141 Diệp Trạch Đào ngồi bên này, bọn Hứa Phu Kiệt và Thôi Vĩnh Chí cùng cấp dưới đi theo ngồi bên kia. Trong căn phòng chỉ có Diệp Trạch Đào là một Chủ tịch xã tép riu mà thôi.
142 Trong phòng họp hội nghị huyện ủy. Ngoài các ủy viên thường vụ, còn có Bí thư và Chủ tịch xã của xã Xuân Trúc. Thôi Vĩnh Chí lộ ra vẻ vui mừng, nhìn mọi người đang nhìn chung quanh nói: - Cuộc Hội nghị hôm nay là cuộc một cuộc Hội nghị mở rộng của huyện ủy.
143 Vốn dĩ Lý Binh muốn phá rối, có được lượng hậu thuận phía sau hắn ta cũng không sợ Triệu Vệ Giang. Khi biết rõ ràng Triệu Vệ Giang chống đỡ giúp Diệp Trạch Đào, hắn ta cười nói: - Xem ra Chủ tịch huyện Triệu rất yên tâm đối với các đồng chí xã trưởng xã Xuân Trúc, vậy thì tôi cũng không có gì đáng nói nữa.
144 Bây giờ các Ủy viên thường vụ đang rất ghen tị với Diệp Trạch Đào. Tên nhãi ranh này quả nhiên là người có sức ảnh hưởng lớn, chỉ mới có vài ngày thôi mà đã tiếp tục thăng chức rồi! Nghĩ đến bản thân làm việc cả đời mới ngồi lên được vị trí đó.
145 Khoảng thời gian này, với Diệp Trạch Đào chỉ có thể dùng một từ “bận rộn” để hình dung. Sau khi phương án xây dựng khu công nghiệp được phê chuẩn, bộ máy xây dựng và toàn bộ các công tác được triển khai.
146 Hội đàm kinh tế thương mại tỉnh Ninh Hải là một sự kiện lớn được tổ chức hàng năm, mỗi lần đều thu hút các doanh nghiệp trên khắp cả nước thậm chí cả doanh nghiệp nước ngoài tham gia.
147 Phải nói là việc Diệp Trạch Đào đưa tài liệu tuyên truyền vào khách sạn trước đây chưa từng có tiền lệ, nhưng được sự giúp đỡ của thư ký Bí thư tỉnh Ninh Hải nên những người đó đều nể mặt mà giúp đỡ, cho dù trước giờ chưa từng làm thế do sợ ảnh hưởng đẳng cấp của khách sạn, thì giờ cũng đồng ý giúp.
148 Dù là Sướng Sảng hay Lệ Vô Kỵ có ý đầu tư thì đều có lợi cho Diệp Trạch Đào, nếu như không có gì thay đổi thì chỉ cần có sự đầu tư của hai người bọn họ thì đã có thành tích tốt nhất huyện rồi.
149 - Cuộc triển lãm đã chính thức bắt đầu, Bí thư Thành ủy Hứa Phu Kiệt và Chủ tịch thành phố Địch Mãnh của thành phố Hắc Lan đều đích thân đến dự. Bí thư Chủ tịch huyện của các huyện cũng tỏ vẻ vô cùng vui vẻ, bọn họ đều đến đông đủ.
150 Trở về phòng mình, Diệp Trạch Đào xối nước ấm để tắm, cảm thấy cơ thể vô cùng sảng khoái, ngồi trên ghế pha một ấm trà, sau đó châm một điếu thuốc từ từ hút.
151 Từ sau khi quen biết Diệp Trạch Đào, Phương Di Mai vô cùng tin tưởng Diệp Trạch Đào. Khi nghe Lý Binh hỏi, cô nghĩ thầm: ông không phải là một thường vụ sao, rồi sẽ có ngày Diệp Trạch Đào đuổi kịp ông! Ít nhiều cô cũng có chút khinh thường Lý Binh.
152 Nghe nói muốn đi gặp bọn Thôi Vĩnh Chí, khuôn mặt Vệ Vũ Hinh vẫn còn ửng đỏ, ngượng ngùng nói với Diệp Trạch Đào: - Tôi không đi đâu, hai người đi bàn việc là được rồi! Diệp Trạch Đào nói: - Được, xong việc tôi sẽ mời cô đi ăn! Vệ Vũ Hinh mỉm cười nói: - Ừ! Tâm trạng của Vệ Hùng Phi rất tốt, ông cùng đi với Diệp Trạch Đào đến khách sạn nơi Thôi Vĩnh Chí và Triệu Vệ Giang đang ở.
153 Chủ tịch của công ty thực nghiệm Trường Hà – Vương Khởi đang chăm chú quan sát Diệp Trạch Đào, tuy mới có một ngày, nhưng với năng lực của Công ty thực nghiệm Trường Hà, chỉ cần như vậy là đủ để điều tra rõ về Diệp Trạch Đào.
154 Thành quả của việc thu hút đầu tư ngày thứ hai rất đáng mừng, Thôi Vĩnh Chí và Triệu Vệ Giang đều có vẻ phấn khởi, mấy trăm triệu tiền vốn đối với một huyện mà nói chính là một chuyện vô cùng lớn, một nhà máy xi măng khổng lồ đã đăng kí hộ khẩu tại xã Xuân Trúc, đối với hai người mà nói đều là chiến tích rất tốt.
155 Trong lòng Phương Di Mai rất không vui, trở về giáp mặt với căn phòng của mình, toàn thân Phương Di Mai ngã xuống giường ngẩn người ra. Làm sao bây giờ? Đây là chuyện mà Phương Di Mai đang nghĩ, đứng nhìn Diệp Trạch Đào và Lưu Mộng Y dưới sự cố ý gán ghép bọn họ lại với nhau của mình, bước tiếp theo mình sẽ phát triển theo phương hướng nào đây? Trong lòng Phương Di Mai bây giờ thật sự rất mâu thuẫn.
156 - Diệp Trạch Đào lại không quản chuyện của bọn Lưu Mộng Y, sáng sớm liền chạy tới gian hàng triển lãm. Hôm nay là ngày thứ ba, cũng coi như là thời điểm mấu chốt, có không ít các doanh nghiệp đang xem chừng hoặc đi để biết rõ tình hình cũng hẳn sẽ có sự tiếp xúc.
157 Cười ha ha, Lệ Vô Kị nói: - Chủ tịch xã Diệp đã giao lưu nhiều lần với chúng tôi, chúng tôi cũng đã tiến hành một chút điều tra để hiểu về tình hình của xã Xuân Trúc, cảm thấy xã Xuân Trúc vẫn có triển vọng phát triển nhất định! Lúc này Diệp Trạch Đào đã tiếp đón, mỉm cười nói với hai người: - Hai vị Chủ tịch, nhân lúc các vị lãnh đạo của chúng tôi cũng đang ở đây, mọi người cũng uống một chén trà? Nơi này vốn dĩ có một địa điểm để cho mọi người đàm phán, ý của Diệp Trạch Đào chính là để các vị lãnh đạo cũng vào tham dự, như vậy mới có thể nói về dự án một cách tốt hơn.
158 - Thoáng cái xã Xuân Trúc đã kéo về đến hơn một tỷ tiền đầu tư. Việc bắt đầu xây dựng khu công nghiệp liền thuận lợi như vậy, làm cho hai vị lãnh đạo đều có vẻ hưng phấn.
159 Do uống quá nhiều rượu nên Diệp Trạch Đào không muốn rời khỏi phòng đó, mà luyện Ngũ Cầm Hí ở đó luôn. Nếu như bình thường thì Diệp Trạch Đào chắc chắn sẽ nhanh chóng rời khỏi chốn này.
160 Lý Binh bỏ ra rất nhiều tiền để mua lại toàn bộ nội dung thu trong camera của từng phòng hôm đó. Cầm trong tay toàn bộ số nội dung đó, ngày thứ hai của cuộc triển lãm, Lý Binh không tham gia, mà trốn trong một nhà ở tỉnh thành để xem lại một lượt toàn bộ nội dung từ đầu đến cuối.