201 Bắt Điền Gia Anh về trước nhưng Diệp Trạch Đào vẫn không về. Anh tìm một quán trà khác ngồi suy nghĩ, ngâm một bình trà và ngồi suy nghĩ lại mọi việc một cách chi tiết.
202 Diệp Trạch Đào rất nhanh xóa bỏ ngay những ý tưởng đó của mình, tương lai của mình phải do mình tạo dựng lên, việc cần làm bây giờ là giải quyết một đống việc nan giải.
203 Sáng sớm ngày hôm sau Diệp Trạch Đào đi đến Huyện ủy, khi lên lầu thì gặp Phó bí thư Bành Học Vân đang đi xuống. Thật khéo! Diệp Trạch Đào hôm qua vẫn nghĩ về chuyện của Bành Học Vân, không ngờ hôm nay lại gặp phải ông ta, trong lòng hắn cũng có chút thất thần.
204 Khi Diệp Trạch Đào tới văn phòng của Bành Học Vân, thì thấy tình huống khác hẳn với khi đến văn phòng của Thôi Vĩnh Chí, bên ngoài văn phòng của Bành Học Vân không có cái cảnh nhiều người đứng chờ đợi như bên ngoài phòng của Thôi Vĩnh Chí, so sánh thì thấy khá yên ắng.
205 Đừng thấy vẻ bình tĩnh của Trần Tỏa Nguyên mà lầm, gần đây gã mất ăn mất ngủ vì sự việc ở giới quan trường lần này. Gần đây lực lượng của Thôi Vĩnh Chí bành trướng nhanh chóng, Thôi Vĩnh Chí nhất định không chịu gặp gã, nếu cứ như thế thì khả năng ông ta gạt gã ra khỏi chức Trưởng ban thư ký là hoàn toàn có thể.
206 Trong lúc khắp nơi đều đang âm thầm hành động thì Bí thư đảng ủy Công an Vương Khởi lại phát hiện ra một số việc. Vương Khởi hiện tại là cánh tay đắc lực của Thôi Vĩnh Chí, ở Huyện ủy Vương Khởi vẫn luôn được Thôi Vĩnh Chí ủng hộ, giúp đỡ, quan hệ của hai người đã đến mức có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu.
207 Mới qua vài ngày Diệp Trạch Đào nghiễm nhiên ngồi vào ghế Ủy ban thường vụ huyện, Trưởng ban thường vụ vừa báo cho Diệp Trạch Đào một thông tin quan trọng, thông qua sự bàn bạc thống nhất của Ủy ban thường vụ huyện thì đã quyết định điều chỉnh ban lãnh đạo khu công nghiệp xã Xuân Trúc, chức vụ Bí thư kiêm Chủ nhiệm của Diệp Trạch Đào vẫn giữ nguyên, nhưng các cán bộ phía dưới có chút thay đổi.
208 Ngồi một mình trong văn phòng làm việc, dưới sàn nhà trước mặt bàn toàn là tàn thuốc, cái gạt tàn bằng thủy tinh kia cũng đã bị đập vỡ, trong văn phòng có chút lộn xộn.
209 Trên thế giới này không có bức tường nào ngăn được gió lùa qua, chuyện của huyện Thảo Hải đã nhanh chóng truyền tới thủ đô. Là người lãnh đạo thành phố, bọn họ sao lại có thể không quan tâm tới sự thay đổi của cấp dưới.
210 Ánh mắt của Hứa Phu Kiệt nhìn chằm chằm vàoTriệu Diệc Hiền một hồi, mới nói: - Lão Triệu, đã xảy ra một chuyện, mời ông đến đây là để thương lượng một chút.
211 Lập tức liền phái tới một tổ công tác Ủy ban Kỷ luật thành phố, sự việc này khiến cho các vị đại lão có chút căng thẳng, ai mà chẳng có chút vấn đề, sợ nhất chính là Ủy ban Kỷ luật.
212 - Làm ở trong trạm thu mua, lại được ăn thịt lợn rừng bắt từ trong núi, Điền Lâm Hỷ hết lời khen ngợi. - Vẫn là phải vào núi mới nếm được cái hương vị dân dã chính cống kia! Uống một ngụm rượu, lão Điền cười với Dương Quân, Thôi Đại Thạch cùng Phổ Lệ Tiên đang cùng ngồi nói chuyện.
213 Điền Lâm Hỉ hôm nay xem ra là lại muốn giảng giải cho Diệp Trạch Đào, khó có được một người chỉ bảo bảo cho mình những hiểu biết về chốn quan trường, Diệp Trạch Đào đến là tỏ ra vui vẻ, rất chăm chỉ ngồi nghe ở chỗ kia.
214 - Trạch Đào àh, ta muốn hỏi cậu một vấn đề, cậu muốn làm một quan chức như thế nào? Vừa mới có một tí cảm động, bây giờ Điền Lâm Hỉ đột nhiên hỏi một câu mà ngay cả bản thân Diệp Trạch Đào cũng cảm thấy rất khó trả lời, trong phút chốc khiến cho hắn ngẩn cả người.
215 Ngày hôm sau Điền Lâm Hỉ rời khỏi thôn Xuân Trúc, Diệp Trạch Đào nhìn theo chiếc xe chạy xa dần, tinh thần trở nên rất mệt mỏi. Nói chuyện cả đêm hôm qua, sau khi trở về thì bản thân cũng không ngủ được, trong đầu lúc nào cũng nghĩ tới những lời Điền Lâm Hỉ đã nói.
216 Hai người cứ như vậy trò chuyện một cách say sưa, dần dần bắt đầu nói đến một số chuyện có nhiều ẩn ý, thái độ của hai người đều ít nhiều có chút xao động.
217 Hai ngày hôm nay Diệp Trạch Đào không đi đâu cả, ở lì trong khu công nghiệp để kiểm trả công tác. Các doanh nghiệp đều đưa ra những kế hoạch và đều đang tiến hành thi công.
218 Trong lúc hai người đang ôm nhau thì điện thoại của Diệp Trạch Đào bỗng vang lên. Nhân cơ hội này Diệp Trạch Đào buông tay ra khỏi người Vệ Vũ Hinh, trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
219 Bí thư Thành ủy Hứa Phu Kiệt mấy ngày nay cảm thấy có chút buồn bực, ông ta ngồi lì trong phòng làm việc suy nghĩ. Tình hình của huyện Thảo Hải đã rõ ràng rồi.
220 Tìm một nơi để suy nghĩ đáp án cho mọi việc một cách nghiêm túc, Diệp Trạch Đào gọi điện thoại cho Ôn Phương: - Trạch Đào, anh lên huyện chưa? Có nhìn thấy bí thư Thôi không? Ôn Phương vồn vã hỏi, hỏi rồi lại nói ngược lại: - Trạch Đào, bí thư Thôi bây giờ xem ra gặp chuyện lớn rồi.