161 Cả ngày không thu hoạch được cái gì, lại nhìn thấy Lý Binh khuôn mặt trắng bệch, trên mũi vẫn còn đang dán băng đi đến. Nhìn Lý Binh lúc này rất tiều tụy.
162 Kỳ thật là không ai để tâm đến chuyện của Lý Binh lắm, chẳng qua chỉ là chảy chút máu mũi mà thôi, nên bọn Thôi Vĩnh Chí không coi chuyện đó là chuyện đại sự.
163 Liếc lên giường, không hiểu lúc nào Phương Di Mai đã dùng quần áo của hắn đệm lên giường, trên quần áo đó, hắn thấy có vệt màu hồng hồng. Mắt Diệp Trạch Đào sáng lên, trong lòng thầm nghĩ, trước đây mình vẫn luôn nghĩ Phương Di Mai thế này thế nọ, xem chừng đã sai lầm rồi.
164 Trong một gian phòng xét hỏi của phân cục cảnh sát, Quang thiếu gia và Lăng thiếu gia đều đang ngồi ở đó. Trước mặt là hai tên thanh niên xã hội đen từng bị Diệp Trạch Đào đánh bỏ chạy, bọn họ bị còng chung một cái khóa số tám.
165 Rất nhanh chiếc xe đến một nơi gần bệnh viện, trong xe có Quang thiếu gia, Lăng thiếu gia và Ngũ Bưu. Sắc mặt Ngũ Bưu có vẻ không tốt, vừa bước vào trong xe liền nói: - Lăng thiếu gia, sao lại đi đá chết người thế? Gã bây giờ thật sự rất cuống, vì người bị đá chết ngay trong phân cục của hắn.
166 - Trạch Đào bọn em đến rồi. Trong lúc nói chuyện, thì hắn thấy Lưu Mộng Y và một đám các cô gái đang cười với nhau và đi tới. Nhìn thấy mọi người đều rất vui mừng hớn hở, vừa đi vừa cười đùa suốt trên đường.
167 Đang vào lúc bàn bạc, thì bên ngoài có vẻ ồn ào. Tần Quế Đông nhìn qua quay đầu lại rồi lớn tiếng nói: - Chủ tịch Tang tới rồi! Tên Tần Quế Đông có vẻ rất phấn khích, lúc chạy qua bỗng đụng phải với một người thanh niên tới xem hội chợ triển lãm.
168 Tang Văn Thanh chỉ nói đến vấn đề đó, các vị lãnh đạo của tỉnh đều biết, đối với sự phát triển của xã Xuân Trúc hẳn là đã trở thành một vấn đề quan trọng! Quả thực cũng phải coi trọng việc này, xã Xuân Trúc là nơi mà ngay cả đồng chí Hạo Vũ cũng phải coi trọng.
169 Trong một căn biệt thự cao cấp, khi Lưu Mộng Y và Trịnh Tiểu Nhu vội vàng thẳng tiến đến đây, liền thấy ngoài Quang thiếu gia, còn có cả Lăng thiếu gia cũng ở đó.
170 Bước ra ngoài căn phòng, Trịnh Tiểu Nhu lo lắng nhìn Lưu Mộng Y rời khỏi chỗ này. Nhìn dáng vẻ tức giận của Lưu Mộng Y, Trịnh Tiểu Nhu cho rằng, Lưu Mộng Y rất có thể sẽ đi tìm Diệp Trạch Đào hỏi rõ mọi chuyện.
171 Diệp Trạch Đào chọn phòng trong một khách sạn địa phương, sau khi lên phòng, hắn liền gọi điện thoại nói cho Trịnh Tiểu Nhu biết. Ngồi trong phòng, lấy một điếu thuốc lá ra hút, Diệp Trạch Đào lắc đầu, hành vi của mình hôm nay giống như kẻ vô công rồi nghề! Diệp Trạch Đào thật sự không hề nghĩ tới việc sẽ gặp mặt Trịnh Tiểu Nhu trong tình huống như thế này.
172 Thấy Diệp Trạch Đào đã có biện pháp của riêng mình trong chuyện này, ánh mắt Trịnh Tiểu Nhu lộ rõ vẻ thán phục. Người đàn ông này mạnh hơn chồng của mình rất nhiều! Có một số chuyện mà một gia tộc có quyền có thế không thể làm quá đáng được.
173 Kinh nghiệm của Ôn Phương rất phong phú. Cô ta biết một chuyện rất quan trọng, đó là Diệp Trạch Đào và Lưu Mộng Y nhất định phải kết hợp lại với nhau.
174 Sau khi Diệp Trạch Đào nói chuyện với Trịnh Tiểu Nhu, hắn rất mong được nói chuyện với Lưu Mộng Y, muốn kể hết đầu đuôi sự tình với cô ta. Diệp Trạch Đào cũng đã chuẩn bị sẵn tư tưởng của mình.
175 Căn phòng rất tĩnh lặng, chỉ nghe rất rõ tiếng đối thoại giữa Diệp Trạch Đào và Trịnh Tiểu Nhu phát ra từ chiếc máy ghi âm đặt trên bàn. Biểu hiện của hai người phụ nữ hoàn toàn trái ngược nhau, Trịnh Tiểu Nhu như đang lạc vào cõi thần tiên nào đó, hai mắt nhìn ra bên ngoài của sổ, dường như đang suy nghĩ gì mông lung lắm, còn hai mắt Mộng Y thì nhìn trừng trừng vào chiếc máy ghi âm, như thể muốn tìm thấy thứ gì trong đó.
176 Quét ánh mặt một lượt trên người Diệp Trạch Đào. Lại liếc nhìn Lưu Mộng Y đang khoác tay Diệp Trạch Đào. Một người phụ nữ trung niên dáng vẻ quý phái, toàn thân toát lên vẻ bề trên, quý phái sầm mặt xuống.
177 Diệp Trạch Đào bước ra khỏi phòng, nhìn thấy Lưu Mộng Y và Trịnh Tiểu Nhu đang lo lắng nhìn mình, mỉm cười, hắn nói: - Tôi có chút việc phải đi trước đây, các cô cứ nói chuyện đi nhé! Thấy Diệp Trạch Đào vừa nói chuyện xong với Lưu Vũ Giang đã đi ngay, Lưu Mộng Y có chút lo lắng: - Trạch Đào! Dường như đã đoán trước được kết quả, vẻ mặt Trịnh Tiểu Nhu rất bình thản, chỉ nhìn thoáng Diệp Trạch Đào chứ không nói gì.
178 Diệp Trạch Đào lại không biết rằng sức mạnh của truyền thông lại mạnh mẽ đến thế,sự việc người ở Cục cảnh sát đánh chết người bị một số người có dã tâm moi móc càng ngày càng gay gắt.
179 - Chú hai nói chú rất xem trọng anh, anh phải làm cho tốt, về mặt đầu tư chú hai sẽ giúp đỡ anh, để anh nhanh chóng phát triển đi lên. Trong gia đình có người giúp đỡ mình, Lưu Mộng Y cảm thấy rất vui.
180 - Diệp Trạch Đào lại đàm phán thành công thêm một dự án, các lãnh đạo trong thành phố đều rất vui mừng, lúc này ở chỗ Lưu Vũ Giang lại xảy ra thêm một tình huống.