81 - Thấy thế nào? - Ren mỉm cười. - Tuyệt vời. Tôi vô thức lặp lại. Tôi nhìn sang Ren, thấy hắn đang nhìn mình chằm chằm thì khuôn mặt bỗng dưng đỏ lên.
82 Cái không khí ẩm ướt gần hè càng khiến côn trùng hoành hành khắp nơi từ miền quê đến miền biển đến miền trung tâm. . . những chú ve sầu núp mình trong những lùm cây, thỏa thích nghêu ngao hát suốt ngày, ban đêm âm thanh hòa hợp ấy càng rõ rệt hơn.
83 Có chuyện gì vậy? Trước mặt tôi là một màu đen tuyền. Tôi nghe tiếng cười khúc khích bên tai:- Hì hì. . . đoán xem đây là ai. - Hửm? - giọng của con nít? Chẳng lẽ là.
84 - Về thôi. - Ren quay mặt đi. Tôi khó hiểu. . . hắn tha cho tôi dễ dàng đến thế sao?Tôi nhìn Ren chăm chú, cho đến khi hắn quay lại nhìn tôi, hỏi:- Sao còn đứng đấy?- Anh.
85 - Được rồi, anh biết em không thể trả nợ bằng tiền, vậy thì có cách khác. - hắn tự biên tự diễn như thế. - Em không có nhiệm vụ phải trả cái gì cho anh hết! Em còn không giận thì may phước cho anh rồi.
86 Tôi chưa kịp phản ứng gì, chỉ kịp thấy Kurai đang nhíu mày nhìn về phía chúng tôi, Chito đã nắm tay tôi chạy đi. . . này, này. . . dây thần kinh vận động của tôi yếu lắm.
87 Izumo vứt lên bàn sấp giấy rồi dịch chuyển đi mất. Tôi nhíu mày cầm lên xem. . . một tờ báo. . . trang nhất. . . nguyên một dòng chữ bự tổ chảng "LỄ ĐÍNH HÔN GẮN KẾT HAI GIA ĐÌNH VĨ ĐẠI NHẤT TOÀN THẾ GIỚI"Bên dưới là tấm hình Ren trong bộ vest trắng đứng cạnh Izumo đang giả tạo cười rất tươi.
88 Được rồi, Yuki à. . . nhất định là phải bình tĩnh một chút, đừng có kích động mà phản ứng gì đó trái ngược chờ mong của Kurai không khéo anh ta giết chết mình giấu xác thì khổ.
89 - Hai con này thật không biết con cái nhà ai. - bà ta gào lên, gạt phăng cánh tay tôi chìa ra đỡ bà ta dậy. . . cái con mẹ tắc kè này. . . Tôi rất muốn đá bả xuống hầm xe ngồi, nhưng mà vậy thì hỗn láo thật.
90 - Làm gì vậy?!Người con trai ấy, lại một lần nữa xuất hiện khi tâm trạng của tôi không được ổn định. Nhưng đây là sân sau trường? Cậu ta tới đâ làm gì?- Cậu.
91 Tôi và Chitocùng khoát trên người đầm maxi voan (màu xanh biển của tôi và màu hồng của cô ấy), dài tới gối, cổ vuông, tay áo lửng, chít eo. - Ở đâu ra anh có cái thứ sến súa này?! - tôi trừng mắt nhìn Ajita - Đừng nói với em nó có sẵn trong phòng y tế?- Không.
92 - Dùng ngon miệng. - tôi cộc lốc nói cho có khi đặt ly cafe và đĩa bánh lên bàn tên kia. - Khoan đã. - hắn ta giữ cổ tay tôi lại. - Gì? - tôi nhíu mày liếc hắn ta.
93 Tâm trạng của tôi chỉ có thể diễn tả bằng hai chữ. . . "tồi tệ"!Đến khi nào thì cái người được gọi là con trai kia sẽ đến để làm hòa với tôi. . . Cả đêm hôm qua, tôi và Chito ngồi trong phòng, chửi lên chửi xuống thứ đàn ông con trai đáng chết trong cuốn truyện cậu ấy đang đọc dở.
94 Tôi giả vờ ghi chép ly café của hắn vào giấy note, sau đó định quay đi, đã bị một bàn tay đặt lên eo. Tôi khó hiểu quay lại nhìn Ren. Hắn cười khẩy:- Em tên gì?!- Anh làm cái trò gì thế? – tôi chau mày lườm hắn, gạt tay hắn ra, nhưng cánh tay còn lại của hắn đột nhiên luồn sang ôm lấy eo tôi.
95 Tôi cầm một con dao dính đầy thứ nhớt nhớt màu đỏ sẫm, với ánh mắt đầy căm hận. Toàn thân tôi như đang bùng cháy. Trước mặt tôi là một xác người, vì ánh sáng quá yếu nên tôi không thể nhìn ra được đó là ai.
96 Tôi tròn mắt. . . lại cái trò gì đây?! Trêu đùa tôi vui lắm à?!Tôi vừa bước vào lớp, đã không khỏi bất ngờ, mém tí nữa đã té bật ngửa. Hai bên cửa là những tràn pháo rầm rộ, kim tuyến tung bay phấp phới, trên bảng trang hoàng đủ các thứ nào bong bóng, nào gấu bông.
97 "Leng keng. . . "Là tôi vô ý hay vì lý do gì nhỉ?! Mẹ của Tokio là khách hàng thường xuyên đến tiệm mà tôi không hề hay biết? Thật kì lạ. Ren đang nằm dài trong phòng thay quần áo.
98 Rốt cục, tối hôm qua, Ren hôn tôi dồn dập, sau đó kéo tôi xuống giường ngủ luôn. Ren không rời tôi nửa bước. Hắn vừa ôm tôi một lát, có lẽ vì quá mệt, Ren đã ngủ luôn, tiếng thở của hắn đều đều trên đầu.
99 Hết giờ học, Ren kéo tôi đi một nước, tôi còn chưa kịp chào tạm biệt Chito. . . cái tên phát xít!!Đi một quãng ngắn, hắn đưa tôi tới trước một căn biệt thự.
100 ~~ Góc tác giả ~~Haha! Chap 100 kìa!! 100 đó!! *chỉ chỉ* *hào hứng* *cười toe toét*Thành thật mà nói, lúc mới viết, Mi không nghĩ ý tưởng dồi dào lênh láng đến mức này, ai ngờ vừa viết ý vừa tuôn, vậy nên đa tạ các nàng ủng hộ truyện của Mi *cười lớn*.