121 Sau khi tan học, Chito có một cuộc họp giữa các lớp trưởng nên tôi về trước, chính xác hơn là tôi đến Tiffa. . . lâu lắm rồi không đến đây. Bà chủ quán lườm tôi một lượt từ trên xuống, nhếch môi:- Hai người kia đâu rồi?- Ren và Chito ạ? - Ừ.
122 Tôi bay một cái vèo ra khỏi cửa sổ. Gió hiu hiu thổi mát quá. . . từng cơn gió vuốt nhẹ mái tóc tôi, chạm nhẹ lên gò má nhột chết được. Ơ nhưng mà. . .
123 Tôi đứng trước cổng nhà Ren với vẻ mặt lo lắng. Không phải tôi lo sợ bản thân không hiểu rõ Ren, chỉ là. . . lỡ như. . . ông ba xảo quyệt của Ren kéo cả một gia đình dòng họ về nhà.
124 - Ông nghĩ ông có khả năng giết cô ấy?- Mày nghĩ là không à? - ông ta nhếch mép - Mày đến đây mà không suy nghĩ, cũng không đề phòng! Tao biết mày sẽ không yên vị chịu cưới Izumo, nên tao đã sai người đến căn biệt thự mày đang ở.
125 - Yuki. . . Ba Ren gọi tên thật của tôi. Tôi gần như đứng hình. Gì chứ? Ông ta nhận ra rồi? Biết được tôi không phải Ren rồi?Tôi nhìn quanh, ông ta thì cười đểu, trong khi Izumo và mẹ Ren vẫn đang mơ màng nhìn tôi chằm chằm như chờ đợi một lời giải thích, một câu khẳng định rõ ràng cho lời nói của ba Ren.
126 - Yuki? Dậy đi Yuki. – tiếng Chito lại réo gọi tôi dậy từ giấc mơ. . . Lần này lại là nằm mơ thấy mình được đưa đi tham quan cung điện của ma cà rồng.
127 Tôi mở mắt thì cái cảm giác một bàn tay áp trên má tôi vẫn còn. Tôi liên tục chớp mắt. Ờ. . . tôi đã hoàn toàn tỉnh táo, nhưng tại sao nó vẫn còn?Tôi bật người dậy.
128 ~~ Huhu. . . dạo gần đây cmt ít quá, mọi người xôm xôm lên tí nào :((Quốc Khánh nước nhà mà Mi cố gắng ở nhà viết chap đấy ọ :((ủng hộ Mi tí đi :(( ~~Tim tôi đập ngày càng nhanh, nhanh đến mức tưởng chừng như đã dừng lại.
129 Tiếng chuông vang lên khiến tôi giật mình tỉnh dậy, nhìn quanh. . . không có một bóng người, trời nắng thế này chứng tỏ bây giờ đang là giữa trưa, có lẽ tôi nên đi ăn trưa, thế là tôi đứng dậy.
130 ~~ Hình như Mi càng quằn quại thì view với vote càng tăng nhaaaaBạn đọc của ta máu S hết hay sao vậy??Mi quằn quại cho xem nhé *quằn quại*Nói vậy thôi chứ yêu các nàng không hết (bạn nào là chàng thì cứ việc sửa sao cho hợp :)), cơ mà các nàng ơi.
131 Đến tận khi tôi về phòng, vẫn không ngừng suy nghĩ về câu nói của Izumo. Cô gái mạnh mẽ này tại sao lại dính phải một tên lạnh lùng như Ren. . . ?Quả thật như mẹ Izumo nói, với gia thế và nhan sắc cũng như tài năng đó thì có hàng khối hàng khối người theo cô ấy, tại sao lại đâm đầu vào ngõ cụt, để bị tổn thương, để bị đau khổ.
132 ~~ Muahhaaa ta hành hạ các nàng đây giải tỏa căng thẳng đây, dạo này vào năm học rồi là stress không thể chịu nổi luôn ýChỉ có thể bật mí là Ren còn rất lâu rất lâu mới về nhéCác nàng cứ chờ mong đi nhéHaha!! ~~Vẫn là lời kể của tác giả nhé =]Yuki đứng hình khi thấy bàn tay nhỏ bé vẫn còn cầm cốc lotte của mình bị chạm vào, liền liếc cái tên vô lại đó, vậy mà trên môi hắn ta vẫn là một nụ cười hiền.
133 ~~ bật mí ấy nàng hóng nèmấy nàng làm dữ quáchap sau trả Ren ấy nàng :( ~~Chito thì ra đi tìm Izumo, lôi cô ta đến trước mặt tôi. Không để tôi kịp nói gì, Chito đã nói trước, hơn nữa còn nói bằng chất giọng đáng sợ.
134 ~~ đáp ứng kì vọng của các nàng :) các nàng đừng trù ẻo Mi tội nghiệp lắm nhaaa :) ~~- Một hai ba. Tôi nằm trên cỏ chờ đợi. . . cơ mà cái đám này chỉ có tấn công thôi có cần lâu lắc đến vậy không? Để tôi chờ đến mỏi cả lưng.
135 - Cậu không định đi lấy lại phép thuật cho Yuki?- Tất nhiên là có rồi. - Ren đáp khẽ. . . . Chúng tôi đến biệt thự nhà Ren. Ba hắn đang ngồi ở phòng khách, cầm trên tay một tờ báo, khuôn mặt không chút cảm xúc, bên cạnh là 'mẹ' hắn đang chậm rãi gọt vỏ quả táo đầy ân cần.
136 Hỏi nhỏ là. . . sau truyện này các bạn thích Mi tiếp tục viết truyện viễn tưởng hay đơn thuần là tình yêu học trò thôi?? Góp ý cho Mi nhaaa- Được rồi.
137 Sau đó chúng tôi đến nhà Ren quyết đòi lại phép thuật cho Yuki. Ren đã đưa ra một thỏa thuận khiến tôi rất ngạc nhiên, nhưng im lặng một hồi mới thấy được cái độ vô sĩ của hắn.
138 "Đừng quyến rũ anh. . . có được không?"Được không cái gì chứ? Anh mới là người quyến rũ em cơ mà!!Nhớ đến câu nói và khuôn mặt gần kề, sát với mình tối hôm qua.
139 Cái gì mà "Không thể đầu độc tâm hồn trẻ nhỏ" vừa nghe tôi đã ngửi thấy mùi nguy hiểm a. . . Ren kéo tôi ra vườn hoa. . . lần đầu tiên tôi biết đến sự tồn tại của nó, dù đã ở đây được khá lâu rồi.
140 Chito lát sau mới đến cùng Ajita, cô nàng cười tươi rói, hình như đã có gì đó rất vui. . . nhưng mà tình hình hiện tại của tôi khiến nụ cười của Chito phút chốc cứng đờ.