1 Tiêu Hàm lần đầu tiên nhìn thấy Lạc Thần Dật là khi cậu đang ở hội đấu giá nô lệ trong thành phố A xa hoa rộng lớn. Lúc này, các thiếu niên thiếu nữ cùng bị bán đấu giá như Tiêu Hàm tổng cộng có 15 người, ai cũng đều có tư sắc.
2
"Ngô. . . Dật. . . Buông. . . Buông em ra. . . "
Tiêu Hàm có chút thở không nổi, cậu đánh vào ngực Lạc Thần Dật, hy vọng Lạc Thần Dật có thể buông tha cho miệng cậu để cậu có thể hô hấp.
3
Thực ra Lạc Thần Dật không nói cho Tiêu Hàm biết, cho dù Lâm Ngọc và Trình Huy không tiếp nhận thì hắn vẫn có cách làm cho họ tiếp nhận cậu.
Chẳng cần biết có tiếp nhận hay không, hắn cũng sẽ không buông tay Tiêu Hàm, hắn không sợ không được anh em chúc phúc.
4
Sau khi lên đến lầu ba, Lạc Thần Dật kéo ghế, cầm tay Tiêu Hàm ấn cậu ngồi xuống, cầm lấy thực đơn, cúi người hỏi: "Hàm Hàm, em xem đi, em muốn ăn gì?"
Tiêu Hàm nhìn thực đơn, mỉm cười với Lạc Thần Dật: "Dật quyết định đi.
5 Lạc Thần Dật và Tiêu Hàm chơi hết tất cả các trờ chơi trong công viên giải trí, từ tàu lượn siêu tốc, thuyền hải tặc, nhà ma, đến mê cung thám hiểm, còn có xe điện đụng.
6
"Dật, em nấu cháo thịt, không biết có hợp khẩu vị của ngài không. " Tiêu Hàm có hơi không chắc.
Cậu không biết Dật thích ăn món gì, cậu đúng thật không đủ tư cách làm người yêu mà, về sau cậu nhất định phải biết rõ Dật yêu thích thứ gì.
7
Trương Lâm nhìn sự quyết tâm của Tiêu Hàm, nghe Tiêu Hàm nói, y nhớ đến có một người đã từng nói giống thế này với y, là ai nhỉ?
Y không nhớ rõ, trong kí ức chỉ còn sót lại cái người nói sẽ ở bên y suốt đời, rồi cuối cùng rời bỏ y, tiến lên con đường hôn nhân, lời cuối cùng anh ta nói với mình là gì nhỉ? Bảo mình quên anh ta đi, hai người đàn ông yêu nhau mãi mãi không có kết quả.
8 Hai người Tiêu Hàm nhàn nhã tự tại trở về nhà, vừa đi vừa ngẫu nhiên nhìn cảnh vừa tán gẫu với Trương Lâm. Nhờ hai mươi mấy phút đi bộ đó, hai người đã có thể tiến hành từng bước hiểu rõ lẫn nhau, làm sâu sắc tình cảm của hai người.
9 Qua 10 phút, Tiêu Hàm vẫn ở khu dừng chân chờ Lạc Thần Dật, mắt thấy Lạc Thần Dật tay xách mấy túi lớn đi qua bên đây, cậu liền vẫy tay, "Dật, em ở trong này.
10
"Hàm Hàm, sao vậy em?"
Nghe thấy giọng nói từ tính của Lạc Thần Dật vang lên đầu dây bên kia, Tiêu Hàm cảm thấy rất an tâm, "Dật, em hiện tại đang ở dưới sảnh công ty chờ ngài, ngài tan tầm chưa?"
"Sắp rồi, Hàm Hàm ngồi ở ghế sô pha trong sảnh chờ anh chút, anh lập tức đi xuống.
11
Bốn người Lâm Ngọc tiến vào nhà ăn, những người đang chờ nhân vật chính của tối nay tới đều hoan hô: "Cậu Lâm, sinh nhật vui vẻ ~"
Lâm Ngọc mỉm cười lên tiếng trả lời, "OK OK, hôm nay chúng ta phải vui vẻ, không say không về.
12 Sáng sớm hôm sau, Lạc Thần Dật từ trong giấc mộng tỉnh lại, thấy Tiêu Hàm vẫn còn đang chìm trong mộng, ôn nhu cười, tối hôm qua đã làm Hàm Hàm mệt rồi.
13
Trình Huy không biết suy nghĩ này trong lòng Lâm Ngọc, nếu biết, hắn nhất định sẽ vui vẻ chết mất.
Trình Huy thất hồn lạc phách ngồi trong xe mình, mặt đầy chua xót, đắm chìm trong suy nghĩ của bản thân không thoát ra được: đều tại hắn nhịn không được tỏ tình trong lúc Ngọc ngủ, nào biết Ngọc đã tỉnh, nếu vậy hắn thà không nói gì hơn cho rồi, đỡ phải biến thành như hiện tại.
14 Mẹ Trình cũng đồng ý với ba Trình, "Đúng đó Huy Huy, ba con nói rất đúng, mẹ cũng ủng hộ con, nhưng chuyện này có đi đến đâu không? Đứa nhỏ Lâm Ngọc kia có thích con không? Hai người bên lão Lâm có đồng ý cho hai con ở cùng nhau chưa?.
15 Lạc Thần Dật nghe Lâm Ngọc nói, hừ thành tiếng, hắn nhìn Tiêu Hàm im lặng đọc sách bên người mình, mặt mày cong cong, "A Ngọc, tao thì sao nào? Đúng, mày có thể không được như tao, nhưng chúng ta là hai người hoàn toàn khác nhau.
16 "A Huy, đừng kích động, tao đang nói "nhưng" kia mà. A Ngọc nói, nó có thể cho mày một cơ hội, cũng chính là cho bản thân nó một cơ hội, nhưng mà mày phải làm cho ba mẹ A Ngọc đồng ý cho tụi mày ở bên nhau.
17
"Ừ. " Ba Lạc mỹ mãn đáp lời.
Nhưng mà mẹ Lạc rất ganh tị, gì chứ bà hoà ái dễ gần như vậy, con dâu cưng của bà lại không gọi bà là mẹ trước, ngược lại đi gọi cái ông già kia, hừ hừ, không công bằng, bà cũng muốn Tiêu Hàm kêu bà là mẹ, "Con dâu, con kêu ông già đó tiếng ba mà chả gọi được tiếng mẹ nào.
18
Sau khi về nhà, Tiêu Hàm dẫn ba mẹ Lạc đi nghỉ ngơi một chút, chờ cậu chuẩn bị cơm chiều.
"Chồng, đi thôi, tụi mình thật hạnh phúc khi có con dâu đa tài như vậy nhỉ.
19
Chờ mọi người dùng xong cơm chiều, dì Trương và người hầu tiến lên thu dọn bát đũa sau đó lui xuống.
"Thần Dật, vào phòng làm việc với ba. " Ba Lạc nói.
20
Người nhà họ Lạc sống một cuộc sống rất vui vẻ và hạnh phúc.
"Dật, thật sự không cần tụi mình đi đón ư?" Tiêu Hàm dừng xỏ giày, hỏi.
"Ha ha, thật sự không cần, thằng nhóc Lạc Thần kia không phải không biết đường, nếu không ba mẹ đã bắt anh đi lâu rồi.