Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Bất Hủ Kiếm Thần

Số chương: 50
Cập nhật cuối: 3 năm trước
Thể loại: Cổ điển, kiếm hiệpThời đại Thái Cổ, Thiên Ma tàn sát chúng sinh. Chứng kiến cảnh sinh linh đồ thán, cường giả trăm tộc đã hợp với nhau dựng lên một phương thế giới, chống chọi với Thiên Ma.

Danh sách chương Bất Hủ Kiếm Thần


Chương 1: Lâm Dịch

1 Mặt trời chói chang ở trên không, trên mặt đá có một mảnh rêu xanh lớn có mười mấy đứa trẻ non nớt đang ngồi xếp bằng, tay bấm pháp quyết, nhắm mắt thổ tức, không ít đứa trẻ vì nóng tới mức không chịu nổi cho nên len lén dùng ống tay áo để lau mồ hôi.


Loading...

Chương 2: Để Tay Lên Ngực Hỏi Ông Trời

2 Sáu năm sau, Dịch Kiếm Tông.

Khi mặt trời vừa mới chiếu xuống tia sáng đầu tiên, trong một căn nhà gỗ đơn giản phong cách cổ xưa có một thiếu niên đi ra, vóc người cân xứng, khuôn mặt rất phổ thông, chỉ có hai ánh mắt là đặc biệt nhất, trong suốt nhìn thấy đáy, lộ ra một cỗ linh khí, nhưng ở chỗ sâu trong mắt lại có vẻ mê man.


Chương 3: Dở Khóc Dở Cười

3 Trên mặt Chu Tiểu Mai hiện ra nét lo lắng, đảo mắt lại phủ cười quyến rũ nói:

- Tần Mục, hôm nay tôi trở về, phòng cũ không có quét dọn gì cả, dù sao anh cũng ở một mình, không bằng tới giúp quét dọn một chút, buổi tối tôi chuẩn bị chút đồ ăn ngon cho anh.


Chương 4: Các Người Muốn Làm Gì? (1)

4 Tần Mục vỗ vỗ vai Chu Tiểu Mai nói ra:

- Tiểu Mai tỷ, đừng như vậy nói.

Cũng không biết nên tiếp tục chủ đề thế nào.

Chu Tiểu Mai nhe răng cười:

- Anh không để tôi đứng trong sân lạnh chứ?

Tần Mục vội vàng dẫn Chu Tiểu Mai vào trong phòng.


Chương 5: Các Người Muốn Làm Gì? (2)

5 Tần Mục gật gật đầu, nói ra:

- Đúng vậy, chính là núi, chính là đá. Các người chỉ nhìn thấy núi, nhìn thấy đá. Hừ, chúng ta đang sống trên núi vàng mà không biết, cả ngày nghĩ phải làm công cho người khác đi làm kiếm tiền, cũng khó trách bây giờ các người vẫn nghèo như vậy.


Chương 6: Các Người Muốn Làm Gì? (3)

6 Người này Tần Mục nghe Hà Tinh nói, gọi Hồ lão tứ, là bí thư đảng ủy trong thôn. Bí thư đảng uy chi bộ cao hơn chức thôn trưởng một cấp, nhưng mà chú của Tần Mục có năng lực không tệ, lão bí thư chi bộ đã cao tuổi, còn định qua vài năm sẽ nhượng lại chức bi thư chi bộ cho chú của Tần Mục, không nghĩ tới chú Tần Mục lại đi sớm.


Chương 7: Trong Lòng Có Ý Định (1)

7 Lễ mừng năm mới trong núi hào khí rộn ràng, trong nháy mắt đã qua cuối năm.

Mấy ngày nay Tần Mục chạy qua nhà của Chu Tiểu Mai mấy lần, Chu Tiểu Mai còn không có trở về, trong nội tâm lạnh giá.


Chương 8: Trong Lòng Có Ý Định (2)

8 - Đàn bà ngốc, người ta là Tần thôn trưởng, đã coi trọng thì chuẩn bị cho bà làm quản sự đấy. Cái miệng của bà sau này lão tử phải quản nghiêm mới được, một ngài hai đồng có chuyện tốt như vậy sao?

Chồng nàng ta nói xong hưng phấn lên, ôm lấy Tề đại thẩm muốn làm tình.


Chương 9: Lão Tử Thật Sự Không Làm Cái Gì Cả

9 Nói xong trong nội tâm hào khí tỏa ra, xoát xoát xoát, hắn viết lên giấy: sơn mỹ thủy mỹ hương lân mỹ. (Núi đẹp nước đẹp láng giềng đẹp)

Người trong sơn thôn không hiểu kết cấu của côi đối nhưng mà cũng biết chắc chắn là côi đối chúc phúc.


Chương 10: Đa Tạ Đạo Hữu

10 Thôi Dũng là một trong các tu sĩ hạt giống của Hàn Nguyên Cốc, tu vi Ngưng Khí tầng tám đỉnh phong, bình thường tai to mặt lớn, thân thể mập mạp, mắt giống như hạt đậu tương vậy.


Chương 11: Sóng Dữ Lại Nổi Lên

11 Đám tu sĩ của Hàn Nguyên cốc lục tục xuống núi, nghe thấy sẽ có ngày trả Linh khí, mọi người cũng coi như tổn thất đã được hạ xuống đến mức thấp nhất, cho nên trong lòng cũng coi như không còn khúc mắc nữa.


Chương 12: Chí Thân Không Thể Lấn

12 Thân thể của Lâm Dịch không khỏi run lên, hai mắt híp lại, bên trong lóe lên hàn quang, mặt không chút thay đổi. Chỉ có hai tay run rẩy là có thể khiến cho người ngoài nhìn ra trong lòng hắn rất tức giận.


Chương 13: Ta Sẽ Đánh Với Hắn

13 Người của Dịch Kiếm Tông không khỏi cau mày một cái, trong lòng lẩm bẩm, một phế vật không thể Ngưng Khí tới đây xem náo nhiệt làm gì chứ?

Ngược lại sắc mặt của đông đảo tu sĩ tiểu bối Hàn Nguyên Cốc lại đại biến, ánh mắt trốn trốn tránh tránh, không dám nhìn thẳng vào người vừa tới.


Chương 14: Đánh Rắm Một Cái

14 Thái độ đột ngột thay đổi của Dịch Kiếm Tông chủ làm cho mọi người ở đây không chuẩn bị kịp, ai nấy đều thất kinh. Làm sao tiểu tử này mới nói mấy câu đã thuyết phục được chủ nhân một tông chứ? Lẽ nào tiểu tử nhìn tầm thường ngây ngô này là đòn sát thủ của Dịch Kiếm Tông hay sao? Chỉ là vừa nghĩ lại cũng không đúng, đòn sát thủ không đưa ra sớm, hà tất phải chờ tới bây giờ.


Chương 15: Toàn Trường Khiếp Sợ

15 Lúc này sắc mặt của Hàn Nguyên Cốc chủ âm tình bất định, nhìn Lâm Dịch trên Thí Kiếm Bình, hai mắt chưa phát giác ra được đã nheo lại. Hắn đã cảm giác được việc này không đơn giản.


Chương 16: Phế Đi Ngươi

16 Đầu tiên Sở Trường Phi sửng sốt, sau đó lập tức giận dữ, nhảy lên đài, lắc đầu cười lạnh nói:

- Từ khi ta tu đạo đến nay, trong hàng tiểu bối đều vô địch, đã rất lâu rồi ta chưa từng thấy có người dám làm nhục ta.


Chương 17: Thái Cổ Thần Dược

17 Được làm vua thua làm giặc, sẽ có rất ít người quan tâm tới người thất bại, lúc này Sở Trường Phi chính là một người thất bại.

Mọi người cảm khái không đồng nhất với nhau, tranh giành giữa các tiểu bối cũng biến đổi rất bất ngờ, vốn đã kết thúc, thế nhưng không nghĩ tới lại có một thiếu niên giết ra, làm cho toàn trường kinh diễm.


Chương 18: Viện Viện

18 Lâm Dịch xuất thủ, mặc dù là báo thù vì Diệp Uyển Nhi, thế nhưng vô hình trung đã làm suy yếu uy vọng của Tiêu Thiên Trúc trong đám tiểu bối. Lúc này người của Dịch Kiếm Tông đều biết, đệ nhất nhân trong hàng tiểu bối đã không phải là hắn, mà là Lâm Dịch.


Chương 19: Mới Vào Hiểm Địa

19 Trong một vùng đất hoang lạnh lẽo và âm u cùng tồn tại, có cát vàng đầy trời, từng cơn cuồng phong cuốn qua mặt đất, mang đến từng trận khí tức máu tanh.


Chương 20: Ô Sao Trường Kiếm

20 Lâm Dịch thủ hộ tâm thần, yên lặng nhìn người nọ, chân không dám di chuyển đi một chút nào. Hắn có một loại cảm giác, nếu như mình vọng động một cái thì sẽ có kết cục thân tử đạo tiêu.


Loading...