121 Hứa Tư Văn nhìn những người ở quê đơn thuần hiền lành đó, ngay cả nụ cười cũng xán lạn hơn ba phần.
“Cương tử có phúc lớn!” Mấy người ở quê đều hâm mộ Vũ Khánh Cương, xem khế huynh đệ mà Cương tử kết kìa, muốn cái gì có cái đó.
122 Vũ Khánh Cương bị cái nắng cực nóng phía nam phơi đến ủ rũ, Hứa Tư Văn dùng tốc độ nhanh nhất mang theo Vũ đại lão hổ về tới cái hang hổ của bọn họ.
Trong phòng đã sớm mở máy điều hòa, nhiệt độ vốn là hai mươi bốn độ, có điều Hứa Tư Văn nhớ lúc này Đông Bắc vẫn chưa tới hai mươi độ, lại chỉnh chỉnh xuống, trực tiếp chỉnh đến hai mươi độ.
123 Quần áo vải lanh Hứa Tư Văn chuẩn bị cho Vũ Khánh Cương, còn thật sự được hổ Đông Bắc tiếp nhận, mặc vào thoáng khí hắn không rơi mồ hôi như mưa như vậy nữa.
124 Hứa Tư Văn tính thời gian một chút, sau đó đặt hàng ở trên mạng, bảo vệ cao ốc VT mỗi ngày đều có thể nhận được rất nhiều bưu kiện, người làm việc ở đây đều có một thuộc tính chung, đó chính là trạch!
Là mấy tên mà về nhà cũng hận không thể đóng gói chính mình gửi về.
125 “Vợ, chúng ta trở về hay là ở bên ngoài chơi một chút?” Vũ Khánh Cương vừa lái xe vừa hỏi Hứa Tư Văn.
“Anh không trở về được không?”
“Anh sợ bà cô ngu ngốc kia tìm tới cửa…” Vũ Khánh Cương bĩu môi: “Toàn thế giới chỉ mình cô ta thông minh, người khác đều là kẻ ngu si.
126 Trong biệt thự Triệu gia.
“Tức chết ta rồi!” Triệu Thục Đình quăng ngã vài đồ vật phát hỏa, từ nhỏ đến lớn cũng bởi vì cô ta xinh đẹp mà thuận buồm xuôi gió, sau khi từ nước ngoài trở về, ngay cả cha cũng giao công ty cho cô ta quản lý, chứ không giao cho em trai cô ta Triệu Khải Đức.
127 Không chỉ Triệu Thục Đình há hốc mồm, tất cả mọi người nhìn thấy cô ta đều có chút không chịu đựng nổi, bị sét đánh…
Triệu Thục Đình quay đầu lại hung tợn trừng thiết kế sư Kim: “Tôi muốn một lời giải thích, giải thích hợp lý!”
“Triệu tiểu thư, là ngài yêu cầu dựa theo tạo hình bên trong thiết kế một bộ phối hợp…” Thiết kế sư Kim nhanh chóng cầm điện thoại di động của Triệu Thục Đình lại, đây chính là vật chứng.
128 Hai nhà lên quan tòa, dùng tốc độ nhanh nhất, vẻn vẹn hai ngày, liền có kết quả, Triệu Thục Đình thua, bồi thường cho phòng thiết kế một khoản phí tổn thất, lại là một khoản tiền.
129 Nếu nói, trước khi bọn họ kết hôn, đứa nhỏ đã đưa đến danh nghĩa bọn họ làm con nuôi, hoặc là nói, là làm con nuôi dưới danh nghĩa Hứa Tư Văn.
Nhưng mà mãi cho tới bây giờ, hai người bọn họ còn chưa từng tiếp xúc thế nào với đứa nhỏ, nhiều nhất chỉ là lúc về Hứa gia tập, chơi đùa với cô nhóc một trận thôi.
130 Hai người ba thành thực, chính thức tốt nghiệp vào buổi sáng thứ hai, lúc trở về một cái rương hành lý, lúc đi lại mang tới bốn cái.
“Nếu thật sự chống đỡ không được, liền gọi điện thoại cho mẹ, mẹ đi đón nó.
131 Ăn xong cơm tối, cô nhóc tỏ vẻ muốn xuống, ngồi trên ghế trẻ em cao cao ăn cơm, nó không muốn thành thật cũng không được.
Hai chồng chồng còn chưa có chú ý tới, bình thường ở Hứa gia, cô nhóc này hoặc là Trình Mỹ Lệ đút, hoặc là tự mình ngồi trên ghế nhỏ ăn, xưa nay chưa từng ngồi cái thứ khoa học như ghế trẻ em.
132 Vũ Khánh Cương không biết truyện cổ tích, hiện tại hắn vừa nhìn sách liền mệt rã rời, vừa thấy chữ tiếng Anh thì còn dùng tốt hơn so với thuốc ngủ, lập tức liền có thể ngủ.
133 Hứa Tư Văn cầm quần áo mặc vào cho cô nhóc trước, quần áo mùa hè cũng chỉ là một cái đầm nhỏ, tròng lên là được rồi.
Cô nhóc ngoan không chịu được, nhắm mắt lại mềm nhũn mặc cho thao túng, lại liên tiếp dán vào trên người Hứa Tư Văn.
134 Hứa Tư Văn ra tay một cái, con bé lúc ấy liền ngoan ngoãn.
Hết cách rồi, ba nhỏ trợn mắt, ba hai cũng phải ngoan.
Hành động bạo lực của Hứa Tư Văn, không chỉ làm kinh sợ cô nhóc, ngay cả Vũ Khánh Cương cũng không dám đón cơn gió này, chỉ có thể ở sau lưng an ủi con gái: “Chờ ba nhỏ con nguôi giận, ba hai mua cho con cái xe mới, nhưng mà không thể cưỡi chạy khắp nơi lúc ăn cơm, biết không?”
“Dạ biết.
135 Bởi vì là ngày quốc tế thiếu nhi, trên căn bản đều là người mang theo trẻ em tới chơi, cho nên càng đến gần cửa công viên trò chơi, thì càng nhiều con nít.
136 Vì phía nam tiến vào giữa hè, nhiệt độ bên ngoài cao tới gần bốn mươi độ, nhiệt độ bình quân ba mươi ba, ba mươi bốn độ, ông chủ Vũ liền ủ ủ rũ rũ giống hệt như cây mạ thiếu nước.
137 Cho dù đều là thời điểm giữa hè, nhưng nhiệt độ phía bắc quả thật thấp hơn phía nam rất nhiều, Hứa Tư Văn cảm thấy mùa hè này y có thể trải qua rất thư thái.
138 Ngày thi, cả nhà đều bị Hứa Tư Văn giữ lại ở trong nhà, chỉ có Vũ Khánh Cương lái xe, Hứa Tư Văn đi theo dẫn Vũ Song Hỉ đến phòng thi.
Trước khi vào phòng thi, Hứa Tư Văn đặc biệt thả lỏng nói lời tạm biệt với Vũ Song Hỉ: “Đi vào thi đi, thi xong ra bảo ông chú của cháu làm bánh nướng cá nấu cho cháu ăn!”
“Là chú Hứa cũng thèm đi?” Vũ Song Hỉ rất cảm kích Hứa Tư Văn hỗ trợ, bằng không cậu cũng sẽ chịu đựng áp lực rất lớn!
“Biết thì biết, nói ra làm gì? Mau vào đi!” Hứa Tư Văn đẩy đẩy đứa nhỏ, Vũ Song Hỉ thuận lợi tiến vào phòng thi.
139 Hứa Tư Văn với mấy người đám Mai Cảnh vừa nghiên cứu một cái liền không chú ý đến thời gian, thế nhưng lần này không giống, mí mắt Hứa Tư Văn luôn nhảy không ngừng, trong lòng cũng có chút hốt hoảng, kết quả của việc lực chú ý không tập trung, chính là mỗi lần đều thí nghiệm thất bại, chương trình biên soạn ra, đều không thông qua.
140 Tuy rằng ông chủ Vũ cực lực tìm, nhưng đáng tiếc không tìm được chỗ thích hợp.
Hứa Tư Văn cũng từ trong điện thoại nghe được tiếng người huyên náo bên phía Vũ Khánh Cương.