121 Đáy mắt Thượng Vũ lóe lên nghi hoặc, “Trên người ngươi sao lại có sát khí của quỷ?”
Đinh Côi Bảo nhún vai, “Tôi là truyền nhân phái Ngự Quỷ, dính một chút sát khí này không phải là đương nhiên sao?”
Thượng Vũ nói, “Trên người truyền nhân Ngự Quỷ phái hắn là có âm khí.
122 Sau khi kết giới biến mất, mọi thứ lại trở lại như cũ.
Lao Đán đi tới trước mặt Đinh Côi Bảo, ý vị thâm trường nhìn hắn, “Không nghĩ tới là pháp thuật của A Bảo lại có thể trò giỏi hơn thầy, đánh thắng cả Thượng Vũ.
123 Quyển 6: Võng trung tước (Chim trong lưới)
Phản ứng đầu tiên của A Bảo là trốn sau lưng Ấn Huyền, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Không thấy tôi, không thấy tôi, không thấy tôi….
124 Đại trạch Đinh gia xây trên đỉnh của ngọn núi, là một tòa lâm viên có phong cách cổ quái nhưng vẫn cực kì có khí phái.
Chỉ là Đinh Côi Bảo và Ấn Huyền không phải là hai người thích thưởng thức.
125 Trước khi đi, Mộc Liên còn lo lắng nhìn A Bảo, trong mắt còn mang theo tia cầu xin.
Đinh Côi Bảo không thèm để ý tới mà chỉ nhìn bức tranh, vẻ mặt vừa thành kính vừa ôn nhu.
126 Riêng chuyện thỉnh thầy thuốc khám bệnh cho Ấn Huyền thì lại phát hiện hắn bế quan.
A Bảo nhìn Ấn Huyền đang khoanh chân ngồi trong kết giới, vừa chua sót vừa đau lòng, hận không thể nắm tay hắn.
127 “Đại nhân?” Tứ Hỉ kinh ngạc nhìn A Bảo nhảy dựng lên chạy ra ngoài.
Nỗi băn khoăn trong lòng A Bảo ngày càng lớn.
Cha trùng hôn, tái giá hay là….
128 Quỷ soa một bên trái, một bên phải dẫn cậu vào trong.
Hai bên âm phong thổi lạnh buốt, thanh âm gào khóc thê thê thảm thảm vọng ra không ngớt, A Bảo mao cốt tủng thiên, hận không thể quay đầu chạy.
129 “Cứ nói kế hoạch trước đi. ” Cậu nói xong nhưng lại cảm thấy khẩu khí của mình đầy hoài nghi nên vội bổ sung, “Để con còn biết phối hợp thế nào. ”
Đinh Hải Thực nói, “Thứ nhất, con phải rõ rằng đoạn trí nhớ đó là của con và nó có thực.
130 Sinh ra tâm tình giống nhau….
Thần sắc A Bảo thực vi diệu, lén lút đánh giá Đinh Hải Thực và Kì thúc, thấy bọn họ không có bất cứ dị trạng nào mới âm thầm thở nhẹ ra, cười gượng, “Đúng vậy, con và tổ sư gia nhiều lần sinh tử hoạn nạn có nhau nên giao tình đương nhiên là khác biệt.
131 Trải qua luân phiên đả kích, A Bảo ngay cả khí lực để bi thương hay phẫn nộ đều không có mà chỉ ngơ ngác ngồi ở sô pha, nhìn Đinh Hải Thực và Kì thúc xử lý chuyện Mộc Liên sau đó đi vào phòng.
132 “Không có. ” Đinh Hải Thực nhẫn bao nhiêu năm, Kì thúc cũng hận Mộc Liên bấy nhiêu năm. Loại hận thù này được tích tụ dần trở nên thâm căn cố đế, trở thành một loại chấp niệm đến mức khi Mộc Liên chết rồi họ cũng không hề động dung, không hề cảm thấy có một tia bi thương nào cả.
133 Cột nước tới gần đảo nhỏ, trận pháp vây xung quanh đảo nhanh chóng được gia cố thêm, ánh vàng rực rỡ bao trùm lên tất cả. Cột nước lớn lao vào trận pháp khiến bọt nước văng đầy trời.
134 Tuy vẫn chưa có chứng cứ là Dư Mạn đã đả thương tổ sư gia nhưng cũng không có chứng cứ chứng minh không phải hắn làm. Tại tình huống lúc đó, hắn đương nhiên là người bị hiềm nghi nhất nên A Bảo cực kì chú ý đến nhất cử nhất động của hắn, nghe nói hắn lâm vào hôn mê, A Bảo lập tức nghĩ ngay đến giết người diệt khẩu.
135 Đảo lại bắt đầu chấn động tựa như được gắn mô tơ, mặt đất run rẩy không ngừng được.
A Bảo chạy về phía trước, bổ nhào đến trước mặt Rùa Lớn ôm cổ nó, không bao lâu thì lưng cậu bị siết chặt vì Ấn Huyền đã ôm lên lưng rùa.
136 Nhảy lên lưng rùa là dựa vào một bầu nhiệt huyết sôi sục. Sau khi ngồi xuống A Bảo lại cảm thấy hối hận nhưng vì duy trì hình tượng, cậu chờ Rùa Lớn tiến hẳn vào đại dương, xác định những người khác đã nhìn không thấy mới nổi bão, “Ông nên làm vệ sinh cá nhân thường xuyên đi có được không? Mai đã mốc meo hết cả rồi/”
Rùa Lớn nói, “Là rêu xanh.
137 Trong đầu có âm thanh ù ù đến khi mở mắt vẫn có ảo giác tựa như bị người ta đánh trống bên tai.
A Bảo che ót ngồi lên, hai chân vẫn giữ nguyên tư thế lao về phía trước tựa như vẫn đang trong trạng thái muốn lao về phía trước cứu người nhưng tình huống trước mắt khiến cậu đánh mất ý niệm này.
138 Làn thế nào để đẩy một thần thú đang toàn thân run rẩy ra, A Bảo hoàn toàn không có kinh nghiệm, Nỗi lo duy nhất của cậu hiện tại là thần thú này có thể hay không vì hưng phấn mà muốn ăn luôn cả cậu.
139 Trên ao nhỏ có cầu bắc ngang qua dẫn tới một cái đình nghỉ chân, trước đình có phòng nhỏ, trong phòng có người. Quả là một nơi nghỉ ngơi vừa xa hoa vừa yên tĩnh.
140 “Rống!” Tiếng kêu tựa như làm núi băng vỡ nứt khiến cả Địa Phủ đều rung chuyển.
Chú ngữ cũng bị ảnh hưởng, quang mang lúc sáng lúc tối tựa như lúc nào cũng có thể biến mất.