261 "Anh tránh ra!" Mịch Nhi không ngừng đẩy anh, kháng cự cái ôm của anh, "Anh nói bậy cái gì, thân thể của em rất tốt, mới không cần anh lo!"
"Rất tốt? Em xác định thật sự rất tốt sao? !" Mi tâm Liên Tĩnh Bạch nhíu chặt, ngón tay gắt gao siết chặt cơ thể Mịch Nhi, không để cô cử động nhúc nhích chút nào.
262
263 "Hừ, em còn đang giận anh!" Mịch Nhi rầu rĩ nói, cô cố ý đem cằm hơi nhọn của mình dùng sức tựa lên bả vai của Liên Tĩnh Bạch, hừ nói, "Em còn có thể cho anh cõng cũng không tệ rồi, anh còn muốn như thế nào nữa.
264
265 Tình yêu, dĩ nhiên là người nào yêu càng nhiều, người đó sẽ càng vất vả hơn.
Mịch Nhi nhẹ nhàng buông bàn tay che đôi môi anh ra, cô tự hỏi tình yêu dành cho Liên Tĩnh Bạch tuyệt đối là rất nhiều, nhưng Liên Tĩnh Bạch liền có biện pháp yêu còn nhiều hơn cô, toàn bộ phương hướng không có góc chết khiến cô chìm đắm trong sự cưng chiều và ngọt ngào của anh.
266
267 Nhưng Liên Tĩnh Bạch thần thông quảng đại biết được Alex đến, càng tra ra được mục địch Alex đến đây, bây giờ cô rất khẩn cấp muốn biết tất cả, đã sắp tò mò tới chết!
Nếu như ngay cả Tĩnh Bạch đã tra ra được tin tức chính xác, cũng chính là đối với cô mà nói, có thể biết Alex tới Mộc Ái muốn làm gì, anh lại biết lúc nào thì sẽ rời đi! Cô cũng có thể quyết định lúc nào thì có thể tới bệnh viện Mộc Ái, đi thới thế giới y học rộng lớn trổ tài!
"Được, được, anh đều nói.
268
269 "Em mới không đổi ý. . . . . . " Mịch Nhi giơ tay trái lên, nhìn nhẫn cưới trên ngón áp út, nhỏ giọng nói.
Bây giờ cô vẫn có chút chưa phản ứng kịp với chiếc nhẫn mới trên tay và thân phận mới của mình, cô đồng ý lời cầu hôn của anh, hôm nay cũng tổ chức lễ đính hôn, loại tốc độ này tiến triển thật nhanh, cô vậy mà đã hoàn toàn bị người ta nhốt chặt!
Nhưng mà, rất hạnh phúc, vô cùng thỏa mãn!
Đây là giai đoạn từ nhỏ đến lớn cho tới nay cô biết chắc chắn sẽ tiến hành, thay vì nói làm sao đột nhiên phải gả cho Liên Tĩnh Bạch, chẳng bằng nói hai người cuối cùng đi cùng với nhau!
Mịch Nhi mỉm cười ôm cổ Liên Tĩnh Bạch, bướng bỉnh đặt ngón giữa đeo chiếc nhẫn ở trước mắt anh nói: "Anh xem, từ nhỏ đến lớn em đâu thoát khỏi được bẫy của anh? Khi còn bé, em bị anh lừa gạt đồng ý bán cả đời, lớn hơn một chút nữa, em bị anh lừa đeo vòng tai hình khóa vĩnh viễn được không tháo xuống, cho dù bây giờ, em đã rất trưởng thành rất thông minh, không phải cũng bị anh đeo nhẫn vào sao, một đời đều gả cho anh.
270
271 Đây là một loại hình phạt ngọt ngào nhất, dùng lửa nóng tiếp xúc, mang cho anh rung động khắc sâu nhất!
Môi lưỡi Mịch Nhi đi qua chỗ nào, tất cả đều giống như bắt lửa, thoáng chốc động mạch cần cổ anh dấn lên lửa dục nồng liệt, tiếp đó những ngọn lửa theo máu tuần hoàn, không ngừng chảy về phế phổi trái tim, chảy về bốn phía cơ thể.
272
273 Vừa rồi chỉ là đèn đường ở bên ngoài mờ nhạt chiếu xuống thân thể to lớn anh đã nhìn chân của Mịch Nhi, hiện tại tất cả vết thương ở chân trái cùa cô cũng trực tiếp hiện rõ dưới ánh sáng đèn, vết phồng rộp máu sưng to lên dữ tợn trên đôi chân trắng ngọ của Mịch Nhi, lộ ra như vậy nhìn thấy mà đau lòng.
274
275 Ăn xong bữa khuya thời gian đã không còn sớm, Liên Tĩnh Bạch dọn dẹp đĩa chén chuẩn bị mang ra ngoài cửa phòng, sau đó sẽ trở lại tắm rửa thay quần áo, mà Mịch Nhi đã chui đầu với gối sau một đêm giày vò, cũng mệt mỏi buồn ngủ.
276
277 Luôn kiêng dè vấn đề này, luôn khiến Liên Tĩnh Bạch phải cố nén ngọn lửa, tất nhiên cũng sẽ khiến hôn nhân của cô vừa không tính phúc vừa không hạnh phúc!
Đó cũng không phải kết quả cô muốn, cô cần đối mặt với tất cả vấn đề khả thi.
278
279 Mịch Nhi thấy cuối cùng anh nghe lời nằm thẳng, mới vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm một cái, trước lạ sau quen, tay cô lại nắm lấy vật kia lần nữa, tiết tấu chuyển động theo bản năng an ủi nó, khiến nó cảm nhận được thoải mái.
280