141 Tôi mang đôi giày nhỏ hơn chân mình đi bộ từ nhà đến đây cũng đã rất kì công rồi. Cơ mà tại sao lúc vừa mang tôi lại không có cảm giác chật mới chết!Nói gì thì nói, chân tôi đã rất thảm rồi, bây giờ còn muốn chúng tôi leo lên tầng ba.
142 Ăn xong, chúng tôi theo lời Ren dịch chuyển về biệt thự. Nhà ai người nấy về. Ban nãy tôi và Chito có một thỏa thuận như sau. Căn nhà tôi, Ren và Dragon ở gọi là tiền gia, căn mà Chito và Ajita ở sẽ gọi là hậu gia.
143 - Vì cái này và một cái khác là một cặp?Cô liền trố mắt nhìn anh. Thông minh thì thông minh, nhưng có cần phải thần thông quảng đại như thế không. . .
144 Suốt đám cưới. . . đám cưới. . . ồ. . . đám cưới của chúng ta. . . đám cưới của chúng ta cái gì chứ! Tôi ứ thích!Nếu rượu là do hắn chọn, vậy thì ắt những món này cũng là do hắn chọn.
145 Tiếng nhạc nhẹ nhàng du dương nhưng khiến tâm trạng tôi phấn khởi hơn bao giờ hết. Tôi ngồi không yên trên chiếc ghế, khiến Ren phải lừ mắt:- Em cứ loi choi như thế, thể nào cũng bị hai người họ phát hiện.
146 Lời kể của Yuki. Đang ngoác miệng cười vì viễn cảnh hường phấn bên kia, tôi hoảng hồn khi thấy Ajita nắm tay Chito kéo nhỏ về phía bàn của tôi và Ren.
147 Hắn mò mẫm trên người tôi, môi không ngừng áp lên môi tôi gấp rút, như thể khi đã buông ra thì tôi sẽ lột đôi môi mình ra, sẽ chạy mất. Hắn đưa lưỡi vào dây dưa với lưỡi tôi.
148 Ren đột nhiên hôn tôi, trái tim tôi rạo rực, cả người tôi nóng bức. Vì sao tôi lại thấy rạo rực lạ thường?Vì cái cảm giác này quá thật. Tôi quả thật có cảm giác môi mình đang chạm môi ai đó.
149 Chúng tôi tiến vào phòng họp. Không khí lạnh lẽo nơi đây khiến tôi bất giác rùng mình, sự tự tin ban nãy gần như biến mất. Tôi liếc nhìn Ajita, anh ta vẫn rất bình tĩnh, trên môi vẫn còn nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt cũng rất mơ hồ, thật khó để có thể biết được anh ta đang nghĩ cái gì.
150 Lời kể của Yuki. Aa. . . đầu đau quá! Có chuyện gì đã xảy ra. Tôi dần dần mở mắt ra, khung cảnh xung quanh khiến tôi khá ngạc nhiên, mà tình trạng của tôi lúc bây giờ cũng khiến tôi thấy rất giật mình.
151 - Tôi thật sự không biết mình nên làm gì?Thật ra tôi cũng không biết nên khuyên cô ta như thế nào, ngoài việc bảo cô ta tìm đến người nào đó yêu mình sâu đậm để giải tỏa bớt nỗi đau.
152 Ren sau khi dứt nụ hôn thì ôm tôi cứng ngắc, cả lúc đi vào nhà tôi cũng bị hắn ôm. Ren luồn tay qua ôm chặt thắt lưng tôi, khiến người tôi dính sát vào hắn, thật sự rất khó đi, tôi liền lèm bèm:- Anh có cần phải như vậy không?- Vì em rất hay gây chuyện, anh phải trông chừng em.
153 Ăn xong, Ren liền ghé vào tai tôi:- Tụi mình đi hẹn hò đi. - Hẹn hò á? – mắt tôi sáng rỡ. - Ừ. - Tất nhiên là đi! Chờ một tí em đi thay quần áo. Tôi định chạy đi thì Ren giữ tay tôi lại, hắn đưa cho tôi một cái đầm voan màu xanh biển cực đẹp, nhìn như công chúa vậy, chính vì thế mà nó trông rất là không ăn khớp với tôi.
154 - Thì là. . . em đem em tặng cho anh là được rồi. Còn câu nào bá đạo hơn một chút hay không?? Ren nhà tôi đúng là rất giỏi khiến người khác chết không kịp nói, nhưng thật không ngờ trình độ lại cao cấp đến mức không thể lường trước được như thế này.
155 - Còn không nhìn thì anh sẽ hôn em. Tôi lập tức quay đầu. . . số phận của Yuki tôi là đời đời kiếp kiếp phải nghe theo người ta, thuận theo ý của người ta, không bao giờ ngóc đầu lên được.
156 Một cảm giác nóng bỏng thoang thoảng lướt qua tim tôi. Không dừng lại ở mép môi, hắn thản nhiên lau luôn môi tôi, dù tôi chẳng có cảm giác gì là ở đó có vương lại sốt.
157 Warning: ~~ xém 18+ nhaaa~~ ~~ khuyến cáo không nên đọc chap này trước mặt gia đình nhaaaa =]]] ~~- Em. . . . Em mau đi thay quần áo. Hắn lùi lùi về sau, nhìn tôi với khuôn mặt đau khổ.
158 ~~ Đọc cmt chap trước mà Mi cảm thấy vô cùng ba chấm. . . Cơ mà thiệt tình, viết H là ngoài tầm với :)) bạn nào có thể viết H liên hệ Mi aaa~~- Yuki! Ăn đi! Cậu làm cái vẻ mặt gì thế? – Chito ngơ ngác hỏi tôi.
159 - Xì. Đó là vì tôi không quen bay trong hình dạng này. - Đừng có chối làm gì. Nhố nhăng thì cứ thừa nhận đi. - Đủ rồi, em đừng có con nít nữa. – Ren phì cười xoa đầu tôi.
160 Ren, Ajita và Dragon! Rốt cuộc ba người đã đứng đó từ khi nào, nghe được cái gì rồi?!!!- Còn tớ ấy mà. . . tớ lại. . . ưm. . . – tôi bịt miệng Chito khi cô nàng định nói.