161 "Lo nghĩ gì thế, mau hoàn hồn đi!" Mịch Nhi liếc mắt nhìn Liên Tĩnh Bạch thất thần, gắp cho anh một chút rau cải, giục anh nói, "Anh Tiểu Bạch, mau ăn cơm đi!"
"A, được!" Liên Tĩnh Bạch phục hồi lại tinh thần, cúi đầu nghiêm túc ăn cơm.
162
163 Liên Tĩnh Bạch ném xuống đồ ăn vừa mua trên tay, kêu lên: "Em đừng lộn xộn, chờ anh qua đó!"
Anh nhìn thấy gì vậy, Mịch Nhi không ngồi trên giường xem ti vi chờ anh trở về ăn cơm giống như ngày thường, cô đang trèo lên một cái thang thật cao, vươn hai tay ra, nghiêm túc loay hoay mở đèn treo trên nóc nhà!
Liên Tĩnh Bạch cảm thấy trái tim mình cũng gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tại sao cô phải làm chuyện như vậy, tại sao cô có thể không chú ý an toàn như vậy.
164
165 "Em lại nói bậy. . . . . . " Liên Tĩnh Bạch cúi đầu, dùng trán của mình đụng vào trán cô, "Mịch Nhi, dám nói không tin tưởng anh nữa, xem anh trừng phạt em như thế nào! Anh mới cần yêu cầu em không được tìm Tiểu Tam, đừng bắt anh phải đánh nhau!"
"Như vậy chúng ta đều không tìm! Thế giới hai người nhiều hạnh phúc, nhưng không có dư không gian cho nhiều người khác.
166
167 Mịch Nhi nằm trên đùi Liên Tĩnh Bạch, lộ ra gò má bên trái, cô mang bộ mặt hứng thú xem tiết mục trên ti vi, đối với sự chuyển biến đột nhiên của Liên Tĩnh Bạch không biết gì cả.
168
169 Cổ họng Mịch Nhi bị bàn tay Liên Tĩnh Bạch giữ chặt, phản xạ có điều kiện liền bắt đầu giãy giụa, cô ngẩng đầu lên sững sờ nhìn anh, sau khi ban đầu bị choáng ngợp, não cô liền tiêu hóa những lời anh nói.
170
171 "Thì ra, thì ra là như vậy sao --"
Ngón tay Liên Tĩnh Bạch run rẩy, chuyện bất hạnh nhất, đã xảy ra, ở trong lòng Mịch Nhi, chính xác có một người đàn ông đã qua đời.
172
173 Liên Tĩnh Bạch nghe lời nói dịu dàng của Mịch Nhi, người chợt cứng đờ, bắp thịt toàn thân anh đều khẩn trương không thể khống chế.
Chân tướng, chính miệng Mịch Nhi giải thích chân tướng lại là như vậy!
Sự thật đi ngược lại suy đoán của anh, anh nghĩ sai rồi, triệt triệt để để sai lầm rồi!
Không tồn tại người đàn ông yêu hận rối rắm với Mịch Nhi, không khiến cô không cách nào dứt bỏ chuyện cũ trước kia, lại càng không có uy hiếp được vị trí của anh trong lòng cô, tất cả tất cả, tất cả ghen tức đều là một trận hiểu lầm lớn!
Liên Tĩnh Bạch từ từ xoay người, anh nhìn Mịch Nhi dưới chân dùng âm thanh run rẩy khóc giải thích, cô đơn giản nói mấy câu lại khiến anh đau lòng, anh cố tình gây sự ghen tuông nổi giận, đối tượng thực ra là chung sống lâu với Mịch Nhi, mà lại bệnh tật qua đời một bé trai đáng thương.
174
175 "Không biên giới. . . . . . bác sĩ?" Liên Tĩnh Bạch sững sờ, ấp úng lặp lại lời Mịch Nhi nói, đương nhiên là anh biết bác sĩ không biên giới là cái gì, nhưng mà, cái này cùng chuyện Mịch Nhi muốn nói có liên quan sao?
Bác sĩ không biên giới có tên là DocorshouBorders, là một tổ chức cứu viện chữa bệnh lớn nhất toàn cầu, cái tổ chức này có một mục tiêu vĩ đại: chẳng phân biệt được chủng tộc, tôn giáo, tín ngưỡng cùng lập trường chính trị, mà vì những người ở trong hoàn cảnh khó khăn gặp thiên tai xung đột vũ trang bị tai nạn mà cung cấp viện trợ.
176
177 "Mịch Nhi. . . . . . " Liên Tĩnh Bạch giống như là lần đầu tiên nhìn thấy cô, từ sợi tóc đến vạt áo, quan sát cô từng chút một.
Anh tham lam ghi tạc mỗi một chi tiết nhỏ của cô vào tim, không bỏ sót phần nào.
178
179 "Đó không phải là rất tốt sao, anh biết em là bác sĩ thiên tài giỏi nhất, bất luận là ở đâu, cũng có thể chữa khỏi cho bệnh nhân. . . . . . Chỉ là, em cũng đã nói lâu rồi, bây giờ anh cũng đã hiểu hết quá khứ của em, chúng ta chỉ nói tới đây được không? Trời không còn sớm, chúng ta cũng nên nghỉ ngơi rồi.
180