81 Không chỉ Vũ Khánh Cương, Hứa Tư Văn cũng biết không thích hợp.
Hứa Tư Văn cùng Vũ Khánh Cương vô cùng ăn ý đồng thời cúi đầu, sau đó hai người đồng thời quay đầu liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng lại nhìn chằm chằm vật nhỏ ngồi xổm trên đất ngẩng cái cổ nhỏ lên chớp chớp mắt to tò mò nhìn hai người bọn họ.
82 “Đây là tâm ý của nó, mẹ rất thích. ” Mẹ Hứa vuốt gấm Tô Châu tinh xảo, trong mắt đều là ý cười.
Cho dù Hứa Tư Văn rời nhà mấy năm, thế nhưng sở thích của người nhà đều nhớ rõ, đồ đưa đi, quả nhiên đều rất hài lòng.
83 “Ba, Văn Văn, để con tìm một chỗ ngủ đi!” Hứa Gia Văn vẻ mặt tiều tụy ngáp mấy cái liền, mí mắt đánh nhau.
“Đây là thế nào?” Ba Hứa thu hồi sắc mặt nhạc phụ tương lai tiêu chuẩn, vô cùng bồn chồn, con lớn của mình khuya khoắt đến tìm ba, bao nhiêu năm không xảy ra chuyện như vậy rồi?
“Văn Văn, anh thấy em vẫn là cùng tên kia tan đi, lần nữa tìm người khác.
84 Ăn sáng xong, Vũ Khánh Cương hết sức nhân mô cẩu dạng, xách đồ vật mang tới, đi theo sau Hứa Tư Văn, được ba Hứa dẫn đến nhà bát gia gia.
Một đường đi tới, những người gặp được đều chào hỏi, lúc vừa ra cửa còn ít người, sau đó số người gặp được càng ngày càng nhiều, ba Hứa dương dương tự đắc ngẩng đầu bước đi ở phía trước, Hứa Tư Văn dáng vẻ cô dâu nhỏ đi theo phía sau ba, ông chủ Vũ ngốc ngốc giả vờ thành thật.
85 Vũ Khánh Cương bộc lộ bản tính, bát gia gia lại vô cùng vui vẻ, trước khi đi, bát gia gia bảo Hứa Tư Văn ngày mai đi cùng ba Hứa, Hứa Tư Văn cảm động không thôi, lại bảo người cầm một quyển luận ngữ đi ra.
86 Hành trình Hứa gia tập viên mãn, Hứa Tư Văn bỏ đi một cái tâm bệnh cuối cùng, cả người đều tràn đầy ý chí chiến đấu.
Vì thế, ông chủ Vũ được không ít phúc lợi, ngọt ngọt ngào ngào làm ổ tại biệt thự nghỉ ngơi ba bốn ngày liền, Vũ Khánh Cương mới nói với Hứa Tư Văn về tình huống của Trang Sĩ Nhân bên kia.
87 Động tác của Hứa Tư Văn rất nhanh, ông chủ Vũ cho người chuyển đồ của y từ biệt thự đến công ty, dưới lầu tiếp tục trang trí, thế nhưng động tĩnh không lớn, để ngừa quấy rối trên lầu bình thường làm việc.
88 “Vợ à, em xem mặt em một chút đi, mới vừa có chút khí sắc, sao lại không biết tốt với mình một chút chứ? Nếu anh không ở đây, có phải em muốn làm cả đêm với đám người điên kia không? Em có thể nghĩ cho mình một chút không, đừng để cho anh luôn lo nghĩ mà, nha!” Vũ Khánh Cương vùi đầu trong lồng ngực Hứa Tư Văn rầu rĩ.
89 Hứa Tư Văn là ở trong mộng bị ông chủ Vũ trực tiếp ôm lên xe, bởi vì không đi sớm chút thì tới Hứa gia tập đã vượt qua giờ cơm trưa.
Cho nên y thật không biết ở trong xe của ông chủ Vũ lại đặt rất nhiều thứ tiện thể mang cho chị dâu Hứa gia.
90 “Anh cảm thấy đào măng cũng từa tựa như đào khoai lang…” Ở trên đường ông chủ Vũ đã bị ba Hứa phê bình cả một đường.
Đào khoai lang là phải lựa củ to đào, củ nhỏ đều là chôn xuống cho nó lớn; nhưng măng vào thời gian này là phải lựa búp nhỏ, lớn tốt thì phải chôn đó cho nó lớn… “Không có chuyện gì không có chuyện gì, phía sau núi nhiều trúc như vậy không thiếu hai búp măng này của anh đâu.
91 *Ngôn ngữ Đông Bắc, chỉ khối xương độc lập nằm ở chỗ tiếp giáp giữa xương đùi và xương cẳng chân ở chi sau của heo, bò, ngựa.
Hứa Tư Văn không trực tiếp về công ty, trước hết cùng Vũ Khánh Cương đến biệt thự bọn họ ở lúc trước, bên trong vẫn sạch sẽ như mới, xem ra là liên quan đến việc có người định kỳ quét dọn.
92 Từ sau hôm đó, Vũ Khánh Cương liền nhanh chóng gọi điện thoại, đơn giản là nói với người ta, tăng nhanh tiến độ bức bách Trang Sĩ Nhân, Trang Sĩ Nhân xem như là triệt để chạm đến mông Vũ đại lão hổ rồi.
93 “Trước đây hắn gạt em một lần, em gạt trở lại, không phải rất bình thường sao?” Hứa Tư Văn không chút để ý hình tượng của bản thân: “Ai bảo chính hắn muốn bị ngược, nhất định phải trở về trêu chọc em chứ!”
“Oa!” Trương Lam Hà sợ ngây người: “Tư Văn, em, sao em càng lớn càng nhỏ nhen thế? Tim cũng có thêm mấy cái lỗ thủng!”
“Phí lời!” Hứa Tư Văn bĩu môi với hắn: “Nếu như anh bị gạt thảm như vậy, lúc gạt lại khẳng định cũng tàn nhẫn như em thôi!”
Trương Lam Hà: “Thật ra anh cũng nghĩ vậy, nhưng anh không dám, cũng chỉ là nghĩ mà thôi.
94 Bởi vì muốn trình báo là độc quyền toàn cầu cao hơn nhiều so với độc quyền, toàn bộ tư liệu Hứa Tư Văn chuẩn bị đều dịch thành ngôn ngữ quốc tế thông dụng, y tự mình khởi thảo biên soạn, ngay cả nghiên cứu cũng tạm thời ném cho bọn Mai Cảnh, mỗi ngày ngồi ở trong phòng làm việc biên soạn tư liệu.
95 Hứa Tư Văn bưng bốn bát mì đi ra, sốt cà chua trứng gà, trong bát chính là mì cải bó xôi, mì sợi màu xanh biếc, sốt màu đỏ cùng màu vàng, phối hợp vừa vặn.
96 Lúc nhận được thư luật sư, mặt Bách Lý Hãn Mạc không hề có cảm xúc, Trương Lam Hà nhảy nhót tưng bừng, Vũ Khánh Cương hùng hùng hổ hổ, Hứa Tư Văn thì lại nhìn đồ vật trong tay, vẻ mặt phức tạp, đến cùng, Trang Sĩ Nhân là nghĩ như thế nào vậy?
Rõ ràng y mới là người bị hại, cố tình người hành hung còn bày ra bộ dạng không buông tha người ta, thế giới này có phải là trắng đen điên đảo không?
“Chuẩn bị một chút đi, chính hắn nhảy xuống, không phải là ai đẩy hắn vào hố cả.
97 Kết quả có thể tưởng tượng được, Alice tuyệt đối là bên chịu trách nhiệm, xe Vũ Khánh Cương lại là hàng cao cấp ẩn hình, bồi thường một số tiền lớn cho chủ xe là Vũ Khánh Cương.
98 Trước khi Hứa Tư Văn mang theo Vũ Khánh Cương rời khỏi Lan Châu, liền trở về Hứa gia tập một chuyến, thông báo với người nhà và bát gia gia một phen.
Kỳ thực không cần hai người bọn họ cố ý tới đây, sự tình náo động đến như vậy, đã sớm đăng báo, đặc biệt là liên lụy đến chuyện du học nước ngoài cực hot mấy năm trước, càng làm cho rất nhiều người gõ vang chuông cảnh báo, xem kỹ luận văn của mình, tránh bị trộm đi.
99 Hứa Tư Văn tự xưng “không khẩn trương”, cùng Vũ Khánh Cương gọi loạn người, ngoan ngoãn ngồi trên sofa phòng khách, nhìn anh hai Vũ gia và chị dâu Thúy Hoa ở bên ngoài cười xong mới tiến vào, đang ngồi thẳng ở đối diện.
100 Tại sao mình nhất định phải ở cùng một chỗ với Vũ Khánh Cương chứ?
Lẽ nào tách ra mấy ngày cũng không thể sao?
Hứa Tư Văn đầu tiên là cảm thấy mình cùng Vũ Khánh Cương tách ra ngủ có chút lúng túng có chút không vui, thế nhưng sau đó liền giật mình ngây ngẩn cả người, từ lúc nào y lại không thể rời bỏ Vũ Khánh Cương như thế cơ chứ?
Lắc đầu cười khổ, Hứa Tư Văn tiến vào phòng tắm tắm táp rửa mặt một phen, hôm nay y hấp ta hấp tấp giống như đồ ngốc vậy, thực sự là càng ngày càng không giống mình.