61 Cử động của lão đã sơ hở phía trước. Khấu Trung Nguyên là tay không vừa liền chụp cơ hội này nhảy xổ lại phóng chưởng đánh tới.
Phát chưởng vừa phát ra, kình phong rít lên veo véo.
62 Thanh âm trẻ nít lanh lảnh cất lên:
- Chỉ có kẻ si ngốc mới mua si ngốc đó là một việc thiên kinh địa nghĩa. . .
Âm thanh khàn khàn đáp:
- Lão gia không mua là không mua.
63 Huyết Lĩnh Thanh Lang đưa cặp mắt hung dữ lườm mụ già một cái, la lên:
- Mụ già quá rồi không muốn sống nữa hay sao mà dám bẻm mồm trước mặt lão phu.
64 Nhan Bách Ba lạng người tránh qua mé hữu, tiện tay phóng kiếm đâm ra.
Tấm lưới đen trước mặt mở tung ra rồi khép lại quấn lấy thanh kiếm của gã.
Nhan Bách Ba vận nội lực giật mạnh một cái mà lưỡi kiếm không làm đứt được tấm lưới, gã kinh hãi không biết thế nào mà kể.
65 Du Hữu Lượng hờ hững ngắt lời:
- Cứ tung xuống hết đi! Miễn là Du mỗ không chui vào một cách hàm hồ là xong.
Tiếng ấm ớ nói:
- Tấm Ma võng này chụp xuống không để cho ngươi né tránh.
66 Thiên Cơ hòa thượng hỏi:
- Du thí chủ mới tiến vào có gặp một người mặc áo hồng bào không?
Du Hữu Lượng ngơ ngẩn lắc đầu đáp:
- Tiểu tử không thấy.
67 Thiên Cơ hòa thượng hai mắt đỏ lên, trầm giọng hỏi:
- Lại hy sinh chín tên đệ tử ư? Thế lửa không cứu được thì nên rút lui sao lại tuẫn táng bọn chúng một cách oan uổng?
Tâm Di hòa thượng ấp úng đáp:
- Lúc đó cục diện rối loạn dị thường.
68 Bao nhiêu đệ tử phái Côn Luân thấy chưởng giáo bị tập kích đều hoảng hốt. Mấy chục tên đã tiến lại bao vây Hồng Bào Quái Nhân, Tâm Di hòa thượng và bốn thiếu nữ áo hồng.
69 Ni cô từ từ quay đầu ra ngó Tô Bạch Phong một cái, cất tiếng hỏi liền:
- Phải chăng thí chủ họ Tô?
Tô Bạch Phong ngơ ngác nhưng cũng gật đầu để đáp lại.
70 Triệu Phụng Hào trầm giọng:
- Phỉ Âm đừng nài nữa, hãy dẫn Linh nhi theo ta về nhà.
Mụ già chú ý nhìn lão một lúc, đột nhiên cúi xuống bật tiếng cười hích hích.
71 Triệu Phụng Hào nhìn Huyết Lãnh Thanh Lang tắt thở chết rồi. Lão quay lại cất tiếng run run hỏi:
- Phỉ Âm! Nàng bị thương rồi ư?
Mụ già nhắm mắt không nói gì.
72 Hồng Bào Nhân lại nói:
- Ngươi hai, ba lần phá hoại công việc của lão phu, nhưng bữa nay thì đừng hòng.
Du Hữu Lượng trầm giọng đáp:
- Các hạ đã có bản lĩnh đả bại Thiên Cơ chưởng giáo, trách nào chẳng ngông cuồng như vậy.
73 Lão gục gặc cái đầu từ từ bước tới đống lửa, lấy thịt con thú nướng ở trên giá gỗ xuống. Mùi thịt thơm tỏa ra bốn phía.
Du Hữu Lượng ngửi thấy ruột gan sôi lên sùng sục.
74 Du Hữu Lượng không đáp. Đoan Mộc Dũ bật tiếng cười nham hiểm nói:
- Ngươi đừng giả câm giả điếc nữa. Ngươi tưởng lão phu không đoán ra được ư? Ngươi muốn biết gia gia ngươi chết về tay ai thì ta nói cho ngươi nghe.
75 Du Hữu Lượng nghĩ thầm:
- Anh chàng này nhỏ tuổi lại bảnh trai, chắc là đệ tử chốn danh môn. Gã ra ngoài được người ta nịnh bợ, nên chẳng hiểu gì về cách xã giao.
76 Tâm Di hòa thượng gật đầu đáp:
- Tiền lão nhi dù giỏi đến đâu e rằng cũng phải nộp đầu dưới Hàn Băng chưởng của Đoan Mộc Dũ.
Du Hữu Lượng cười khẩy nghị bụng.
77 Du Hữu Lượng ngơ ngác hồi lâu. Chàng cũng tiên liệu thiếu nữ này lai lịch không phải tầm thường, nhưng không ngờ cô là em gái của Tổ tham tướng.
Miệng cô nói ra toàn thuật ngữ tự coi mình là hàng lão luyện giang hồ, chẳng hiểu có dụng ý gì?
Bỗng nghe ngoài đường phố vó ngựa vang lên.
78 Mọi người kinh hãi nhìn về phía phát ra thanh âm thì thấy một lão già mặc áo vải, thân thể cường kiện đang rẽ cành lá bước ra.
Du Hữu Lượng kinh hãi hơn mọi người, vì lão này chẳng phải ai xa lạ mà chính là họ Tiền đã sát hại song thân chàng và chàng mới chạm trán lão hồi sáng sớm.
79 Tiền Kế Nguyên mỉm cười đáp:
- Nàng. . . tên gọi Bạch Đan, là cháu dâu tương lai của Tổ phụ đó.
Thiếu nữ áo trắng mặt nóng lên khép nép nhìn lão già khẽ nói:
- Bạch Đan xin dâng lời thỉnh an lão nhân gia.
80 Triệu Phụng Hào lên tiếng gọi:
- Xin hỏi. . .
Lão vừa nói hai tiếng, hán tử đã lắc đầu quầy quậy ngắt lời:
- Đừng hỏi gì ta cả, ta không biết chi hết.