181 "Đây không phải là kết quả tốt nhất sao, công ty tài trợ tiền bạc và vật liệu, những nơi bất hạnh kia cũng sẽ nhận được cứu trợ, em nên cảm thấy vui mừng mới đúng, bác sĩ không biên giới mới có thể yên tâm hoạt động.
182
183 "Anh đừng suy nghĩ lung tung, trước hết nghe em nói, không có nguy hiểm giống như anh tưởng tượng, chúng em đối mặt với hoàn cảnh tuyệt đối không phải phức tạp như thế! Trong tổ chữa bệnh vẫn duy trì thái độ cũ, chẳng phân biệt quốc tịch vì binh lính cùng bình dân bị thương trên chiến trường đều được cứu trợ, sẽ không có người cố gắng bất lợi đối với chúng em, bởi vì khả năng trong trận tiếp theo, chúng em sẽ cứu trị cho họ.
184
185 "Đó là một ngày của nửa năm trước, nếu như chuyện kia không xảy ra, ngày đó thật ra em chỉ làm công việc cứu chữa ngày thường trên chiến trường, em mang dụng cụ chữa bệnh theo bên người, ở một chỗ trong trận chiến vừa bộc phát cứu chữa những thứ binh lính và dân chúng bị thương kia.
186
187 Mịch Nhi lại lắc đầu, u ám tích tụ nói ︰ "Mà em phát hiện sau khi Mặc Đức chết đi, còn vô tri vô giác, em là ôm em ấy trở về làng như thế nào, giải thích cái chết của em ấy với anh trai em em ấy như thế nào, an bài hậu sự của em ấy như thế nào, tất cả những thứ này em đều không nhớ rõ.
188
189 Em cũng biết, anh Tiểu Bạch tốt nhất! Anh có thể vẫn nghe em nói hết một đoạn chuyện xưa dài như vậy, có thể bao dung đủ loại chuyện trong quá khứ của em, em thật sự rất vui!" Cuối cùng Mịch Nhi lộ ra một nụ cười chân thành vui vẻ, "Em tự nhũ, sau này mỗi một ngày đều phải hạnh phúc cả phần của Mặc Đức, hôm nay, là ngày nhẹ nhàng nhất với em trong nửa năm qua.
190
191 "Được ạ!" Mịch Nhi không cần suy nghĩ gật đầu, một lời đáp ứng.
Căn bản cô không cần hỏi xem cụ thể giao dịch cái gì, bởi vì, anh vĩnh viễn sẽ không hại cô.
192
193 Ngày thứ hai, trời còn chưa sáng, Liên Tĩnh Bạch liền gọi Mịch Nhi dậy, bảo là muốn dành thời gian chạy tới chỗ đó, không để cô có thể ngủ tiếp, muốn lập tức bắt đầu chuẩn bị.
194
195 Quả nhiên hành trình vừa thần bí lại xinh đẹp, Mịch Nhi tán thưởng mỗi một phong cảnh xinh đẹp, đối với quang cảnh mà thiên nhiên tạo ra cho con người, càng thấy cảm ơn cùng xúc động.
196
197 Mịch Nhi nhăn mày lại, ngay cả bươc xuống máy bay lề mề chậm chạp, miệng nhỏ giọng than thở : "Ngày nghỉ của anh không phải còn vài ngày sao, tại sao bây giờ phải trở về thành phố K.
198
199 "Được. " Liên Tĩnh Bạch hít một hơi thật sâu, dắt tay Mịch Nhi đi ra khỏi phòng ăn.
Dọc theo đường đi, tâm tình Liên Tĩnh Bạch khẽ khẩn trương trầm mặc không nói lời nào, chỉ an tĩnh dẫn cô đi, cuối cùng, hai người cùng đi đến căn nhà nhỏ đơn độc trong biệt thự.
200