101 ~~ Tèn ten ~~Chap mới ra lò!!!!~~ ~~Sau khi tan học, tôi tạm biệt vội Chito rồi bị hắn kéo đi một mạch. Ren không ngần ngại tiến thẳng tới căn biệt thự trong địa chỉ.
102 - Vậy, gia cảnh của con?!- Chuyện đó cần bà quan tâm? – Ren lạnh giọng, khuôn mặt hắn đen đi vài phần, hắn mở lời thay cho tôi. . . chuẩn lắm Ren!! Câu này tôi rất muốn nói ra, nhưng không dám rồi.
103 - Ơ cô. . . – tôi tròn mắt nhìn người phụ nữ kia. Bà ta mặc áo sơ mi trắng bên trong, khoác bên ngoài áo vest đen, mặc váy da cừu, khoác hờ thêm bên ngoài áo da thú, tóc xoăn từng lọn sang trọng.
104 Xử xong bà chị đầm đỏ, bà ta đã được đưa về nhà 'an toàn'. Sau khi tôi đã cảm thấy đỡ đau hơn, chúng tôi chia ra tìm những cuốn sách cổ, biết đâu được chúng có ghi chép gì đó về lời nguyền chết tiệt khó chịu này.
105 - Dragon, Ren đâu rồi? – tôi chộp lấy con rồng nhỏ bé nằm trên sofa. Hôm qua, khi Ren vừa dứt lời, dị long đã biến thành một con rồng nhỏ xíu thật đáng yêu, nhanh chóng bay đến sà vào vòng tay của tôi.
106 Con đường sầm uất nhất lục địa này chính là Feeling. . . trên con đường này, tất nhiên sẽ xuất hiện những cửa hàng đông đúc nhất, được ưa chuộng nhất.
107 "Víu. . . cốc"- Au. . . Đau. . . – tôi than thở - Thằng nào chọi đấy?Tôi lớn tiếng cau có hỏi, khi mà bản thân mình còn chưa nhận ra giáo viên đã vào lớp và tiết học đã sắp hết một nửa.
108 - Trường chúng ta vào tuần sau sẽ có một chuyến tham quan hai ngày một đêm. Đây là thông báo cụ thể, các em chuyền xuống cho các bạn cùng xem, mỗi em lấy một tờ.
109 - Chuyện mối quan hệ của hai đứa là thế nào? Nói cho chú cụ thể tình hình. – ông ta lật lật giở giở tờ giấy trước mặt. - Không ạ. – tôi lúng túng một lát rồi nói.
110 Trăng đã lên cao. Hôm nay trăng tròn vành vạnh rọi những tia sáng trắng xuống nền đất. Những đám mây lơ lửng trên bầu trời trông cũng thật rõ nét. Hơi ẩm còn vương lại trong không khí từ trận mưa lớn ngày trước tạo thành những vệt sương mờ mờ ảo ảo.
111 - Từ khi bước vào khuôn viên biệt thự này, mọi phép thuật di chuyển hay tấn công đều không thể sử dụng, ngoại trừ người của gia tộc chúng ta ra. Sau câu nói của cha Ren, không khí trong phòng trùng xuống.
112 Cơn gió nhẹ nhàng mang theo mùi hoa hồng ở sân sau trường thổi qua khiến tóc tôi hơi rối. Một bàn tay dịu dàng đưa lên vuốt tóc tôi. Tôi cứ nghĩ là Ren nên quay lại mỉm cười.
113 Tôi vô thức đưa tay ra tóm lấy eo Chito. Cả bốn đứa tôi thót cả tim. . . ực. . . Chito bị kéo lên đứng gọn trong lòng tôi. Tôi liếc sang hai người con trai còn lại.
114 - Đi thôi. Hắn kéo tôi vào rừng. Tôi mặc kệ Ren để hắn nắm tay mình kéo đi. Nhưng đi chưa được bao lâu thì Ren đột ngột dừng lại, hắn nhìn chằm chằm vào bàn tay tôi đang trong tay hắn.
115 Sau chuyện xảy ra ngày hôm qua, dù Ren đã nói một câu khiến mặt tôi đỏ ửng như quả cà chua, sau đó hắn lại lăn ra ngủ thẳng cẳng như không có chuyện gì, thì hôm nay hắn vẫn lẽo đẽo theo tôi hệt như dân đeo bám chuyên nghiệp, dứt mãi cũng không chịu buông ra.
116 Chúng tôi ngồi nói chuyện cười đùa, phần lớn chủ đề liên quan đến cái bụng béo của ông thầy hiệu trưởng cùng với cái đầu hói của ông ta. Tiếng cười khúc khích của chúng tôi có thể nói là vang vọng cả một khúc suối nhỏ.
117 Nhìn cầu vồng cong cong đủ màu sắc, trái tim tôi ấm áp lạ thường, cảm xúc đột nhiên dâng tràn. Ren và tôi cùng ngắm cầu vồng cho đến khi nó biến mất khỏi tầm nhìn mới mỉm cười.
118 - Yuki. Giọng nói của hắn vang lên, cả người tôi cứng đờ ra. - Hả?- Ừ. Anh muốn. – hắn đột nhiên nói một câu không ra đầu ra đuôi gì hết. - Anh say à? – tôi nuốt nước bọt, nhanh chóng gỡ bao tay.
119 'Cạch' – một người đàn ông trung niên mặc vest bước vào phòng, giương đôi mắt ngại ngùng nhìn một lượt bốn đứa tôi rồi dừng lại trên khuôn mặt nghiêm nghị của Ren.
120 - Yuki. . . dậy thôi. - Cho em ngủ thêm xíu nữa. Đi mà. . . - tôi mè nheo, túm lấy tay của người đang lay mình. - Chậc. . . thì ra đây là cách cậu làm nũng với hắn ta mỗi sáng à? - một giọng nói thích thú vang lên.