161 Cao Nham nói là tự mình an bài, đúng là hắn ta an bài nhưng kỳ thật không phải là tự khảo sát thực địa, hắn chỉ là lôi kéo mấy người thú vị bên cạnh mình, hỏi một tiếng xem nơi nào thú vị, kết quả là có người đề cử Hoa Hồng Đỏ này.
162 “Ha ha…!”
Vũ Khánh Cương yên lặng đem quần áo vợ cởi ra treo lên cây móc quần áo…
“Hắc hắc…!”
Ông chủ Vũ nghẹn không lên tiếng cởi quần áo của chính mình, treo trên cây móc quần áo…
“Ha hả…!”
Vũ đại lão hổ ủ rũ tắm xong đi ra, lúng ta lúng túng nhìn vợ ngồi phịch ở trên giường cười đến mềm nhũn không dậy nổi.
163 “Ba, không thấy Trương Lam Hà. ” Bọn họ có thể tới đây, chính là ỷ vào quan hệ của Trương Lam Hà và Hứa Tư Văn, cảm thấy nếu có Trương Lam Hà ở đây, Hứa Tư Văn cũng không thể làm khó bọn họ bao nhiêu, nhưng đến nơi tìm vài vòng, lại không thấy cái bóng Trương Lam Hà.
164 Nửa tháng sau, Trương Lam Hà cuối cùng đã trở lại, mặt đỏ lừ lừ, phía sau là Bách Lý Hãn Mạc.
Hắn vừa tới còn chưa kịp thân cận với Hứa Tư Văn, Hứa Tư Văn liền trực tiếp ném công ty cho hắn quản, mình thì chui vào bộ kỹ thuật, không dự định lãng phí thời gian.
165 Hứa Tư Văn hí ha hí hửng gửi tin nhắn cho Vũ Khánh Cương, nói về cuộc gặp gỡ của y, sau đó đặc biệt khoe khoang với Vũ Khánh Cương: “Người phụ nữ kia cho rằng em không biết cô ta chắc? Không phải chính là cái người ngày đó đi sai chỗ sao? Còn ở chỗ này giả bộ không biết với em!”
Đúng vậy, sở dĩ Hứa Tư Văn đi thẳng thắn dứt khoát như vậy, cũng là bởi vì nhận ra người phụ nữ đó, hoặc là nói, là cô gái đó?
Ngày hôm nay ăn mặc rất thanh thuần, giống như sinh viên đại học, dáng vẻ hào hoa phong nhã thoạt nhìn rất có giáo dưỡng, nhưng đáng tiếc, Hứa Tư Văn lại xuyên thấu qua bề ngoài thấy được bản chất của cô ta.
166 “Vợ, anh thật sự không biết bà cô kia làm gì cả!” Vũ Khánh Cương bỏ điện thoại xuống liền nhào tới Hứa Tư Văn, tư thế hận không thể lập tức chứng minh mình là vô tội.
167 Đối với khúc nhạc dạo ngắn này Vũ Khánh Cương và Hứa Tư Văn căn bản không để ý, mấy ngày này trong tân thành Lan châu cũng có không ít cô gái, dùng phương thức này tiếp cận hai người.
168 “Xin tránh đường!” Phùng Tấn Thần cũng mạnh mẽ chen vào, sau đó không chút khách khí dùng móng vuốt kéo tấm vải trắng che người mất.
Dưới tấm vải trắng là mặt Trương đại thúc, có điều người đã trung niên, lại chết rồi, ở tuổi có mị lực nhất của nam nhân.
169 Hứa Tư Văn trực tiếp lái xe trở về công ty, dù sao thì trong phòng nghỉ ngơi của công ty thiết bị gì cũng có, nhà bếp đều là đồ làm bếp được làm riêng.
170 Hứa Tư Văn cầm cái muỗng bưng bát đựng canh đem canh còn dư lại đút xuống hết cho Vũ Khánh Cương: “Buổi tối ăn chút ít là tốt rồi, bây giờ anh không thể động đậy nhiều, chỉ có thể nằm ở trên giường tu dưỡng, nếu đến ngày mai thời gian này, qua hai mươi bốn tiếng còn không có vấn đề lớn lao gì, hẳn là sẽ không sao.
171 Tổ hợp suất ca mỹ nữ chính là hấp dẫn người khác, những người vừa nãy chạy mất quay đầu lại nhìn thấy không có nguy hiểm, lại có xu thế trở về.
Kết quả người còn chưa kịp đến gần, liền có mười cảnh sát đến!
Đem hai anh em, bao vây!
Chụp còng tay lên, mang đi!
Quần chúng vây xem, sợ ngây người!
Hô bạn gọi bè, có tin tức lớn!
Hứa Tư Văn không quan tâm phát triển sau đó, y cảm thấy thuận khí, liền trở về trông Vũ Khánh Cương, hiện tại cho dù thiên tiên đứng ở đằng kia, y cũng sẽ không làm lỡ thời gian, cái gì cũng không quan trọng bằng việc bảo vệ Vũ Khánh Cương.
172 Vũ đại lão hổ bị kỹ thuật viên Hứa thu thập một trận, triệt để uể oải thành thật, buổi tối lúc ngủ, cái sự thành thật này cũng tan thành mây khói, trên cánh tay bao lấy băng vải, còn liên tiếp chui vào trong lồng ngực Hứa Tư Văn.
173 “Không thể bán cũng không liên quan, tặng người khác, bản thân người nhà dùng, còn không nữa, thì cho mấy cậu làm xe bus mà lái, chỉ cần chất lượng tốt, đắt một chút thì đắt một chút.
174 Nếu muốn Hứa Tư Văn người câm ăn hoàng liên, có khổ không nói được, thì phải chủ động xuất kích, tận tình yếu thế, phải cho mọi người đều nhìn thấy, phải để truyền thông cho hấp thụ ánh sáng!
Vì thế, Trương Lam Tương ngay cả hình tượng cũng phá huỷ!
Về phần có thể chọc giận Cao lão tiên sinh hay không hả?
“Đều là nghe nói, ai biết là thật hay giả? Bác cả cũng thật là, chỉ một lời đồn thôi cũng đáng để ông ấy trận địa sẵn sàng đón quân địch, bảo em tới kết giao với Hứa Tư Văn, có lầm hay không vậy? Dù em gả cho tên ăn mày, cũng nhìn không lọt mắt cái tên nằm dưới thân người khác như vậy!” Yêu cầu của Trương Lam Tương đối với phu quân trong lòng mình rất cao, đến bây giờ, cũng chỉ mỗi mình Vũ Khánh Cương có thể lọt vào mắt, mà vẫn là bởi vì Vũ Khánh Cương đã cứu cô ta, tình tiết anh hùng quấy phá mà thôi.
175 Tình thế rõ ràng như vậy, Vũ Khánh Cương làm sao sẽ không hiểu?
Vũ Khánh Cương tròng mắt đều ngâm trong tức giận liền muốn động thủ, Hứa Tư Văn nhanh hơn hắn một bước, bàn tay lau một cái qua mắt Vũ Khánh Cương, sau đó ôm thật chặt Vũ đại lão hổ đang nổi giận!
“Em không sao.
176 Ngày thứ ba Vũ Khánh Cương cắt băng, người Hứa gia rốt cuộc không yên lòng, bên Đông Bắc cách khá xa, nhưng bọn họ thì cách gần, liền bảo Hứa Gia Văn dẫn bọn họ đến xem Vũ Khánh Cương.
177 Đến bây giờ Trương Lam Kiệt còn muốn lợi dụng dư luận để vươn mình, nhưng bên hắn ta bận bận rộn rộn, Vũ Khánh Cương cũng không nhàn rỗi, hai bên giương cung bạt kiếm, mắt thấy sắp sửa xung đột trước mặt người trong thiên hạ trên phát sóng trực tiếp, bên phía Trương Lam Kiệt đột nhiên không có động tĩnh!
“Chuyện gì vậy?” Vũ Khánh Cương bên này kiềm nén một hơi chờ Trương Lam Kiệt ra chiêu, nhưng chở nửa ngày, bên kia lại bỏ gánh!
Mẹ nó đây không phải là lừa dối người chơi sao?
“Là gia chủ Trương gia đến.
178 Hứa Tư Văn không phải không có mục đích liền dẫn Vũ Khánh Cương đi, mà là cẩn thận chọn lựa mấy người làm chứng.
Y mời mấy ông chủ có hợp tác với Đông Bắc Hổ và phần mềm Hà Văn từ sau khi Đông Bắc Hổ chuyển đến Lan châu, bọn họ có người là thương nhân đời đời buôn bán, có người là nhà giàu mới nổi từ người nghèo chợt giàu lên, lại còn có nhân vật huyền thoại tay trắng tự gây dựng sự nghiệp, ngay cả thư ký của châu trưởng cũng đích thân tới.
179 “Cô là cái thứ gì chứ hả?” Trình Mỹ Lệ lười biếng giống như không để tâm mà trêu đùa cún cưng, nói chuyện xảo quyệt, góc độ cũng cay nghiệt, chỉ dùng ba câu nói, Trương Lam Tương triệt để mất đi quyền lên tiếng.
180 Vũ Khánh Cương dẫn người về khách sạn Đông Bắc Hổ, thuê phòng mời những người này tẩy rửa một phen, đều thay đổi một bộ quần áo sạch sẽ.
Lại cùng Hứa Tư Văn mời những người này ăn một bữa cơm, trong bữa tiệc hắn mời mỗi người một ly rượu: “Ngày hôm nay phiền phức mọi người, đều bị liên lụy rồi!”
“Ông chủ Vũ khách khí, chúng tôi cũng không phải là người không biết phân biệt, bọn họ cũng dám bắt nạt đến Lan châu, làm như bên chúng ta không có ai chắc!”
Lời này nếu là người khác nói, vậy thì có chút nói quá, nhưng người nói lời này lại là thư ký của châu trưởng!
Thời gian làm việc của vị thư ký này cùng với châu trưởng, còn dài hơn thời gian bà xã châu trưởng và châu trưởng ở chung với nhau nữa!
Có thể nói, thái độ của hắn chính là đại biểu cho thái độ của châu trưởng.
Thể loại: Trọng Sinh, Xuyên Không, Đam Mỹ
Số chương: 135