201 Hình ảnh trên màn hình chợt bật ra sáng rực chói mắt, bộ trang sức kia sáng ngời ánh sáng dần dần biến mất, ngược lại, một chùm tia sáng chói mắt từ trên màn hình chiếu xuống.
202
203 "Cuối cùng quà tặng mười tám tuổi cũng đưa đến tay em, tiếp đó, chúng ta có thể tiếp tục xem mười chín tuổi, hai mươi tuổi. . . . . . " Liên Tĩnh Bạch quay Mịch Nhi sang, để cho cô nhìn về mặt tường mang màn ảnh lớn lần nữa, "Anh còn có rất nhiều đồ muốn đưa cho em, em phải xem từ từ.
204
205 Cũng không chờ Mịch Nhi hồi phục tâm tinh, nói ra lời cảm ơn và hối hận, Liên Tĩnh Bạch chiếu tiếp hình ảnh kế tiếp, khiến cảm xúc của cô tiếp tục tích lũy.
206
207 Những chùm sáng dẫn dắt cô tìm kiếm các loại quà tặng từ từ nhạt đi, ánh sáng màn ảnh trên tường cũng đều biến mất, trong phòng chợt trở lại tối om như lúc đầu, vừa đưa tay là không thấy được năm ngón.
208
209 "Mịch Nhi ngốc, tại sao có thể khóc thành dạng này. . . . . . " Liên Tĩnh Bạch vốn muốn đợi để cô khóc suốt đến khi phát tiết xong tất cả cảm động, nhưng hiện tại cô một bộ mặt chóp mũi hồng hồng hốc mắt hồng hồng khóc đến suýt nữa tan vỡ, khiến anh làm sao có thể tiếp tục đặt mình bên ngoài.
210
211 Ánh nến xinh đẹp chập chờn, Liên Tĩnh Bạch kéo Mịch Nhi ngồi giữa đám hoa hồng cùng những cây nến xếp hình trái tim, cuối cùng chậm rãi công bố hồi hộp sau cùng.
212
213 Liên Tĩnh Bạch vuốt ve tóc Mịch Nhi, đầu ngón tay đụng vào đá quý khảm trên vòng tai trái của cô, nhẹ nhàng nói tiếp: "Đúng là, vài ngày trước em nói cho anh biết nơi em trải qua chuyện này, trong năm năm rời khỏi, em tham gia bác sĩ không biên giới, dâng hiến tất cả thời gian và y thuật trong vô tư ở quốc gia bệnh tật loạn lạc, giúp đỡ vô số nhân dân nghèo khổ nhất tai nạn nhất, trưởng thành nhiều như vậy học tập nhiều như vậy.
214
215 "Em. . . Em không hiểu kinh doanh, không thích chăm chỉ làm việc, quản lý nhân sự cùng tài vụ của bệnh viện, bệnh viện lớn như vậy sẽ bị em làm cho phá sản.
216
217 Nụ hôn này nối tiếp nụ hôn kia vẫn kéo dài rất lâu, lâu đến rất nhiều ngọn nến trong phòng cũng bị nhiệt tình của hai người làm tan chảy hầu như không còn, lâu đến hoa hồng đỏ cũng từ từ mất mùi thơm, cuối cùng Liên Tĩnh Bạch và Mịch Nhi mới tách môi ra.
218
219 "Em rất nghiêm túc! Thật sự muốn hỏi anh vấn đề này!" Mịch Nhi cũng không nháy mắt, ngẩng đầu nhìn Liên Tĩnh Bạch, đôi mắt màu tím tràn đầy nghiêm túc hỏi, "Bây giờ em có thể mang theo tình yêu hạnh phúc vui sướng đồng ý gả cho anh, nhưng nếu như sau này thật sự xuất hiện những việc này, em cũng thật sự sợ bản thân mình sẽ bị kích thích hoàn toàn phát điên, sẽ dùng đôi tay trị bệnh cứu người này đi giết anh và người phụ nữ khác, làm ra vụ án cực kỳ bi thảm.
220