81 Xét theo ngoại hình mà nói, Tào Dục đẹp trai hơi lão quỷ nhiều nhưng nếu nói về độ thực dụng thì. . .
A Bảo gian nan cắn bánh ngũ cốc.
“Đại nhân, có cần em cắt nó thành miếng nhỏ không?”, Tứ Hỉ nhìn dấu răng trên bánh, đau lòng hỏi.
82 Chín giờ mười, bộ phim kết thúc.
Đối diện rạp chiếu phim, tại tòa nhà cao nhất, các tầng đã tắt hết điện, chỉ còn một vài ánh điện hành lang le lói.
83 Cửa thang máy mở ra, ánh sáng chiếu hắt lên hành lang tranh tối tranh sáng. Cửa cầu thang có bóng dáng thoáng qua, không cần nhìn cũng biết là đám người A Bảo.
84 Tang Hải Linh cầm kiếm, chậm rãi giơ lên, động tác ưu nhã, thong thả đến độ A Bảo hận không có camera ở đây để chụp lại cảnh đẹp này.
Ấn Huyền đứng cách mũi kiếm hai thước, hai tay chắp sau lưng.
85 Nói đến thăm bệnh, A Bảo không khỏi nhớ tới sư phụ Tư Mã Thanh Khổ. Tuy rằng bọn họ đã quen với việc một năm chỉ gặp nhau có hai ba lần, thậm chí khi Tư Mã Thanh Khổ bận rộn thì hai ba năm mới gặp mặt một lần nhưng hiện tại, hai người ở gần nhau như vậy mà còn duy trì thói quen này thì có vẻ lạnh lùng quá.
86 “Giết ai?”
“Bảo an. ”
A Bảo cố gắng hồi tưởng lại tình cảnh hôm qua, càng nghĩ càng kinh hãi. Sau khi cương thi xuất hiện, cậu và tổ sư gia bỏ ẩn thân phục cho nên bị chụp cũng không kỳ quái.
87 “Lão chuột già không chết?” Một người cư nhiên có thể cắt đi nửa thân dưới để bảo toàn mạng sống. Thế giới này thật huyền huyễn! Ánh mắt A bảo không tự chủ được nhìn về nửa thân dưới lão chuột già.
88 “Không nghĩ tới mấy người có thể đem lão chuột già giải quyết nhanh như vậy. Nhưng mà chẳng sao cả. Một phế nhân cũng không có nhiều năng lực. Tôi không nên cho lão ta cơ hội như vậy.
89 Tứ Hỉ chạy lên xe nhanh nhất, nhưng một chân vừa mới bước đến cửa xe thì đột nhiên kêu to.
A Bảo giật mình nhìn Tứ Hỉ vốn đang ở trạng thái hồn thể chậm rãi phát sáng.
90 Hứa Lập Kiệt nhìn cậu cười cười nhưng nụ cười thật cứng ngắc, giống như cố gắng kéo cơ mặt lên vậy.
A Bảo nghĩ đến tên giả của mình, vội vàng nói nhỏ với Kỳ thúc.
91 Ngay khi bọn họ tới bệnh viện thì trời đã bắt đầu tối. Phòng khám bệnh đã đóng cửa, chỉ còn phòng cấp cứu là còn sáng đèn, người qua lại cũng vãn. Bệnh viện ban ngày vô cùng bận rộn giờ đã tiến vào trạng thái nghỉ ngơi.
92 Bọn họ đi thang bộ trở lại tầng 1, ra khỏi bệnh viện.
A Bảo ôm lấy bụng đói mốc meo, “Tổ sư gia anh minh, việc đầu tiên chúng ta phải ăn cơm đã a. ”
Ấn Huyền dẫn họ đến căn tin bệnh viện.
93 Tứ Hỉ nói, “Không phải lúc nào cũng ám sát sao?”
A Bảo ngẩn người, “Cũng đúng. ”
Kỳ thúc nói, “Bảo thiếu gia cứ yên tâm. Nếu là Ấn tiền bối thì cho dù ám sát thì cũng sẽ thất bại thôi.
94 Điêu Sơn Hỏa tự hiểu rằng mình không phải là đối thủ của Ấn Huyền nên sau khi ném thiệp mời ở lại đã nhanh chóng chuồn mất.
A Bảo vẻ mặt mạc danh kì diệu*, “Tào Vi Dân là ai?”
(*Mạc danh kì diệu: Không hiểu sao.
95 A Bảo vừa nhét cơm vào đầy miệng thì đột nhiên cứng đờ, vội vàng nuốt xuống rồi nói, “Con trở về. Vậy tổ sư gia sẽ thế nào?”
Mọi người vẫn đang chưa kịp tiêu hóa tin tức này đồng loạt qua đầu lại nhìn cậu, ánh mắt tràn đầy kinh dị.
96 Cương thi ngày càng nhiều, không gian cũng ngày càng nhỏ, mùi vị trong không khí thực sự khó ngửi.
A Bảo che mũi, thân thể lăn đến phía sau Ấn Huyền, lấy ngón tay chọc chọc sau eo hắn.
97 Nhưng A Bảo dù sao trước kia cũng đã từng tiếp xúc qua nên từ những đầu mối nhỏ tưởng như không quan trọng nhưng cũng phán đoán ra một hai thứ.
Đầu tiên là mục đích của Thượng Vũ.
98 Mọi người nhanh chóng tập hợp. Vấn đề họ gặp phải bây giờ là không biết đi đâu cả.
Đối với A Bảo mà nói, đương nhiên là càng nhanh chóng rời xa đống thịt đang dần thối rữa ra kia càng sớm càng tốt, chỉ là đi đâu mới là vấn đề.
99 Liêm đao hình bán nguyệt, độ cong tựa như lưỡi hái tử thần, thong thả chém tới.
Lúc này, thời gian giống như ngừng lại.
Tạch.
Khâu Cảnh Vân bật lửa, chiếu sáng một khoảng nhỏ trước mặt.
100 Không khí đột nhiên ngưng trệ.
Tứ Hỉ nói, “Hình như là không đi ra. ”
Cửa thang máy vẫn đóng, phím bấm không hoạt động, Tang Hải Linh biến mất. .