101 - Nghe gì chưa? Chủ nhiệm Tiểu Diệp thăng chức rồi đấy! - Tiểu Diệp thành Chủ tịch xã rồi! - Trưởng thôn đã nói rồi mà! Chủ tịch xã Tiểu Diệp sắp lãnh đạo toàn xã phát triển rồi! Tin tức như vậy bỗng chốc được truyền đi khắp nơi trong xã Xuân Trúc.
102 Làm Chủ tịch một xã không hề dễ làm như vậy. Sau khi lên làm Chủ tịch xã Diệp Trạch Đào mới phát hiện ra bản thân có quá nhiều việc phải làm. Chuyện sửa đường là một chuyện lớn.
103 Sau một tháng, cục diện chính trị ở huyện đã có sự biến đổi mới. Chức Bí thư Thành ủy của Hắc Lan gặp chuyện ngoài ý muốn lại do Bí thư Đoàn thanh niên Tỉnh ủy Hứa Phu Kiệt đảm nhiệm.
104 Tòa nhà Thị trấn Triều Thiên là tòa cao ốc cao nhất của thành phố. Có 15 tầng, tòa nhà này cũng là khách sạn xa hoa nhất huyện. Trước đây Diệp Trạch Đào chỉ nghe qua rằng nơi này rất xa hoa, vào được đây đều là những nhân vật có quyền có thế.
105 Ngô Ân Minh nghe những gì hai cô gái báo cáo lại, nghĩ một lúc rồi xua xua tay nói: - Kệ hắn đi! Ngô Ân Minh đã từng gặp rất nhiều cán bộ. Nghe thấy Diệp Trạch Đào không hề muốn hai cô gái kia phục vụ, cho dù có đổi người đi chăng nữa thì hắn cũng không nhận đâu.
106 Bọn Thôi Vĩnh Chí đánh mạt chược cho đến rạng sáng mới kết thúc. Diệp Trạch Đào về đến nhà cũng gần bảy giờ rồi. Hằn vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ ngay được.
107 Xe việt dã đi được một nửa chặng đường thì chợt nghe phía trước truyền đến một tiếng nổ inh tai. - Chuyện gì vậy? Lưu Đống Vũ hỏi. Ngay sau đó lại là từng đợt nổ vang lên.
108 Ở đây vừa đưa tiễn Mạnh Dân Quân và Lưu Đống Vũ về, Vệ Vũ Hinh và cha cô Vệ Hùng Phi liền tới huyện Thảo Hải. Lần này họ đến bằng tuyến đường chính. Bí thư huyện ủy Thôi Vĩnh Chí tỏ ra rất nhiệt tình đón tiếp.
109 Dọc đường đi đều có thể thấy khung cảnh làm đường náo nhiệt. Diệp Trạch Đào trên mỗi đoạn đường đều dừng xe lại, bàn bạc về công tác làm đường với mọi người, càng hiểu sâu sắc thêm về lòng dân.
110 Mắt nhìn về ngọn núi lớn phía trước, Vệ Hùng Phi nói: - Xã các anh không có tài nguyên. Toàn là núi lớn, khó có thể phát triển được. Diệp Trạch Đào khẽ mỉm cười nói: - Tổng giám đốc Vệ, chờ chúng tôi thông đường quốc lộ, tới khi đó ông muốn thương lượng chuyện đầu tư, chúng tôi sẽ mở rộng cánh cửa đầu tư.
111 Thôi Vĩnh Chí im lặng nghe Diệp Trạch Đào báo cáo, ánh mắt đảo qua nhìn Ôn Phương và Diệp Trạch Đào. Trong lòng ông ta cũng thấy vui. Nếu đúng là nguồn tài nguyên đá có trữ lượng khổng lồ, ông ta hoàn toàn có thể tưởng tượng ra sẽ có lợi cho huyện Thảo Hải nhiều như thế nào.
112 Bận rộn một ngày, trong lòng Diệp Trạch Đào vẫn đang rất phấn khởi, nếu như mượn cơ hội phát triển lần này, xã Xuân Trúc chắc chắn có thể có thêm một sự vươn mình nữa.
113 Lúc Diệp Trạch Đào đến Huyện ủy, Trần Tỏa Nguyên và Ôn Phương đã đến đây từ lâu rồi, thấy hai người đến, Diệp Trạch Đào cũng biết bọn Thôi Vĩnh Chí vô cùng coi trọng chuyện này.
114 Sau khi tiến hành báo cáo với Hứa Phu Kiệt, quả nhiên Hứa Phu Kiệt hết sức coi trọng hạng mục này. Tuy rằng Địch Mãnh không hòa hợp với Hứa Phu Kiệt, nhưng xuất hiện một dự án như thế này, với tư cách là một Chủ tịch thành phố, ông ta vẫn lạc quan, trong lòng cũng xúc động.
115 Thấy mấy cô gái này lôi kéo những thôn dân hỏi đông hỏi tây, Diệp Trạch Đào cũng cảm thấy có chút buồn cười. Khiến Diệp Trạch Đào có chút không hiểu vẫn là hai người Lưu Mộng Y và Vệ Vũ Hinh, hình như hai người lập tức trở nên rất thân thiết với nhau, tay cầm tay ở đó nói chuyện, thật sự không biết giữa bọn họ có cái gì để nói.
116 Nhìn thấy sự phát triển từng ngày của Diệp Trạch Đào, trong lòng Khương Quốc Bình nặng nề. Y tìm thấy người thân kia của mình, với mong muốn được điều đi khỏi xã Xuân Trúc.
117 Khi xe của bọn Diệp Trạch Đào đến chỗ chính quyền xã, một cảnh tượng náo loạn đập vào mắt họ: Thôi Đại Thạch tay cầm một cây đòn gánh, hai mắt trợn trừng, còn Phổ Lệ Tiên thì đang khóc đỏ cả mắt.
118 Sau đó Ôn Phương liền gọi điện thoại cho Thôi Vĩnh Chí, kể lại mọi chuyện xảy ra ở xã. Quan trọng là muốn báo cáo sự việc vừa rồi có liên quan đến Phó trưởng phòng Lý Binh.
119 Khi nhìn những cô gái này ngồi trong quán ăn hăm hở ăn những món nướng dân dã mà Diệp Trạch Đào đặc biệt sắp xếp, trên mặt hắn lộ vẻ tươi cười. Hắn đương nhiên không thể thật sự để những người này bị đói, để các cô ăn những món ăn như thế chỉ là muốn các cô được trải nghiệm.
120 Tiễn xong đám người Lưu Mộng Y, Diệp Trạch Đào lại tiếp tục với tiến độ tu bổ con đường đang trong quá trình khẩn trương. Đây mới là việc cấp bách để phát triển xã Xuân Trúc.