61 Trong bệnh viện, Lận khả Hân đứng bên cửa sổ, nhìn theo ánh mắt của Sở Ngự Tây, tươi cười trên mặt cũng dần thu lại. "Nhiễm tổng che giấu thật giỏi. " Lận Khả Hân yếu ớt mở miệng.
62 Niệm Niệm yêu thích ôm lấy một con gấu bông màu trắng không buông tay, Thương Đồng nắm tay cô bé, dịu dàng nói: "không cảm ơn chú Nhiễm sao?"Niệm Niệm đi đến bên cạnh Nhiễm Đông Khải, ngọt ngào mỉm cười: "Cảm ơn chú Nhiễm.
63 Lòng Thương Đồng lắng xuống, lời nói của Nhiễm Đông Khải giống như một tảng đá đè nặng trong lòng cô, làm sao cô lại không biết Sở Ngự Tây là vì cô nên mới có ý định động đến mảnh đất kia, nhưng mà làm thế nào bọn họ có thể gắn bó chung một chỗ?"Nhiễm tổng.
64 Thương Đồng cười nhẹ: "Cha tôi gạt tôi hai mươi năm, sau khi tôi biết sự thật, cũng từng oán hận ông ấy, nhưng mà khi tôi có Niệm Niệm, tôi mới hiểu được nổi khổ của ông ấy, khả năng chấp nhận sự thật của con nít rất kém, nếu lúc đó ông ấy nói cho tôi biết mẹ không chết, mà là vứt bỏ chúng tôi, có lẽ tất cả tuổi thơ của tôi đã bao phủ trong bóng tối.
65 Thương Đồng sững sờ, quay đầu lại, khuôn mặt kia có vài phần quen mặt, tại lúc cô đang chần chừ, cô gái phía sau đã ngồi xuống bên cạnh cô: "Tôi là Lận Khả Hân, quên rồi sao?"Lúc này Thương Đồng mới nhận ra, cô cười xấu hổ: "thật xin lỗi, tối qua không nhìn thấy rõ.
66 Xe chạy băng băng về phía trước, đến khi xe ngừng lại, Thương Đồng mới ngẩng đầu, cây phong đỏ rực giống như ráng mây rực rỡ, bao phủ vài toà biệt thự, bên trong lan can chạm khắc, là một bãi cỏ, mặc dù đã qua mùa thu, nhưng vẫn xanh biếc như cũ, cổng chính mở ra, vài chiếc xe sang trọng đậu bên ngoài cổng, mỗi người xuống xe đều mang theo hộp lễ vật tinh xảo đi vào.
67 Chương 67: Gặp nhau không nhận raHai người các anh đứng ở nơi đó, đã đủ để hấp dẫn ánh mắt cũng mọi người, mà sau lưng hai người còn có hai người phụ nữ.
68 Cổng biệt thự, Thương Đồng đứng ở nơi đó, thân thể cứng ngắc, cô có thể cảm giác được rất nhiều ánh mắt đều nhìn về phía này, tay cô ẩm ướt, bị Nhiễm Đông Khải nắm chặt, tim đập thình thịch, trong lỗ tai dường như có âm thanh kêu gào, là bà ấy, thật là bà ấy!Bà ấy không chết, rõ ràng đang đứng trước mặt mình, nhan sắc vẫn tốt, khí chất tao nhã, cùng ngôi biệt thự hợp vào nhau lại càng thêm tốt đẹp, bên tai bà là khuyên tai xanh biếc ướt át, làm nổi bật lên ánh mắt nhu thuận như nước.
69 Khi Thương Đồng đẩy cửa ra, chợt nghe thấy một tiếng giòn tan. Đầu Sở Ngự Tây lệch sang một bên, trên mặt hiện lên màu đỏ nhạt, trong tay anh vẫn kẹp điếu thuốc kia như cũ, lạnh lùng nhìn Sở Vân Hề, khóe môi hiện lên nụ cười giễu cợt: "Nhịn không được phải không? Có chí khí như vậy nên vung trên mặt Nhiễm Đông Khải, chứ không phải ở chỗ này nổi điên.
70 "Con bọn họ bao nhiêu tuổi?" Sở Vân Hề im lặng một lúc lâu, mới mở miệng. Lận Khả Hân suy nghĩ: "Tôi đoán, theo như trong bệnh án ghi, hiện tại vừa đúng bốn tuổi rưỡi.
71 "Tôi dẫn con bé đi mua!" Nhiễm Đông Khải nhéo mũi Niệm Niệm, ôm cô bé đi đến quầy hàng cách đó không xa. Thương Đồng ngồi xổm xuống, giúp Niệm Niệm lấy xuống chiếc kẹp con bướm nhỏ màu hồng trên tóc, hôn lên mặt cô bé, dịu dàng nói: "Chú Nhiễm nói, bên trong có rất nhiều trò chơi, nhưng cũng rất đông người, Niệm Niệm ngoan nghe mẹ nói, đừng chạy lung tung, biết không?"Niệm Niệm ngoan ngoãn gật đầu, vui vẻ nắm tay Thương Đồng: "Có thể chơi đu quay ngựa và đu quay không ạ? Bạn Lý Ấu Khải trong lớp chúng con nói, ba mẹ bạn ấy dẫn bạn ấy đi công viên trò chơi, cùng nhau ngồi đu quay ngựa và đu quay!" "Được, chúng ta cũng đi chơi!" Nhiễm Đông Khải dắt tay Niệm Niệm, nhưng thân hình anh rất cao, cần phải khom người xuống, mới có thể giữ cánh tay Niệm Niệm, ngược lại không thoải mái, anh dứt khoát một tay ôm lấy Niệm Niệm: "Niệm Niệm, chú Nhiễm dẫn cháu đi.
72 gần như chết lặng bị dẫn đến chỗ đu quay, đu quay cao như vậy, do một cái đĩa quay chống đỡ, những cái hộp nhỏ chứa người bên trong, từ chỗ thấp nhất, lên đến điểm cao nhất, lại từ từ trượt xuống.
73 Cửa đã tự động khóa. Sở Ngự Tây ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua khuôn mặt cô, đưa tay tìm thuốc lá trên tủ ở đầu giường, từ tốn hít một hơi, bầu không khí khiến anh cảm thấy nhàm chán, anh hít vào hai lượt, làn khói lượn lờ khiến anh nhớ đến người phụ nữ làm cho anh tức giận.
74 Trong quán bar Mộng Sinh, tiếng người ồn ào, mười giờ tối bắt đầu sống về đêm, thành phố lớn luôn luôn như vậy, không biết bình thường đời sống có áp lực quá lớn, hay con người trời sinh thích theo đuổi kích thích, tiếng nhạc đinh tai nhức óc cùng với ánh đèn lập loè, chỉ nhìn thấy những khuôn mặt mơ mơ màng màng.
75 "không cần. . . " Thương Đồng nóng nảy, bây giờ Sở Ngự Tây đã hận cô thấu xương, cô càng không thể cho anh biết!Lực nắm tay của anh quá lớn, Thương Đồng bị anh kéo đến giữa lưng cũng đau buốt, cô không nhịn được ho khan hai tiếng, hai tiếng này, khiến Nhiễm Đông Khải phát giác, lúc này anh mới buông tay ra, tức giận trên mặt cũng giảm một chút: "thật xin lỗi.
76 Lận Khả Hân đi tới ngoài cửa biệt thự, cửa xe cô còn chưa mở ra, thì nhìn thấy một ánh đèn xe chuyển qua đây, cô lấy tay che mắt, đợi đến khi ánh sáng kia đi qua, mới nhìn rõ là xe của Nhiễm Đông Khải.
77 Ngoài cửa phòng cấp cứu, đã đỗ mấy chiếc xe, cô nhận ra xe của Nhiễm Đông Khải, trong lòng hồi hộp, đẩy cửa ra, thấy ngoài phòng cấp cứu có mấy bóng dáng, bước chân của cô đóng lại ở đó, năm năm trước cô trơ mắt nhìn cha bị đẩy vào, sau khi đẩy ra, thì che một tấm vải trắng.
78 Sở Ngự Tây giống như bị điên, anh bắt lấy hai tay lộn xộn của cô, kéo mảnh vải quấn lấy cổ tay cô, buộc ở phía trên tay vịn, bàn tay to bắt đầu lột bỏ quần của cô.
79 Trong biệt thự, Thương Đồng ở trong phòng tắm, nước ấm ào ào chảy xuống, như là trận mưa năm năm trước trong ký ức, cô đứng dưới mưa to, không phân rõ là nước mắt hay là mưa, trong cổ họng đều mặn.
80 Thương Đồng không biết vì sao anh lại như vậy, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy đau xót, nặng nề gật đầu. Sau khi đóng cửa lại, cả người Thương Đồng đều xụi lơ xuống.