như sợ kinh động đến Âu Dương Tĩnh. Mặc dù chính mắt ông quan sát được là không có việc gì, nhưng lúc ông nhận được tin tức, Tĩnh nhi đã bị Mộc Nguyệt Ly mang tới biệt trang không ít ngày.
167 "Nói đi, sao không nói?"Thấy các ngự y cứ ngươi nhìn ta, ta xem ngươi, cũng không hé răng. Hoàng đế lại càng nổi giận. Bình thường, mọi người nhìn thấy Hoàng đế nổi giận cũng không phải nhiều.
168 "Nếu ngươi muốn mọi chuyện được thành công, cần phải đề phòng một nữ tử. Bởi vì nàng ấy là trở ngại lớn nhất cho sự nghiệp của ngươi. " Đạo sĩ cũng không nói lời vô nghĩa, trực tiếp nói một câu như vậy với Mộc Nguyệt Ly.
169 Lời bà đỡ vừa nói xong, tẩm cung Hoàng đế hoàn toàn yên tĩnh. Ánh trăng từ ngoài cửa sổ chiếu nghiêng vào, kèm theo gió lạnh, yên tĩnh lạnh lẽo, làm tăng thêm mấy phần mùi vị thê lương.
170 "Thần thiếp tham kiến Hoàng Thượng ——""Nhi thần cung thỉnh Phụ Hoàng thánh an ——"Giọng của thái giám vừa dứt, mẹ con hoàng hậu lập tức bước vào. Ánh mắt bọn họ nhanh chóng nhìn lướt qua Âu Dương Tĩnh nằm trên long sàng, chân mày rất nhanh nhíu lại, sau đó hành lễ với Hoàng Đế.
171 "Hoàng nữ?"Hoàng đế có chút kinh ngạc nhìn con gái, nói như vậy, nàng muốn tương lai làm Nữ Vương? Đối với chuyện này, ông thật sự không ngờ tới. "Không sai.
172 "Bởi vì Hoàng đế tìm được con gái. "Âu Dương Tĩnh nói xong, lại đổi lấy vẻ mặt không hiểu của Âu Dương An. Hoàng đế tìm được con thì có quan hệ gì với nàng? Tính cả tám đời cũng không có liên quan?Hai mắt xanh biếc của Vân Khinh Cuồng rõ ràng mang theo tia sáng, không sai, chuyện này đối với vị Thần như hắn mà nói là quá dễ dàng, chỉ cần khẽ động một chút sức là có thể biết được.
173 Sáng hôm sau, Âu Dương Tĩnh mới lên tiếng để cho những cung nữ đi vào hầu hạ nàng rửa mặt thay quần áo. Nhưng nàng vẫn nằm trên giường, dáng vẻ làm như suy yếu vô lực.
174 "Bệ hạ, bệnh của công chúa, thảo dân có thể chữa trị. ""Thật sao?" Lời nói Vân hạo Trần làm cho Hoàng đế kích động hỏi ngược lại, cũng khiến em trai Vân Tuyệt Trần của hắn đứng cạnh bên cũng không hiểu.
175 Năm ngày sau, tình huống trong tẩm cung của Hoàng đế Quân Quốc vô cùng náo nhiệt. "Phụ hoàng -" Âu Dương Tĩnh ngồi ở mép giường, nhìn Mộc Khiêm Niên đi tới.
176 Hôm sau, trời tốt. Vạn dặm không mây, trời trong nắng ấm. Trong điện Kim Loan, văn, võ quan viên mặc triều phục, tay cầm ngọc hốt đứng ở hai bên đại điện chờ đợi Quân Vương lâm triều.
177 "Tuyên chỉ đi. " Hoàng đế nói với thái giám bên cạnh. Thái giám gật đầu một cái, hai tay mở rộng chiếu thư Minh Hoàng. Giọng cao vút lại vang lên:"Phụng Thiên Thừa Vận, Hoàng đế chiếu viết.
178 Mộc Nguyệt Tĩnh công khai khiêu khích, ân oán giữa nàng và hắn cũng nên chấm dứt. Mộc Nguyệt Ly ngẩng đầu, hắn từ trước đến nay luôn tùy tiện gần đây lại thâm sâu như biển nước.
179 Một nhóm người Âu Dương An đến, cục diện nhất thời cải thiện. Mộc Nguyệt Ly vốn tưởng đã nắm chắc phần thắng đột nhiên gương mặt tuấn tú xanh mét, trừng mắt phóng tới bọn họ, sau đó ánh mắt thật sâu dừng trên người Mộc Nguyệt Tĩnh, xem ra hắn quả thật bỏ sót nàng.
180 Phượng Nghi cung, bên ngoài là một nhóm hộ vệ cầm vũ khí bảo vệ. Bên trong là một nhóm nương nương quần áo ngăn nắp, nhóm công chúa bị bao vây trên đất, từng người một sợ hãi run rẩy, thậm chí có người nhát gan hơn còn nhỏ giọng nức nở.