161 Khi đã về đến nhà, thấy dáng lưng nhỏ xíu của Dragon lom khom trong bếp tìm cái nồi, tôi mới nhận ra, hình như tôi sai thật. Thằng bé từ lâu chỉ ở trong hang động, đến ở với chúng tôi cứ ngỡ sẽ được đưa đi chơi, kết quả là phải làm quản gia không công cho chúng tôi, kể từ khi có nó trong nhà, nấu nướng giao hết cho Dragon.
162 Ren đưa cho tôi một tờ báo. Lại tin ở trang nhất đập vào mắt tôi. "TOÀN THẾ GIỚI HƯỞNG ỨNG VẤN ĐỀ XÓA BỎ LUẬT CẤM YÊU GIỮA DW VÀ WW. "Nội dung sau đó đại khái là kể từ sau khi công bố lệnh cấm yêu bị bãi bỏ thì có cả ngàn cặp đôi lên tiếng ủng hộ và thần tượng Ren nhà tôi.
163 Tôi nói không lại hắn ta nữa, thì mặc kệ, quay lưng bước đi, đi được một lát tôi rẻ cua, dùng thuật dịch chuyển đi mất, nhưng vì nãy giờ rẽ rẽ chạy chạy, tôi còn chả biết mình đang ở đâu, chỉ tạm dịch chuyển đi một khoảng để hắn ta mất dấu mới lần là mò đường.
164 - Tại sao ngươi lại ngăn cản ta. Một giọng phụ nữ cất lên, có hơi lạ mà cũng có hơi quen. Tokio chầm chậm hướng mắt về phía tiếng nói. Tôi chỉnh trang đầu tóc sơ qua rồi cũng quay snag nhìn.
165 Tôi lặng im nghe bà ta tâm sự. Thật ra mà nói thì. . . - Từ khi nghe câu chuyện về quá khứ tôi, tôi rất hận cái tổ chức đáng ghét kia của bà, đành lòng tách tôi ra khỏi bố mẹ.
166 - Hôm nay chúng ta hãy nghỉ ngơi và chuẩn bị. Ngay tối mai chúng ta sẽ hành động. - Được. Sau đó, chúng tôi cứ theo kế hoạch mà làm, cả ngày hôm đó chỉ có ăn, chui vào phòng gym rồi ngủ.
167 Tôi nhìn mình trong gương. . . thật là thê thảm. . . dấu hôn khắp nơi, khuôn mặt đỏ ửng, cả da toàn thân cũng đỏ hết lên. Liếc nhìn thấy ánh mắt vô tư của Ren trong gương, hắn nằm dài trên giường nhìn tôi đầy thích thú, tôi quay lại lườm Ren một cái.
168 - Từ xưa đến nay, gia tộc nhà anh bao nhiêu thế hệ đã đóng góp không ít cho G chúng tôi. Đột ngột rút khỏi tổ chức, anh muốn tôi phải làm gì đây?Boss nói khe khẽ, tuy vậy mà lượng sát khí rò rỉ ra cũng đủ khiến tôi phải rùng mình, đừng nói là người đang ngồi trước mặt bà ta sẽ cảm thấy như thế nào chứ.
169 Một lát sau, Ren mới lò dò tới, tướng đi vô cùng bình thản, như thể đang dạo bộ quanh công viên vậy. Hai tay đút túi quần, lưng thẳng đứng, mái tóc hơi rối có chút bết lại vì mồ hôi.
170 - Đêm nay mấy đứa đến biệt thự của ta đi. – giọng của ba Ren vang lên. Chúng tôi đồng loạt nhìn về phía đó, sau đó lại cùng nhau đưa ánh mắt về phía Ren.
171 Sau cái tình huống đè qua đè lại kia. . . cô và anh rơi vào ngượng ngập. Cả sau khi gặp Tokio, cả sau khi anh và cô gặp nhau ở công viên, sắc hồng vẫn chưa tan biến tí nào.
172 - Đúng vậy, em gặp ác mộng. Anh ngủ với em đi. Cô vừa dứt lời, anh đã ngồi dậy, không chút ngập ngừng, anh đưa đôi mắt ngay thẳng nhìn cô:- Anh sẽ ngồi cạnh em cho đến khi em ngủ.
173 Tôi lấy sấp tư liệu ra đọc. Ren đã tắm xong, vừa bước vào phòng, nhìn tôi một lúc rồi đột nhiên kéo tôi dậy, nhưng im lặng không nói, cũng không giải thích tại sao mình làm vậy, tôi tức điên mất.
174 Bị thấy hết rồi. . . Thẹn quá hóa giận, tôi liền lườm lườm:- Còn ba người đến đây làm cái gì hả? – tôi vô tình nhìn thấy Dragon, thằng nhóc liếc tôi một cái.
175 - Đúng vậy. Có tôi đi cùng thì có thể có chuyện gì được. – Ren gật đầu đầy tự tin, hắn mỉm cười với tôi như thể, chỉ cần tin tưởng vào Ren, hắn có thể giúp tôi mọi việc, tôi chỉ cần tựa vào hắn mà thôi.
176 - Kiểu gì cũng lợi cho cô, vậy không phải là một mũi tên trúng hai đích sao. Cần gì phải suy nghĩ kĩ lưỡng như vậy, nhìn đi nhìn lại cũng chỉ thấy lợi chứ không thấy hại, cô cứ tùy tiện đồng ý là được rồi.
177 Khi tỉnh dậy, cơn đau đã biến mất, cơ thể cũng trở nên nhẹ hơn, tuy nhiên, tay chân tôi vẫn bị kiềm lại, mấy thứ dây nhợ lằng nhằng!Tôi nhíu mày khó chịu khi ánh sáng cường độ mạnh đột ngột xộc vào mắt mình.
178 Dạo gần đây, cuộc sống của chúng tôi vô cùng thảnh thơi, chỉ là đôi khi Ren phải đưa tôi đến G để kiểm tra, ngoài ra chúng tôi chỉ cần ăn, chơi và ngủ.
179 Chúng tôi đến được lục địa trung tâm đã là chuyện của trưa hôm sau. Xuống khỏi tàu, tôi càng phấn khởi khi biển ở đây thật xanh, thật trong. Đứng ở cảng, tức là mực nước rất sâu, vậy mà tôi vẫn thấy được đáy biển.
180 Hình ảnh hiện về giống như một thước phim chiếu chậm trong đầu tôi. . . chính xác hơn là giống như một cơn ác mộng không dứt. Chỉ cần lơ đãng chạm vào thì chúng sẽ ùa về như cơn lũ, không thể nào kiềm chế được.
Thể loại: Huyền Huyễn, Truyện Teen, Dị Giới, Xuyên Không
Số chương: 16