141 Trước tiên nói về Vũ Khánh Cương, hoặc là nói, trước tiên nói một chút về Triệu Thục Đình, Triệu đại tiểu thư đã bị mọi người quên lãng.
Từ sau khi xảy ra chuyện video kia, xí nghiệp Triệu thị quả thực thành chuyện cười trong giới, ai nhìn thấy người nhà họ Triệu đều sẽ đâm chọc hai câu trêu ghẹo ba tiếng, đặc biệt là cha của Triệu Thục Đình, càng mang nhiều kỳ vọng với con gái thì lúc này lại càng thất vọng.
142 Chuyện nhắc tới ở chương trước, hiện tại còn không có ai biết, Hứa Tư Văn tự nhiên cũng không biết, hiện tại y không có tâm tình ôn tồn nói chuyện với người khác, trực tiếp cứng rắn hỏi người kia: “Ông là ai?”
“Tệ nhân là giám đốc đại sảnh của khách sạn Hồng Trình, họ Tiếu tên Nhân.
143 Kỹ thuật viên Hứa đều nóng nảy rồi, như vậy ông chủ Vũ đang làm gì đây?
Ông chủ Vũ hả, kỳ thực không đi đâu cả!
Hắn ở ngay trong khách phòng của khách sạn Hồng Trình đây!
Hắn đang làm gì hả?
Trạng thái nửa hôn mê đó!
Sao lại thành trạng thái nửa hôn mê? Lời này kể ra thì rất dài.
144 Ông chủ Vũ là ví dụ của thân thể vô cùng tốt, đồ trong bụng mà hắn phun ra ngoài, kỳ thực còn có chút thuốc chưa tiêu hóa hết, lại có thể hạ nhẫn tâm với mình, cho nên đến giờ hắn còn có thể chạy hăng hái.
145 Ba người cong bụng chuyển ông chủ Vũ Vũ Khánh Cương đã thực sự hôn mê xuống lầu, bởi vì không có thang máy, vẫn là đi cầu thang!
Vua hãm hại này…
Trong lòng ba người dồn dập các loại chửi rủa…
Ông chủ Vũ thân dài vai rộng, cân nặng cũng rất đáng nhìn!
Vốn là chạy từ trên xuống dưới lâu như vậy, còn phải chuyển ông chủ Vũ xuống lầu, chờ ba người thật vất vả trải qua thiên tân vạn khổ, rốt cuộc về tới lầu bảy, mở cửa căn phòng duy nhất ra.
146 Vừa lúc đó, một đám phóng viên tới bên ngoài khách sạn, bảo vệ khách sạn không ngăn cản, đám phóng viên này từ lối đi an toàn bò lên, không đi thang máy, bởi vì ngầm đến dò xét đoàn phim kia, nghe đâu có tin tức rất sâu, quy tắc ngầm gì đó, là đề tài bùng nổ mà các phóng viên thích nhất…
Hứa Tư Văn một đường lao nhanh đến lầu bảy, dùng thân thể bình thường không có luyện tập gì của y, thế mà lại chạy còn nhanh hơn nhóm bảo an, tổng giám đốc bảo an đi theo phía sau cũng vỗ ngực bảo đảm, bọn họ thật sự không có nhường kỹ thuật viên Hứa!
Kỹ thuật viên Hứa chạy là bằng tốc độ chân thật!
Trong băng ghi hình, có thể biết vị trí đại khái, thế nhưng không thấy cụ thể là căn phòng nào, Hứa Tư Văn vừa lên đến lầu bảy, liền trực tiếp đi về mấy căn phòng cho khách ở một bên, bắt tay vào mở cửa.
147 Hứa Tư Văn một bên cởi quần áo, một bên cười híp mắt nhìn Triệu Thục Đình, nhưng mà lời nói ra, lại làm cho toàn thân Triệu Thục Đình lạnh lẽo: “Cô nói đúng, nếu như bị người ta phát hiện cô và Cương tử nhà tôi ở cùng trên một cái giường quả thật là không tốt, nói dễ nghe là hai bên tình nguyện không kìm lòng được, nói khó nghe, thì cô chính là người bị hại, Cương tử lại thành tội phạm cưỡng gian, không dễ xử lí a không dễ xử lí! Để bớt việc, tôi cũng cởi quần áo nằm ở trên giường luôn, một nam với một nữ ngủ chung, đề tài quá bình thường, vẫn là tiêu đề hai nam cùng một nữ thuê phòng ngủ một đêm càng có thể hút ánh mắt người ta hơn một chút! Cô nói xem, nếu như có người phát hiện, đại tiểu thư xí nghiệp Triệu thị, cùng ông chủ tập đoàn Đông Bắc Hổ, còn có trưởng bộ kỹ thuật công ty phần mềm Hà Văn, ở trong phòng khách sạn, trên một cái giường lớn… Ha ha…!”
Hứa Tư Văn vừa nói, vừa cởi áo sơ mi, bên trong còn có một cái áo thun ba lỗ thật mỏng, giày dưới chân cũng đã cởi, đã bắt đầu cởi vớ.
148 Vũ Khánh Cương nổi giận, mắng một trận sau đó đóng cửa cái ầm, để lại một đám phóng viên trợn tròn mắt, cuối cùng một phóng viên run run rẩy rẩy nhấc tay hỏi bảo an bên cạnh: “Đây là ông chủ mấy người hả?”
Làm sao lại giống như nhà giàu mới nổi vậy?
Còn không có tố chất mắng chửi người ta nữa!
Bảo an kia cũng rất cho mặt mũi, gương mặt rắn rỏi cứng ngắc: “Đúng, ông chủ chúng tôi là người sở hữu tập đoàn tài chính Đông Bắc Hổ, không thì mấy người cho là tên nào bao dưỡng tiểu minh tinh, khuyên mấy người nhanh rời đi, không thì nếu ông ấy thật sự so đo, đừng nói mấy người, dù là đơn vị của mấy người, chỉ sợ cũng khó bảo toàn.
149 Hứa Tư Văn cũng nổi giận, bởi vì nguồn gốc y lấy được băng ghi hình theo dõi không có cách nào nói rõ, cũng không có cách nào cung cấp làm chứng cứ được.
150 Tuy rằng Hứa Tư Văn không biết rốt cuộc Vũ Khánh Cương muốn làm thế nào trả thù lại, thế nhưng nhìn ra được, Vũ Khánh Cương là người không ăn được thiệt thòi.
151 Nhà dột còn gặp mưa, chính là nói Triệu gia bây giờ.
Triệu Khải Đức nóng lòng cầu thành, ai tới ký kết hợp tác với hắn, hắn đều không ngừng gật đầu đáp ứng, ký tên ký đặc biệt sảng khoái!
Hắn căn bản không nghĩ tới, nếu có một ngày, nhà cung ứng không cung cấp vật liệu, xí nghiệp Triệu thị phải làm thế nào khắc phục hậu quả.
152 Kỳ thực kế hoạch của Vũ Khánh Cương sẽ không để cho mấy người Triệu Phúc và Triệu Khải Đức dính vào, nhưng mà tư liệu Hứa Tư Văn cung cấp quá cặn kẽ, mà kim ngạch liên quan đến Triệu gia lại nhiều như vậy.
153 Hứa Tư Văn một mực mắt điếc tai ngơ đối với tin tức bên ngoài, y biết những người kia sẽ không có kết quả tốt, ác giả ác báo.
Hiện tại đề tài y quan tâm nhất, đã sớm dời đi.
154 Đợi đến khi Trương Lam Hà rốt cuộc khiến Hứa Tư Văn ý thức được đó là một khoản tiền tài không có cách nào lường được chứ không đơn thuần là con số, bọn họ đã vào kinh.
155 “Anh Đỗ. ” Hứa Tư Văn biết nghe lời phải.
“A!” Đỗ Tử Hiên nhanh chóng lấy ra một bao tiền lì xì kín đáo đưa cho Hứa Tư Văn: “Cho, anh Đỗ cho tiền lì xì đổi xưng hô.
156 Vũ Khánh Cương làm ông chủ Đông Bắc Hổ, tự mình định ngày hẹn tất cả nhà cung ứng, ngồi ở trong phòng họp, một trăm hai mươi tám nhà cung ứng, lần đầu tiên nhìn thấy ông chủ truyền kỳ của tập đoàn Đông Bắc Hổ ông chủ Vũ Vũ Khánh Cương.
157 Vũ Khánh Cương bị kích thích, vốn còn muốn qua mấy ngày lại nói, thì hiện tại hoàn toàn là tư thế liều mạng.
“Nơi này anh vừa mới lấy được phí bồi thường vi phạm hợp đồng của người ta, chạng vạng liền có tiểu quỷ tới cửa, nếu như không để bọn họ biết được một chút, ngày mai còn không trực tiếp cưỡi lên cổ anh mà ị hả?” Vũ Khánh Cương kích động vỗ bàn.
158 Lúc Hứa Tư Văn còn đang buồn bực, bên phía Vũ Khánh Cương đã hoàn mỹ phản kích lại, hung hăng đánh vào mặt mấy người muốn xem chuyện cười của Đông Bắc Hổ, đánh vang bốp bốp!
Không phải mấy người không muốn cung ứng hàng cho tui sao?
Vậy tui liền cầm phí bồi thường vi phạm hợp đồng, một đao cắt đứt với mấy người!
Kỳ thực thương phẩm mà Trương gia có thể chặt đứt cũng không phải hết thảy, chỉ là rau dưa và hoa quả tươi, một ít thịt trứng trong bách hóa thôi.
159 “Tiền lì xì đó!” Thanh niên không phục ồn ào: “Hắn dập đầu sát đất với mấy người, được hai cái, tôi chỉ muốn một cái còn không được à?”
Hứa Tư Văn: “…!”
“Ít phô trương với học đệ của tao đi!” Trương Lam Hà ném cho thanh niên một quả táo: “Đây là học đệ của tao, Hứa Tư Văn, bên cạnh chính là người yêu của em ấy Vũ Khánh Cương.
160 Từ đầu đến cuối Trương Lam Hà đều không nói với Vũ Khánh Cương và Hứa Tư Văn rằng Cao Nham và Tiêu Dũng là thân phận gì, cũng không tiết lộ bối cảnh gia đình của bọn họ.