221 "Em nào có, em cũng rất hiểu chuyện mà. . . . . . " Mịch Nhi cau mày xoa xoa lỗ tai, nhỏ giọng lầm bầm nói.
Mặc dù trong miệng nói bẻ lại, nhưng ánh mắt cô hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào Liên Tĩnh Bạch, cô biết, anh đã thẳng thừng nói ra tất cả tính cách và khuyết điểm của cô, cô cũng không quan tâm bất chấp tất cả làm theo ý mình.
222
223 "Dừng! Dừng dừng dừng!" Mịch Nhi há hốc mồm nhìn bộ dạng Liên Tĩnh Bạch rành mạch có trật tự thật sự bắt đầu muốn định, liền kêu vài tiếng dừng, hốt hoảng ngăn anh nói, "Em chưa đồng ý đính hôn với anh, em cũng chưa nói gì, anh gấp cái gì! Nào có sau khi vừa cầu hôn mấy ngày sẽ phải cử hành nghi thức đính hôn, sao anh không dứt khoát nói kết hôn đi!"
Liên Tĩnh Bạch gật đầu nói: "Thật ra anh đương nhiên rất muốn sắp xếp chính là lập tức kết hôn, chẳng qua nếu như xác định một tuần sau kết hôn hiện tại mới bắt đầu chuẩn bị, thời gian cũng quá vội vàng quá khẩn trương, không thể cho em một hôn lễ hoàn mỹ, không thể để em làm một cô dâu thập toàn thập mỹ.
224
225 "Tuyệt đối cái gì cũng không thiếu, tuyệt đối cái gì cũng sẽ là tốt nhất! Hai người chúng ta đính hôn, làm sao có thể có tỳ vết nào qua loa không hoàn mỹ? !" Liên Tĩnh Bạch xác định nói, anh nghiêm túc muốn cùng cô thương lượng chi tiết bữa tiệc đính hôn, "Mấy ngày nay anh sẽ tham dự toàn bộ quá trình chuẩn bị, vô luận và bố trí hội trường của bữa tiệc, đi mời nhân viên, còn dự tính lễ phục đính hôn của chúng ta, còn đi thiết kế trang sức cho em đeo, thậm chí là cả quá trình bữa tiệc đính hôn ngày đó, đón tiếp khách mời.
226
227 "Nhưng. . . . . . " Mịch Nhi có chút không đành lòng nói, "Nhưng anh ở nhà bận rộn như vậy, em cũng làm một ít chuyện cho nghi thức đính hôn của chúng ta! Tại sao có thể để tất cả mọi người đều vì em khẩn trương chuẩn bị bữa tiệc đính hôn, bàn thân em lại chạy ra ngoài chơi sao.
228
229 Không biết từ nơi nào, loáng thoáng có tiếng đàn ông, hình như anh ta nói ba cái chữ kia, đang gọi "Mục cô nương".
Mịch Nhi chợt cứng đờ lại, cô dừng bước, giống như nghe nhầm ba chữ đó, giống như ác mộng"Mục cô nương", tiếng nói bỗng vang lên khiến cô cảm thấy sau lưng chợt lạnh, cả người cũng căng thẳng không được tự nhiên!
Cô cứng ngắc xoay người, tràn ngập phòng bị nhìn chung quanh, cẩn thận nhìn chằm chằm mỗi người bên cạnh, thân thể luôn luôn chuẩn bị chạy khỏi hiện trường.
230
231 Alex lại biến lời nói lạnh lẽo của Mịch Nhi hoàn toàn trở thành khích lệ, anh đắc chí kiêu ngạo nói: "Dĩ nhiên, Hán ngữ của tôi đã nói được không chê vào đâu! Như thế nào, tôi trừ là chuyên gia y học, còn là thiên tài ngôn ngữ, chỉ gần hai tháng, Hán ngữ của tôi đã không có giọng điệu nói chuyện của người ngoại quốc, hoàn toàn có thể lấy giả thay thật dùng giọng nói giả làm người trong nước rồi ! Có cảm thấy tôi vô cùng ưu tú không, có bị tài hoa của tôi làm rung động không!"
"A, tôi nghe ra được.
232
233 Trong thời gian Mịch Nhi hồi tưởng trí nhớ, Alex vẫn còn không ngừng thổ lộ tình yêu với cô: "Mục cô nương, chúng ta đã hơn nửa năm không gặp rồi, em không biết tôi nhớ nhung em thế nào.
234
235 "Cũng không tệ lắm! Các phương diện của Mộc Ái cũng coi như rất tốt!" Mịch Nhi cắn một cái bánh bao, chân thành khen ngợi nói, "Ít nhất hôm nay em nhìn khoa ngành cũng không tồi! Dĩ nhiên cũng có một số chỗ tồn tại một số vấn đề, nhưng hoàn toàn không phải chuyện lớn không thể tha thứ được, anh nên khen thưởng viện trưởng mới đúng, có thể quản lý một bệnh viện khổng lồ như vậy, đúng là không dễ dàng a!"
"Vậy thì tốt, anh còn lo lắng em không hài lòng với quà tặng quan trọng nhất này, cảm thấy Mộc Ái chưa đủ tốt không thể khai triển quyền cước, em hài lòng thì anh yên tâm rồi.
236
237 "Ha ha. . . . . . " Mịch Nhi di chuyển đôi mắt màu tím, cười gượng nói, "Bởi vì. . . . . . Bởi vì em biết một bác sĩ rất giỏi, muốn mời anh ta tới Mộc Ái làm việc.
238
239 Hai ngày trôi qua rất nhanh, tất cả đều dựa theo kế hoạch tiến hành hoàn mỹ, Triển Tiếu Khuynh và Liên Hoa của nhà họ Triển, và Mục Thần và Tố Tâm nhà họ Mục cũng bay từ nước ngoài về, tham gia vào lực lượng lớn của lễ đính hôn.
240