101 A Bảo nói, “Cô làm thế nào mà tạo được? Cái trận pháp mà chuyên khắc chế cương thi gì đó. . . . ”
Tứ Hỉ bổ sung, “Khu ma trận. ”
“Đúng vậy, sao Khu ma trận lại có thể trong thời điểm ngắn mất đi ma lực để cương thi có thể xuất hiện? Vả lại sao Tang Hải Linh lại có thể nói gì nghe nấy?”
“Cái này đương nhiên cần kỹ xảo.
102 Khâu Cảnh Vân suy nghĩ trong chốc lát, suy sụp nói, “Ngay cả thần thú cũng không thể tự mình phá trận thì chúng ta cũng không thể phá a. ”
Tứ Hỉ lộ đầu ra từ ngực A Bảo, “Sư đệ đại nhân! Sao anh lại có thể buông xuôi nhanh như vậy chứ? Chúng ta phải tin tưởng rằng nhân loại chính là sinh vật trí tuệ cao cấp nhất!”
Khâu Cảnh Vân nói, “Không cần cố gắng, ở đây làm gì có nhân loại.
103 Lời hắn nói khiến mọi người nháy mắt lên tinh thần, nhãn tình đều sáng hết lên. Nhưng câu tiếp theo lại dội một gáo nước lạnh, “Nhưng ta không cam đoan hậu quả.
104 “Hắn có thể đối phó ngươi, có thể lừa gạt ta, có thể lấy việc công trả thù riêng nhưng hắn không nên dùng Khốn thú trận. ” Người phía trước chậm rãi nói, “Bất cứ kẻ nào dám dùng Khốn thú trận đều phải chết.
105 Quyển 5: Khai đại hội (Khai mạc đại hội)
Thanh âm ù ù truyền đến bên tai, tàu hỏa chậm rãi vào bến.
Nhưng so với việc hằng ngày đều có thể thấy tàu hỏa thì bạch phát (tóc trắng) mĩ nam đang xếp hàng hiển nhiên là hấp dẫn nhiều lực chú ý hơn.
106 A Bảo trung khí mười phần phản bác, “Không đúng! Ít nhất thì Quỷ Thuật tông và phải Ngự Quỷ sẽ không phải!”
Đáy mắt Ấn Huyền lộ ra tiếu ý, vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu cậu.
107 Những tiếng như “Xin chào”, “Gần đây có khỏe không?”, “Sư phụ ngươi dạo này thế nào?”. . . linh tinh vang lên. Hơn nữa, tốc độ nói của Tư Mã Thanh Khổ không phải nhanh bình thường, cho nên chỉ trong chốc lát đã hàn huyên xong với Liên Tĩnh Phong.
108 Khi A Bảo tỉnh lại, chân tay có chút hư thoát, cả người giống như bị xe tải nghiền ra, không có chút sức lực.
Tứ Hỉ thấy cậu tỉnh, vội nói, “Sư phụ đại nhân đang ở cửa chờ đại nhân.
109 Tư Mã Thanh Khổ nhìn vẻ mặt ảo não của cậu đang nhìn chằm chằm mình, mạc danh kì diệu nói, “Con nhìn gì?”
A Bảo nói, “Người nói xem,tại sao ba con không đưa con đến Thiên Đạo tông?” Cậu cứ tưởng rằng sau khi nghe xong câu này, Tư Mã Thanh Khổ nhất định sẽ nổi trận lôi đình nhưng ông lại chỉ nghiêm túc gật đầu, “Đúng vậy, nếu không thì cũng sẽ không gây ra nhiều chuyện như vậy.
110 Lễ đường trống rỗng. Mãi đến khi các đại môn phái đến đầy đủ mới có chút đông đúc.
Chín vị trí thì bảy vị đã ngồi, hai chỗ trống kia cực kì bắt mắt.
111 Sau đại hội lúc sáng, bất kì ai đi tìm Ấn Huyền cũng không phải là chuyện sáng suốt. Bởi vậy khi Ấn Huyền nhìn thấy A Bảo xuất hiện ngay trước cửa phòng mình thì hắn hơi nhíu mày.
112 Tào Dục nói, “Sao lại dùng phương pháp đưa thư cũ rích như vậy? Dùng e-mail không phải sẽ tiện hơn sao?”
“Tiện thì tiện nhưng cần phải có wifi thì mới gửi được a.
113 Bỏ phiếu xong xuôi, cái hộp trong tay Dư Mạn đã trở thành tiêu điểm chú ý của tất cả mọi người.
A Bảo véo eo Tư Mã Thanh Khổ, nhỏ giọng nói, “Bọn họ có ăn gian không a?”
Tư Mã Thanh Khổ cười nhạo, “Muốn biết? Tự hỏi bọn họ a.
114 Tứ Hỉ nói, “Nếu bọn họ thực sự đối phó với tổ sư gia đại nhân thì đại nhân làm gì được?”
A Bảo đáp không chút nghĩ ngợi, “Liều mạng!”
Tứ Hỉ chần chờ, “Ngài tự mình liều mạng sao?”
A Bảo đại khái hiểu được nếu chỉ tự mình ra mặt thì không đủ thành ý, phi thường kiên định nói, “Có cái gì thì liều mạng cái đấy.
115 “Rất lâu rất lâu trước đây có một vị thần tướng tạo phản, Thiên Đình lâm vào nguy cơ nhưng cuối cùng vị thần tướng đó lại bị một vị thượng cổ đại thần đánh bại.
116 A Bảo đột nhiên nghĩ tới một vấn đề cực kì thực dụng, “Vậy thì kế tiếp chúng ta làm thế nào đây?”
Điêu Ngọc cười hì hì, “Kỳ thật tôi chỉ phụ trách cung cấp thông tin.
117 Tim A Bảo nhảy dựng lên, tối hôm qua là cơ hội tốt như vậy mà mình lại chỉ trồng hoa si, không kịp bàn bạc gì với tổ sư gia cả. Nhưng mà nếu Xích Huyết bạch cốt Thủy Hoàng kiếm có thể bình ổn cục diện thì cũng không tệ, chỉ cần Trường Sinh đan còn trong cơ thể tổ sư gia là được.
118 Thời gian lẳng lặng trôi qua.
Vì không tìm thấy đường ra nên Dư Mạn và Đàm Mộc Ân đều đứng tại chỗ không tiếng động, nhưng sương trắng ngày một đậm hơn, Dư Mạn và Đàm Mộc Ân thậm chí còn không nhìn thấy đối phương nữa, tựa như giữa bọn họ xuất hiện một bức tường.
119 Tên Khâu Cảnh Vân với đại đa số người ở đây rất xa lạ nhưng nhìn thấy biểu tình của Tư Mã Thanh Khổ, Lao Đán biết hắn không những nhận thức người tới mà còn có khúc mắc rất sâu.
120 Sở dĩ Lao Đán mở đại hội lần này, một phần là muốn tạo áp lực cho Tang Hải Linh, một phần cũng xuất phát từ áp lực cạnh tranh giữa các môn phái.
Tam tông lục phái trong giới đạo thuật khác xa so với môn phái trong các tiểu thuyết võ lâm.