221 - Bí thư Hứa, là điện thoại ở tỉnh. Cố Minh Trung tiến vào kính cẩn đưa điện thoại. Hứa Phu Kiệt vẻ mặt tươi cười, nhận điện thoại. Liếc nhìn số điện thoại gọi đến, lại nhìn Diệp Trạch Đào, Hứa Phu Kiệt bèn đi ra một phòng khác.
222 - Tiểu Diệp, cậu tự tìm một nơi nghỉ trước đi nhé, hôm sau tôi sẽ đưa cậu tới chỗ bí thư Hô Diên báo cáo một chút công tác ở khu công nghiệp. Sau khi tới thành phố, Hứa Phu Kiệt để lại một lời rồi vội vàng ngồi xe rời đi.
223 Hứa Phu Kiệt rất vội, đến thành phố liền cho xe đến thẳng chỗ Bí thư tỉnh ủy Dương Hiên. Kết quả lại không có được cái gì rõ ràng về thành phố Hắc Lan từ chỗ Dương Hiên, nếu không có cách nào làm tăng sức mạnh của mình thì công việc tiếp theo chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.
224 Diệp Trạch Đào hiếm hoi lắm mới lên tỉnh một chuyến, nhân tiện học hỏi luôn Điền Lâm Hỉ, ông ta cũng có ý cất nhắc Diệp Trạch Đào nên hắn cũng muốn giao lưu một chút kiến thức quan trường.
225 Diệp Trạch Đào vừa mới về đến kí túc xá xã Xuân Trúc, còn chưa kịp rửa mặt thì Ôn Phương gọi điến đến. - Trạch Đào, anh về rồi à? - Vừa mới về kí túc xá.
226 Lúc Phương Di Mai gọi điện thoại đến, Diệp Trạch Đào đang nói về chuyện xây dựng trường học với giám đốc dự án. Cao ốc đã xây xong, chỉ còn khâu lắp đặt trang thiết bị sau cùng.
227 Đêm đó Diệp Trạch Đào đã đến thị trấn, đến rồi cũng không vội nghỉ ngơi, liền gọi điện thoại cho Tiền Trung Lập. - Tôi đã đến thị trấn rồi! Nhìn thời gian mới đến bảy giờ, Diệp Trạch Đào liền nói với Tiền Trung Lập.
228 Từ trước đến giờ Tiền Trung Lập vẫn có thể ngồi vững trên vị trí của gã, đương nhiên là vì gã có tiêu chuẩn nhìn người riêng của gã. Tiền Trung Lập rất rõ tình hình hiện tại trong huyện, theo những gì gã biết thì trong tỉnh phát triển nhất có thể là Lý Binh và Diệp Trạch Đào, nhưng mà, dựa vào phân tích của gã, gã vẫn hy vọng có thể dựa vào một người có năng lực mạnh cừ khôi mới có thể tiến xa hơn được.
229 Diệp Trạch Đào cảm thấy khó hiểu, vào thời điểm quan trọng như thế này Chủ tịch huyện Triệu Vệ Giang đột nhiên lại gọi điện tới nói là muốn gặp hắn. Địa điểm gặp mặt là một nơi mà Triệu Vệ Giang đã bí mật sắp xếp, khi Diệp Trạch Đào vào đến nơi đã thấy Triệu Vệ Giang đang ngẩn người ngồi đó.
230 Diệp Trạch Đào còn đang ngủ Phương Di Mai đã gọi điện tới, điện thoại vừa thông Phương Di Mai đã cười nói : - Trạch Đào à, anh xem hôm nay trên mạng Lý Binh rất là nổi tiếng đấy! Tối hôm qua ngồi nói chuyện với Thường Minh Quang khá lâu.
231 Tâm trạng hớn hở của Phó chủ tịch tỉnh hoàn toàn bị phá vỡ rồi, hai mắt dán vào clip trên mạng, không biết ông ta đã xem đi xem lại bao nhiêu lần, càng xem càng thấy bừng bừng sát khí.
232 Trong lúc Lý Binh đau đầu nhức óc, Trần Tỏa Nguyên đã vội đưa Diệp Trạch Đào lên thành phố. Trần Tỏa Nguyên vẫn luôn quan tâm tới tình hình phát triển của huyện, càng để ý càng cảm thấy hài lòng.
233 Cùng lúc Diệp Trạch Đào và Trần Tỏa Nguyên đến thành phố, Lý Binh cảm nhận được nguy cơ của mình. Xe đã tiến vào thành phố. Nhìn thấy thành phố trong tầm mắt, tâm trạng của Lý Binh vẫn không thể nào bình tĩnh được.
234 Tiếng chuông điện thoại không ngừng vang lên, Lưu Vũ Giang là người tỉnh táo sớm nhất, hét lên một tiếng cô ta liền đá Hoàng Lăng xuống dưới giường, cũng không lo Hoàng Lăng thế nào liền phóng tới chỗ Lý Binh.
235 Diệp Trạch Đào nhận được tin Lý Binh gặp chuyện từ Ninh Quân. Nghe Lý Binh xảy ra nhiều chuyện như vậy, Diệp Trạch Đào cũng cảm thấy ngạc nhiên. Nhưng đối với hắn bây giờ mà nói thì căn bản không thể nhúng tay vào chuyện của cấp trên được mà chỉ có thể ngồi im quan sát động tĩnh mà thôi.
236 - Trạch Đào, trong huyện mà như vậy mãi thì không ổn rồi. Cậu nhìn tình hình trong khu công nghiệp thử coi! Các doanh nghiệp đến bây giờ vẫn chưa xây dựng cơ sở, chính là lo lắng môi trường đầu tư của huyện ta.
237 Trưởng ban tổ chức cán bộ Thành ủy Trịnh Lâm Xương nhìn kết quả sau mấy ngày kiểm tra và đánh giá cán bộ. Trong lòng cũng cảm thấy rất ngạc nhiên, ông ta cũng không ngờ là sẽ có kết quả như vậy.
238 - Các vị lãnh đạo, được sự phân công của thành ủy, chúng ta tổ chức công tác đến huyện Thảo Hải… Trịnh Lâm Xương bắt đầu giới thiệu tình hình đến huyện Thảo Hải lần này, ông ta nói rất chậm rãi, có vẻ như mỗi từ đều được mài dũa thật cẩn thận.
239 Nội dung cuộc họp thành ủy vẫn bị tiết lộ ra ngoài, đúng là kẻ khóc người cười, vài thành phần đang hi vọng thăng tiến tràn trề sau khi biết tin liền đau khổ cực độ, cuộc thăm dò lần này quả thật là một cuộc điều tra chí mạng, mọi người bây giờ mới phát hiện ra nhân dân có sức mạnh to lớn đến nhường nào! Tiền Trung Lập chính là một trong những người khốn khổ đó, trong toàn bộ quá trình thăm dò thì điểm số của gã lẹt đẹt nhất, làm sao gã còn thăng chức được nữa.
240 Tuy đã biết tình hình của Tiền Trung Lập nhưng Diệp Trạch Đào cũng không tỏ vẻ gì bất thường cả. Dù sao thì gã cũng chẳng nhởn nhơ được bao lâu nữa, tránh gây ra những điều không cần thiết vẫn hơn.