221 Sau khi trở về, tự nhiên là mang con sói đến nhà Vũ Khánh Cương rồi!
Có điều sau khi về đến nhà, lúc dỡ trang bị xuống, Vũ Khánh Cương mới phát hiện, lòng bàn tay vợ đều bị cọ đến xanh tím rồi.
222 Hứa Tư Văn chỉ tham gia hoạt động hái nấm một lần như thế, sau khi ông chủ Vũ ở trong điện thoại khoe khoang thịt sói với chị dâu Thúy Hoa, hai người cấp tốc bị chị dâu Thúy Hoa kéo trở về!
Nguyên nhân rất đơn giản, vì an toàn nhân thân của cả hai!
Chị dâu Thúy Hoa vừa mở miệng, hai người bọn họ nhanh chóng lăn về nhà, ngoan ngoãn giả vờ thành thật, mỗi ngày chăm cháu trai!
Bạn hỏi ba mẹ của đứa cháu đó đâu hả?
Ba mẹ đi học đó mà!
Đừng quên, hai người kia còn là sinh viên đại học đó.
223 “Cương tử? Cương tử!” Hứa Tư Văn đứng ở trên lầu tê tâm liệt phế gọi ông chủ Vũ.
Vũ Khánh Cương bó tay toàn tập xông lên trên, trong tay hắn còn dính bùn này, vợ la như vậy là thấy ác mộng sao?
“Bộp” một tiếng, ngay giữa tay ông chủ Vũ, kỹ thuật viên Hứa ném còn rất ư là chuẩn!
Vũ Khánh Cương bóp bóp, sau đó trên tay nóng lên, mũi một mùi thối!
“Nhanh cầm đi giặt sạch tiêu độc phơi khô sạch sẽ! Em thay tã cho Hữu Tài!” Hứa Tư Văn đầu không nâng mắt không trợn, trực tiếp đẩy ngã Hữu Tài, vừa nước ấm lau mông, vừa vỗ phấn rôm, lấy một cái tã mềm mại trùm lên, mặc thêm áo và quần lót, dùng chăn nhỏ mềm mại đắp kín.
224 Ngay sau khi ông chủ Vũ nhận được cú điện thoại không giải thích được kia, hắn liền tìm người tra xét một chút xem đã xảy ra chuyện gì mà hắn không biết, khiến người ta nhớ thương tới vợ hắn.
225 Người nhà họ Hứa vốn tưởng rằng Hứa Tư Văn sẽ chịu ảnh hưởng, chờ sau khi bọn họ nhìn thấy Hứa Tư Văn, liền cảm thấy mình lo xa rồi.
“Mẹ, đây là sói mà Cương tử săn được!”
“Ba, đây là sói mà Cương tử tự mình bắt được đó!”
“Anh hai, lúc đó em đứng ngay ở trên cây!”
“Chị dâu, là em tận mắt nhìn anh ấy săn đó!”
Hứa Tư Văn mỹ mãn mang thịt sói đi khoe khoang với người trong nhà một lần lại một lần, không chút nào cảm nhận được nguy hiểm lúc đó cùng với động tác ngốc nghếch của y, còn xem thành chuyện cười mà kể cho người trong nhà nghe!
Hứa Gia Văn rất đồng tình vỗ vỗ bả vai ông chủ Vũ, dính vô thằng em út nhà hắn, cũng không biết là ông chủ Vũ may mắn? Hay là Hứa Tư Văn may mắn.
226 “Vợ, em nhìn nhìn lại đi!” Ông chủ Vũ ở một bên vò đầu bứt tai, mắt vợ lẽ nào cận thị à?
Hứa Tư Văn nghe lời nhìn lại một chút, nhưng vẫn là như vậy mà!
“Đến cùng anh muốn làm cái gì? Ngày nắng nóng đùa giỡn người ta à?” Hứa Tư Văn cảm thấy lá gan ông chủ Vũ không mập như vậy, dám lừa gạt y, cẩn thận buổi tối bị đạp xuống giường.
227 Trình Mỹ Lệ quả thật là có, mới không tới hai tháng, sớm có phản ứng mang thai cũng là bởi vì ngửi thấy được mùi cá.
Ông chủ Vũ dùng tốc độ nhanh nhất, cấp tốc ăn hết cá chép kho!
“Như vậy chị hai cũng không cần buồn nôn … Ợ…” Hiếm thấy ông chủ Vũ ợ hơi ra.
228 Lại nói ngày ấy, kỳ thực Hứa Tư Văn thật sự không cảm thấy mình sẽ gặp xui xẻo!
Trước khi y và Vũ Khánh Cương đi về, mẹ Hứa cố ý vào ngôi chùa trong núi, leo bậc thang thật lâu, nghỉ ngơi vài hơi, mới cầu được bùa bình an cho người cả đại gia đình, sau khi trở lại, một phần đóng gói trực tiếp gửi cho thông gia ở Đông Bắc, một phần trực tiếp phân phát một nhà già trẻ, mỗi người đều có, ngay cả thai nhi còn chưa thành hình trong bụng Trình Mỹ Lệ, cũng có một phần, để Trình Mỹ Lệ đeo thay.
229 Đối với đoạn nhạc đệm này Hứa Tư Văn hoàn toàn xem là trò vui, căn bản không để trong lòng, y cảm thấy chỉ cần mình canh phòng nghiêm ngặt tử thủ, người khác muốn tính kế y, không thể!
Vì vậy y rất nhanh chóng lái xe chạy gấp rút về nhà, trở về trước hết phải để ông chủ Vũ thử quần áo, sau đó giặt tiêu độc một lần, lại cho ông chủ Vũ mặc…
“Két…!”
Lại là một lần phanh xe gấp!
Phía trước xảy ra tai nạn xe cộ!
Hứa Tư Văn yên lặng thở dài, ngày hôm nay thực sự là ra cửa không dễ, mua đồ cũng có thể bị một cô gái đáng khinh theo dõi, lên xe cũng bị người ta chặn đầu, thật vất vả quăng cô ta đi, đằng trước lại xảy ra tai nạn xe cộ!
Đây cũng quá mức mà!
Hứa Tư Văn nhìn nhìn hiện trường tai nạn xe cộ phía trước, rất rõ ràng, nhất thời nửa khắc là không giải quyết được, cảnh sát giao thông cũng đã chỉ huy sơ tán dòng xe cộ.
230 Hứa Tư Văn ngoan độc lên, thực sự là đánh đâu thắng đó không gì cản nổi!
Y để những người kia lần đầu tiên biết được một từ ngữ, gọi là “dũng mãnh”!
Kỹ thuật viên Hứa ỷ vào xe tính năng tốt, rắn chắc, kháng chấn, chống chấn động năng lực mạnh, trực tiếp đánh bay bốn chiếc xe che ở giữa đường!
Đúng là “đánh bay” đó!
Cửa xe cũng đều bay ra!
Người phía sau cũng bị Hứa Tư Văn làm sợ ngây người, sau đó nhìn thấy Hứa Tư Văn liều mạng phá tan bốn chiếc xe đằng trước, phản ứng lại trước hết, lập tức lấy súng hướng về xe Hứa Tư Văn, “bằng bằng bằng” bắn vài súng.
231 Những người này không nghe khuyên bảo, Hứa Tư Văn ở trong xe bị đồ vật đột nhiên nhô ra làm cho không thể động đậy, trơ mắt nhìn bọn họ tới gần, trong lòng đem ông chủ Vũ đạp nhiều lần nghiêng trời lệch đất: cái thứ rách nát gì, thời khắc mấu chốt liền bảo vệ mình như vầy hả? Cái dạng hiện tại của mình, không phải là con ba ba trong câu bắt ba ba trong rọ sao?
Kỹ thuật viên Hứa ở bên này trong lòng nói nhỏ, bên kia ông chủ Vũ ở trên máy bay trực thăng liên tiếp nhảy mũi…
Lại nói đám kẻ xấu đó, nâng súng đến gần xe Hứa Tư Văn, cái xe kia động tĩnh không nhỏ, dọa bọn họ sửng sốt một chút, chờ đến gần rồi, bọn họ mới phát hiện không có chuyện gì!
Mấy người liền thả lỏng!
Xem ra chỉ là bề ngoài lừa gạt người mà thôi, trên thực tế còn không phải tác dụng gì cũng không có à? Có lợi hại thế nào nữa, thì cũng không phải chỉ là một nhân viên nghiên cứu khoa học sao? Cũng không phải người có thân thủ lợi hại gì.
232 Kỹ thuật viên Hứa hữu kinh vô hiểm được cứu về, chỉ là lúc cuối, làm cho tất cả mọi người xem một hồi show ân ái, lúc Hứa Tư Văn từ trong xe đi xuống, cả người đều là màu đỏ.
233 Ông cụ cũng đã kích động như thế, Hứa Tư Văn dám không nghe lời hả?
“Lão sư, lão sư ngài trước tiên đừng kích động, cẩn thận huyết áp!” Hứa Tư Văn có hơi tê móng vuốt, y đối với lão nhân gia luôn luôn là nói gì nghe nấy, không khỏi giống như cầu cứu nhìn về phía ông chủ Vũ.
234 Có lúc nói thật, người ngoài không nhất định tin tưởng, có lúc nói dối, cố tình bọn họ đều tán đồng lời mình nói, giống như lần này, vốn dĩ Vũ Khánh Cương thả tiếng gió ra ngoài là bắt cóc, kết quả người người đều tin là thật; nhưng mà sau đó lại có truyền thông suy đoán Trang Sĩ Nhã vì cái gì mà phản quốc, kết quả thảo luận nhiệt liệt nhiệt liệt, Trang Sĩ Nhã nổi danh!
Các loại ảnh giường chiếu bay đầy trời!
Nổi bật đến mức che mất vai chính câu chuyện là Hứa Tư Văn, thành nhân vật đề tài sốt dẻo nhất đương thời, cái gì mà lai lịch Trang Sĩ Nhã, video Trang Sĩ Nhã… Không nên xem thường sức mạnh nhóm trạch nam, những người không bước chân ra khỏi cửa tự có biện pháp của bọn họ.
235 Vũ Khánh Cương bất động thanh sắc cầm điện thoại di động lên đi tới phòng vệ sinh, vừa đi vừa nói với Hứa Tư Văn: “Vợ, anh đi nhà vệ sinh một chút nha! Em cũng đừng động đến đồ của anh, động cái liền tán loạn hết!”
Hứa Tư Văn vừa nghe liền không vui: “Em mới không lộn xộn đâu! Hừ, anh đến phòng vệ sinh, làm gì lấy điện thoại di động? Đừng nói cho em biết, anh dùng cái thứ đó để chùi mông nha!”
Câu nói sau cùng kia, rất có phong cách hổ Đông Bắc của ông chủ Vũ!
“Ai nha má ơi!” Ôhg chủ Vũ cũng phải sợ ngây người: “Vợ ơi, em càng ngày càng không biết e thẹn rồi!”
“Đó cũng là học theo anh! Lẽ nào anh chưa từng nghe nói sao? Theo ai thì học người đó, theo vu bà thì sẽ biết lên đồng.
236 Hứa Tư Văn, kỹ thuật viên Hứa, đời này, lần đầu tiên bá khí trắc lậu như thế!
Ông chủ Vũ nhìn mà cũng muốn quỳ luôn có được không?
Quen biết lâu như vậy, hóa ra vợ là một người lỗ mãng!
Càng tuyệt hơn chính là, cái tên mới tới cũng là một tên lỗ mãng!
Muốn nói tới thì cái vị này cũng là nhất tuyệt, gã là tên tham tiền!
Gã không phải trộm, dựa theo phân chia nghề nghiệp, gã xem như là một nửa sát thủ.
237 Ba đội trưởng an ninh đều rất có lòng tin đối với chính mình, đối với bạn bè, bọn họ nói bắt toàn bộ thì nhất định là bắt toàn bộ, làm sao còn có thể sót chứ?
Nhưng mà kết quả cũng rất là mất mặt, mấy người bọn họ đều thay phiên đi xem dấu giày trên cửa sổ, lại có người chuyên môn lấy mẫu, khoa tay so sánh với bàn chân của bốn cái bánh chưng kia, lại không có một cái nào trùng!
Không thể không thừa nhận sự thật, ông chủ với ông chủ, đơn độc trực diện kẻ xấu!
“Ông chủ, xin lỗi, chúng tôi sơ sót.
238 Hứa Tư Văn dẫn người đi vào phòng tiếp khách, lúc trước ông chủ Vũ bỏ sức lực lớn xây phòng tiếp khách, kỳ thực chưa từng dùng mấy lần, cơ mà luôn có lúc phải dùng tới.
239 Trương Vân Thiên và Trương Hải Thiên bị nhóm bảo an Đông Bắc Hổ mời ra ngoài, cửa vừa đóng, nhóm bảo an liền như hổ rình mồi với hai lão già ở đối diện bên ngoài, dám tiến về phía trước một chút, lập tức súng bắn nước cao áp hầu hạ!
“Anh…” Trương Hải Thiên có chút không biết làm sao nhìn Trương Vân Thiên, mặc dù ông ta không phục cả đời, nhưng thời khắc mấu chốt, vẫn phải dựa vào Trương Vân Thiên.
240 “Phụt!” Hứa Tư Văn phun!
“Phụt!” Vũ Khánh Cương phun!
“Phụt!” Trương Lam Hà phun!
Chỉ có Bách Lý Hãn Mạc, vẫn như cũ một cái mặt than không thay đổi, đối với ba người mãnh liệt phun làm như không thấy, bình tĩnh mà uống một hớp trà long tĩnh thơm nức.