201 Hai lão già còn thật sự tìm tới Vũ Nguyên Cát!
Đừng thấy Vũ gia có tiền cỡ nào, hai người bọn họ già cả mắt mờ không thèm để ý, nếu có thể lấy được chút tiền của Vũ gia thì mới tốt!
Đừng hy vọng hai người bọn họ cảm ân tạ đức, bọn họ ích kỷ lắm.
202 Một đám người nhanh như gió chạy mất, Hứa Tư Văn ngồi trên xe cũng nhìn thấy được hai con chó nhà sủa gâu gâu bên trong lưới sắt!
Khiến Hứa Tư Văn tương đối quẫn bách chính là, lúc hai con chó chạy ra, nếu y không nhìn lầm, thì đang vẫy đuôi…
Bình thường lúc chó muốn cắn người, đuôi đều là kề sát sau chân, chỉ có lúc mừng rỡ, mới phải ngoắt ngoắt cái đuôi… đúng không?
Đây thật sự là đến cắn ăn trộm sao?
Một nhóm người đưa Vũ Khánh Cương và Hứa Tư Văn trở về, trước khi đi, còn nói trước với Vũ Khánh Cương: “Ngày mai đến phiên nhà họ Khúc và nhà họ Vương, hôm sau nữa là nhà Nhị gia và nhà Đại Cường, nếu như anh Cương tử còn muốn đi, liền đến hai nhà này chờ.
203 Những ngày thanh nhàn cũng chỉ có mấy ngày, Trương Lam Hà gọi điện thoại đường dài, kêu khổ thấu trời, nhất định muốn Hứa Tư Văn trở lại, hắn nghỉ ngơi một chút.
204 Đồng thời, y nhớ tới cái khăn tắm mà Trương Lam Mi quấn lúc ấy, có mấy dấu chân to; rốt cuộc cũng biết ngày đó ở trong khách sạn Đông Bắc Hổ, tại sao những người kia đều có vẻ mặt quái dị.
205 Vũ Khánh Cương giằng co một quãng thời gian, cũng không thể làm rõ bí mật của vợ, cơ mà theo hắn quan sát, dường như vợ không có ý tứ vươn mình nhỉ?
Ngày nào đó liền kéo lấy Ngụy Diên oán giận một trận.
206 Lúc buổi tối, gần như toàn bộ Hứa gia tập đều biết người Trang gia thôn từng đến, mỗi người đều đấm ngực giậm chân hối hận không thôi: “Sao tui lại không gặp được vậy? Sớm biết hôm nay liền không đi ra ngoài, nhất định phải đánh họ một trận!”
Nghe thấy rất nhiều người đều nói như vậy, Vũ Khánh Cương vui vẻ: “Không nghĩ tới mấy người đọc sách như mọi người mà cũng thích đánh nhau nha?”
“Với bọn họ không có lời để nói, chỉ còn động thủ.
207 “Vậy mày tới làm gì?” Đối với thằng con rể này ba Hứa vẫn luôn rất nghiêm nghị, giống như chỉ sợ Hứa gia không ai có thể chèn ép được Vũ Khánh Cương vậy, một nhà năm miệng ăn, mỗi lần nhìn thấy ông chủ Vũ đều là bộ dạng trưởng bối, cho khuôn mặt tươi cười thì ít, nghiêm mặt giáo huấn thì nhiều.
208 Cơm nước xong, ông cụ thuận khí chút, chủ yếu là nhìn thấy Vũ Khánh Cương lựa xương cá cho Hứa Tư Văn, tuy rằng ông chủ Vũ ăn cá đều ăn ra bông ra hoa, bất đắc dĩ kỹ thuật viên Hứa không chịu ra sức, cá lớn xương lớn thì còn có thể lấy ra, cá nhỏ y liền dứt khoát ăn một lần là mắc cổ một lần, cho nên Hứa Tư Văn rất ít khi ăn cá nhỏ, sợ mình hơn hai mươi tuổi, còn bị xương cá mắc cổ họng, vậy cũng quá mất mặt rồi.
209 Buổi trưa giở lại trò cũ, ông cụ không bị lừa nữa!
“Tui không uống rượu, không đánh bạc, không chơi gái không tỏ ra cáu kỉnh, chỉ hút thuốc, làm sao hả? Tiêu cũng không phải số tiền lớn, mấy người làm gì nhất định phải bắt tui cai thuốc lá?” Ba Hứa ngửa cổ: “Tui sẽ không cai thuốc lá!”
“Hút thuốc hại sức khỏe!” Mẹ Hứa nói một câu vạn năng.
210 Vũ Khánh Cương theo chủ nhiệm người ta trò chuyện rất nhiệt tình, Hứa Tư Văn cùng mẹ Hứa chờ ở bên ngoài phòng chờ khám bệnh, Hứa Gia Văn theo ba Hứa vào xem bệnh, Trình Mỹ Lệ đưa tiểu Nữu Nữu đến vườn trẻ.
211 Cao lão tiên sinh không có ý tức giận, càng không có bộ dạng nổi giận, mỉm cười nhìn Hứa Tư Văn, đối với người đệ tử cuối cùng thu nhận lúc tuổi già này, thực sự là càng ngày càng hài lòng.
212 Hứa Tư Văn rửa tay xong, vừa định kéo một ít giấy, cửa liền bị đẩy ra, hoặc là nói, là bị người ta bạo lực đá văng.
“Rầm rầm!”
“Nhìn thấy không? Chính là thiếu đạp!” Ba tên đàn ông tiến vào, một thân mùi rượu, thoạt nhìn uống không ít, bước đi đều lung lay, còn bộ dạng kiêu căng khó thuần.
213 Vũ Khánh Cương mang vợ trở về khách sạn Đông Bắc Hổ, Hứa Tư Văn cũng coi như là ăn uống no đủ, trải qua một trận sợ hãi, y có chút mệt rã rời.
“Cương tử, không cho phép anh đi, trông ở chỗ này, em ngủ cũng yên tâm hơn.
214 “Ông chủ, trước cửa có một người phụ nữ đến, nói là đến xin lỗi anh Tư Văn, tôi thấy bà ta có bệnh, nên không nói với anh Tư Văn, trước tiên nói cho anh một tiếng, bà ta nói mình là mẹ Chu Quân.
215 “Hiện tại rất nhiều người đều biết Chu Quân vô lễ với cậu, Cao lão tiên sinh cũng công khai biểu thị muốn truy cứu tới cùng, Chu gia tuy rằng không phải hào môn thế gia gì, nhưng người nhà họ Chu luôn chỉ phát triển ở quân ngũ, cũng không có làm chuyện thương thiên hại lý gì, còn Chu Quân, chỉ có thể một nửa gien kia của nó không tốt, bất kể là cậu hay là người bất bình giùm cậu, tôi chỉ hi vọng các cậu trả thù người nên trả thù, xin đừng nên liên lụy người khác.
216 Ngày hôm sau vừa rạng sáng, hai người đang dùng cơm, điện thoại liền vang lên.
“Xin chào, Chu trạch đây. ”
“Chu Địch, mày cưới được nữ nhân tốt, sau này, mày và tao, ân đoạn nghĩa tuyệt!”
Là giọng của anh hai Chu Thiên, ác thanh ác khí vừa mới dứt lời, điện thoại liền treo, Chu Địch còn trong cơn choáng váng.
217 Lúc này, Hứa Tư Văn chơi một trận xinh đẹp, ai cũng không nhúng tay, y liền đem Chu gia quấy nhiễu đến long trời lở đất, Chu Thiên và Chu Địch triệt để cắt đứt quan hệ, Chu Thiên nói chuyện điện thoại xong, liền dẫn hai anh em Chu Quan Chu Quý vào quân doanh, chỗ kia không ai vào được, không có mệnh lệnh cũng không ra được.
218 Tiêu Dũng nhìn có chút hả hê nói với Hứa Tư Văn, Chu Quân hai lần gãy xương kết quả vô cùng nghiêm trọng, nếu khôi phục không tốt, sẽ rơi vào cảnh tàn tật!
“Nghiêm trọng như thế?” Hứa Tư Văn chỉ biết là không nhẹ, cũng không ngờ lại nghiêm trọng như thế!
“Ba cái xương sườn, hai chân gãy xương, một tay gãy xương, một tay khác nát xương….
219 Quần lót tứ giác với áo lót ngắn, thêm áo lót dài tay và quần lót dài thật mỏng, áo cổ đứng dài tay màu xám đen bằng vải bạt với quần dài cùng chất liệu, vải dày ngay cả muỗi cũng không chích vào được!
Trên chân là tất bông, bên ngoài mang một đôi giày da trâu, không phải giày xăng đan, chỉ là giày bình thường, cũng không phải giày bông.
220 Lo lắng của Hứa Tư Văn không phải bắn tên không đích, nhiều năm như vậy y từng gặp loài sói này ở trong vườn thú, từng thấy trên ti vi, từng gặp trên tranh vẽ, cũng từng nhìn trên nhãn hiệu, nhưng mà không có gặp được trước mặt, ở trong cuộc sống hiện thực, trong vùng hoang dã!
May mắn là y được ông chủ Vũ đưa lên cây trước, bằng không hiện tại bảo đảm y run chân!
Coi như là ở trên cây, nếu không phải lo lắng ông chủ Vũ dưới tàng cây, y cũng đã đứng không vững, trượt chân xuống cũng có khả năng!
Càng may mắn là, ông chủ Vũ vẫn rất hiểu kỹ thuật viên Hứa, sau khi kéo y lên cây, yêu cầu y dùng dây thừng cột mình với thân cây, đỡ cho vợ vừa căng thẳng liền rơi xuống.
Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không, Dị Giới
Số chương: 112