181 Tâm trạng của Phó chủ tịch tỉnh Hoàng Minh Vũ đang rất không tốt, xem xong những phát ngôn trên máy tính thì trong lòng ông càng nóng như có lửa đốt. Vốn dĩ sau Hoàng Minh Vũ cũng có người chống đỡ cho ông ta, nhưng đáng tiếc là người này không dung được nữa rồi.
182 Hội chợ triển lãm đã đi đến hồi kết, càng về sau hội chợ càng khiến người ta thấy hưng phấn. Một số nhà doanh nghiệp lớn của tỉnh đã ra mặt tỏ ý muốn đầu tư vào xã Xuân Trúc, khiến cho nguồn tài nguyên đá của xã Xuân Trúc không bị rơi vào tình cảnh như một công ty độc quyền bên nước Đức, điều này khiến Diệp Trạch Đào cảm thấy rất vui.
183 Hồng Sắc Sĩ Đồ Sau những phút ân ái mãnh liệt, cả hai đều nằm vật ra giường. Từ sau lần đó cả hai đều rất thoải mái, bất cứ khi nào có thể họ lại quấn vào nhau.
184 Hoàng Lăng càng ngày càng cảm nhận được bầu không khí căng thẳng. Cứ nhìn tình hình đứng ngồi không yên của bố mình thì có thể thấy lần này lớn chuyện rồi.
185 Không ngờ Hoàng Lăng lại nổi điên xông qua, Lưu Vũ Giang sợ đến mức định bỏ chạy, bà ta làm sao mà là đối thủ của tên khỏe mạnh cường tráng như Hoàng Lăng được, hai người nhanh chóng vật nhau ra đánh.
186 Trịnh Tiểu Nhu ngồi trên máy bay, tâm trạng vô cùng phức tạp, dù sao thì cô ta cũng không ngờ là mình có thể nhìn thấy chuyện mà bà Lưu Vũ Giang và Hoàng Lăng lại làm, khẽ thở dài, ở nhà họ Lưu, bà Lưu Vũ Giang vô cùng cứng rắn, phần lớn gia tài của nhà họ Lưu nằm trong tay của bà Lưu Vũ Giang, vì Vi Chính Quang, bà ta đã hết lòng dìu dắt, nâng đỡ, nhưng, căn bản là tên Vi Chính Quang không phải là kiểu người có thể lên thay thế vị trí.
187 Từ sau khi có cuộc trao đổi với Ninh Quân, Diệp Trạch Đào biết là chuyện này sẽ không liên quan gì nhiều đến mình. Công tác thu hút đầu tư lần này cũng đạt được thành công vô cùng lớn.
188 Diệp Trạch Đào lăn qua trở lại không tài nào ngủ được. Trải qua biết bao nhiêu chuyện như vậy, hắn ta cảm thấy mình trưởng thành lên rất nhiều, từng sự việc một đã chứng minh được bộ mặt hung ác của chốn quan trường.
189 Trịnh Tiểu Như thật rảnh hơi, cầm điện thoại nói mãi không thôi, hai mắt của Diệp Trạch Đào như muốn díp lại, không mở ra nổi, nói gần hai tiếng đồng hồ mới chịu tắt máy, thấy đã gần năm giờ sáng, Diệp Trạch Đào lắc lắc đầu, cảm thấy đầu óc mình lờ đờ, và sau đó lại chìm vào giấc mộng.
190 - Chủ tịch xã Diệp, đã sắp xếp xong khách sạn Thảo Hải. Khi Thường Minh Quang gọi điện thoại tới vẫn cứ dùng cách xưng hô là Diệp Chủ tịch xã. Diệp Trạch Đào vừa nghe cách xưng hô như vậy của gã liền âm thầm gật đầu, đừng xem đây chẳng qua chỉ là cách xưng hô, cách xưng hô này đã nói rõ Thường Minh Quang hiểu rõ tâm ý của mình, tên này xem ra đã hạ quyết tâm đầu quân về phe mình.
191 Lại đi lên con đường quen thuộc đến xã Xuân Trúc kia, tâm trạng Diệp Trạch Đào rất tốt, Bất luận tỉnh thành phồn hoa cỡ nào, cũng không khiến người ta cảm thấy thân thiết như ở địa phương mà mình công tác vậy! Công tác thu hút đầu tư đã báo cáo được một đoạn, công việc chủ yếu tiếp theo chính là vấn đề dốc toàn lực phát triển xã Xuân Trúc.
192 Từng đôi tay to vững vàng nắm chắc thành ghế, cứ như vậy Diệp Trạch Đào không ngừng được mọi người truyền về phía trước, trên ranh giới ba dặm, mọi người giống như đang thi đấu trong một cuộc thi tiếp sức.
193 Đều biết là quần chúng nhân dân tự ý đi nghênh đón Trạch Đào, tâm trạng của các thành viên Đảng ủy ở xã này liền có chút bất đồng. Mọi người đều đã đợi ở xã, muốn xem thử Diệp Trạch Đào rốt cuộc sẽ được hoan nghênh như thế nào.
194 Cuộc họp diễn ra khá lâu. Ôn Phương đề nghị mọi người đến quán ăn nhỏ ăn một bữa. Trong lúc ăn cơm mọi người đều rất nhiệt tình, không ngừng kính rượu với nhau.
195 Cùng với mọi người nói chuyện phiếm được một hồi. Dương Ngọc Tiên và bọn Thôi Nguyệt Lan đều ngồi bên cạnh Diệp Trạch Đào, Diệp Trạch Đào nhìn qua Dương Ngọc Tiên và hỏi một câu: - Hiện giờ mẹ của em thế nào rồi? Dương Ngọc Tiên lộ ra vẻ vui sướng nói: - Đã đón mẹ về nhà rồi ạ, bác sĩ nói tĩnh dưỡng nữa là khỏi hẳn thôi! Diệp Trạch Đào liền mỉm cười nói: - Vậy thì hay quá! Phải bổ sung nhiều dinh dưỡng vào.
196 Chức Phó Chủ tịch huyện! Cùng với sự kiện Diệp Trạch Đào thành công trong việc thu hút đầu tư thì còn có một việc quan trọng hơn nữa, cũng thu hút sự chú ý của rất nhiều người, ấy là cái tên Diệp Trạch Đào mới làm việc ở đây chưa đến một năm này đã sắp đứng vào hàng ngũ lãnh đạo cấp huyện! Một người trẻ tuổi như hắn nghiễm nhiên trở thành phó Chủ tịch huyện, thoáng cái đã vượt mặt biết bao người cả đời cố gắng cũng không đặt chân vào được chức ấy, bảo sao bọn họ có thể chấp nhận được! Bên trong Hải Thảo bây giờ không ít kẻ đang thấp thỏm.
197 Hoàng Lăng lướt nhìn Lý Binh một lượt, gã đang suy nghĩ rất nhiều chuyện, có cả chuyện cha gã bây giờ đầu quân cho họ Tạ. Nghe nói họ Tạ và họ Lưu vốn dĩ đã có mâu thuẫn, Diệp Trạch Đào rất có khả năng sẽ trở thành con rể của nhà họ Lưu, nhưng nếu như suy đoán của gã chính xác thì Diệp Trạch Đào và Trịnh Tiểu Nhu có mối quan hệ rất mờ ám, chuyện này thật phức tạp quá! Hoàng Lăng bây giờ cũng đã khôn hơn trước đây, những chuyện như thế này gã tốt nhất nên hỏi ý kiến người khác đã, không tự ý tùy tiện như trước nữa, cho nên hắn nói với Lý Binh: - Tôi đi gọi điện đã.
198 Biết rõ được tình hình căng thẳng ở huyện, lại thêm việc Phương Di Mai gọi điện thăm dò được rất nhiều tin đồn phía trên đó nên Diệp Trạch Đào cũng bắt đầu tiến hành kế hoặch của hắn.
199 “ Thường Minh Quang con người này có thể dùng được rồi!” Nhìn biểu hiện Thường Minh Quang, Diệp Trạch Đào biết gã đã quyết tâm một lòng một dạ đi theo phe mình.
200 Cuối cùng vẫn là Điền Gia Anh thông thạo tình hình ở trong huyện, tìm được một phòng trà cũng không tồi. Diệp Trạch Đào không muốn Gia Anh kéo tay mình, hai người sánh vai đi vào phòng trà.