101 Cô cẩn thận liếc mắt nhìn Liên Tĩnh Bạch, lúc anh đang trong giấc mơ hình như ngủ cũng không được yên ổn, anh khí mười phần lông mày hơi nhíu lên, trên mặt có một loại khó có thể hình dung thống khổ và khó chịu, còn có một tia chưa thỏa mãn dục vọng khẩn cầu cùng đau khổ.
102 Theo cô biết, người Châu Á đột nhiên nổi dậy chiều dài trung bình là 12cm chiều rộng là 11cm, trên số trung bình là bình thường, nhưng vượt qua cũng phải có giới hạn đi, không thể nào quá mức chứ?Nhưng nó chính là quá mức!Vũ khí của anh Tiểu Bạch quả thật chính là cỡ người châu Phi, để ngang trước mắt cô sẽ phải kinh hãi đến tính mạng, cũng không nghĩ đến vượt khỏi số liệu chân thật, thế nhưng nó hoàn toàn là cỡ vượt chỉ tiêu!Mịch Nhi ngồi ở phía trước cửa sổ, liếc mắt nhìn số liệu thí nghiệm mình ghi chép xuống, lại liếc mắt nhìn Liên Tĩnh Bạch vô tội ngủ say, mỗi lần nhìn số liệu và anh một cái, sắc mặt của Mịch Nhi liền khó coi mấy phần.
103 Nhưng hôm nay cô kiểm tra lại phát hiện, anh Tiểu Bạch thế nhưng phải có siêu lượng lâu bền vũ khí, loại bộ phận này có thể khiến những người phụ nữ khác hạnh phúc tính phúc, đối với cô mà nói tuyệt đối là tai nạn!Nếu như nó thật sự muốn xé rách cô, như vậy cô sẽ chịu bao nhiêu đau đớn a.
104 "Mẹ không phải không muốn nói, chẳng qua là đang suy nghĩ phải trả lời con như thế nào. " Tố Tâm cười cười, cô còn trước sau như một ủng hộ Mịch Nhi phát triển thiên phú tiếp tục học y, nếu như là nghiên cứu khoa học cần thiết, cũng không có phân biệt giới tính tuổi tác, cô không cảm thấy liên quan đến vấn đề giới tính sẽ đặc biệt lảng tránh không nói, cô sẽ khách quan giải đáp chân thật vấn đề của con gái, cho Mịch Nhi hướng dẫn lý thuyết và thực tế chính xác.
105 Không được, tình yêu thật sự đáng quý, sinh mạng giá cao hơn, Mịch Nhi cô là sợ chết sợ đến hèn nhát vô cùng, tuyệt đối không tự mình mạo hiểm ở lại chờ chết!Mịch Nhi lập tức vẻ mặt hốt hoảng nhảy ra cách xa Liên Tĩnh Bạch, cô chuyển động đại não kịch liệt cắn môi dưới, rốt cuộc, nắm quả đấm một cái, xin lỗi với mỹ nam trên giường ngủ nói: " Anh Tiểu Bạch, đừng trách em, em không muốn chết, càng không muốn chết ở trên giường.
106 "Chị Mịch Nhi!"Mịch Nhi từ xe taxi xuống, vừa đi tới chỗ đã giao hẹn vớiDịch Nhi, liền nghe được một tiếng kêu trong vắt. Cô cẩn thận nhìn khắp bốn phía, rốt cuộc thấy được một thiếu nữ thanh khiết xinh đẹp tóc đen ngắn đôi mắt màu xanh lam.
107 Dịch Nhi ủng hộ Mịch Nhi vô điều kiện, cô đối với tất cả người nhà họ Triển chỉ nghe người khác nhắc tới, so với việc chưa từng thấy người nào, cô tất nhiên sẽ bao che cho chị Mịch Nhi, làm gì cũng đều là đúng!Dịch Nhi giơ ngón cái ra làm động tác tay: "Yên tâm, em sẽ dẫn chị đi tới nơi mà nhất định không ai biết được! Đầu tiên chị muốn tới đâu, bây giờ ta sẽ bay tới!""Ờ.
108 "Lại là Dĩ Mặc kêu mày gọi tao rời giường như vậy đúng không, thằng nhóc này, chẳng qua là bị tao bắt sáng nay phải ngồi ba giờ máy bay đi Italy công tác, đã vậy mà còn nhớ thù cho mày tới trả thù tao! George, được rồi được rồi, tao thức dậy --" Liên Tĩnh Bạch vừa nghĩ cũng biết ra lệnh cho George nhất định là đứa em trai không chịu an phận!Cho dù đã vào công ty năm năm, cho dù đã xông pha thương trường đạt nhiểu thành tựu, Triển Dĩ Mặc vẫn không thể bỏ tính cách chơi đùa!"George ngoan, mày đi chơi đi!" Bất đắc dĩ đẩy George đang quấn thân ra, Liên Tĩnh Bạch cầm lấy khăn lông sạch sẽ bên gối mà lau nước miếng trên mặt, rồi mới lật người xuống giường, chuẩn bị rửa mặt.
109 Mịch Nhi thực sự không có xuất hiện, đến ảo ảnh của cô cũng ít xuất hiện, anh đến cơ hội chạm vào cô cũng không có, mấy năm này, anh nhớ nhung cô tận xương, nhưng ngay cả cơ hội nằm mơ thấy cô cũng rất ít!Hôm nay, cuối cùng trong mơ cũng xuất hiện hình ảnh cô, thậm chí, anh lại còn ở trong mơ ôn lại mùi vị hôn cô, cái loại xa cách năm năm đó vừa ngọt ngào cùng kích tình, khiến cho anh say mê --Cái này có phải là một dấu hiệu rất hay không đây? Đại biểu, anh sắp tìm được cô.
110 Khi một người đã cắm rễ thật sâu vào tim, tan vào huyết máu, in dấu vào linh hồn, như vậy bất kể cô thay đổi như thế nào ngụy trang ra sao, anh chính là có thể liếc mắt một cái liền nhận ra cô.
111 Cô không có cao hơn nữa, vẫn là giống như lúc mười bảy tuổi chỉ tới vai của anh, cũng không có thay đổi rõ ràng trở nên béo hay là gầy, thân hình vẫn như cũ giống như trong trí nhớ của anh.
112 Ai cũng biết, Liên Tĩnh Bạch tổng giám đốc Triển thị luôn luôn cách biệt scandal, anh tránh né phụ nữ trên thương trường quả thật chính là kỳ lạ, quy tắc hoa lá không thể dính người (*) khiến vô số phụ nữ vừa yêu vừa hận!(*):Ý chỉ mấy anh lắc lư giữa đám người đẹp mà không để cô nào dính thânNhưng ngay hôm nay, ở trước mắt bọn họ, tổng giám đốc trực tiếp mạo hiểm xông vào động tay động chân với vị em gái nhỏ chuyển phát nhanh kia, biểu diễn ra một người đàn ông có hứng thú nồng hậu với phụ nữ!Thấp thoáng, từ lúc hai người đối thoại, mọi người hình như nghe được cái gì "Nhận lầm người" , "Không phải cô ấy" , "Tính toán nợ" ——Đây là tiết mục vừa thấy đã yêu ? Còn là tình tiết nối lại tiền duyên ? Hoặc là, người chịu tôi thay ngoan cố?Hiếm thấy, những quản lý các ngành lúc nào cũng cạnh tranh, quan hệ như nước với lửa lần này lại đứng trên cùng một chiến tuyến, không hẹn mà cùng đứng lên bát quái.
113 "Tôi muốn gì? Là anh muốn làm gì đó!" Cô gái quệt mồm tức giận không ngừng nói, "Tổng giám đốc Triển thị thì ngon sao! Tổng giám đốc Triển thị sẽ không đặt hàng búp bê bơm khí sao! Tôi chỉ dựa theo trách nhiệm tới đưa hàng thôi, anh ở ngay trước mặt nhân viên bộc lộ khó chịu cùng **, nhưng anh cũng không thể giận chó đánh mèo lên tôi! Tôi cảnh cáo anh một lần cuối cùng, hiện tại dừng xe thả tôi xuống, nếu không nhất định tôi sẽ kiện anh--"Liên Tĩnh Bạch cứ yên lặng như vậy nghe Mịch Nhi lải nhải không ngừng nói qua ý đồ thuyết phục anh, hoàn toàn không nói được lời nào, tầm mắt anh không ngừng nhìn chằm chú con đường phía trước, một tay nắm chặt tay lái, mà một cái tay khác, tuyệt đối không chịu buông lỏng tiếp tục giữ chặt cánh tay Mịch Nhi.
114 "Nếu như em chỉ ngụy trang một chút như vậy là có thể lừa gạt anh, vậy thì uổng phí nhiều năm anh quen biết em như thế. Mà anh xem chính em diễn cũng rất cao hứng nha.
115 "Anh thật sự lái xe tới đây, thật sự về nhà họ Triển! Sẽ không thật sự quyết định đi lấy giấy tờ của em chứ, muốn đi kết hôn thật sao!" Mịch Nhi vừa vào cửa cũng biết đã đến nhà họ Triển, cô càng đấu tranh giằng co, "Em sẽ không đi kết hôn cùng anh, ép buộc hôn nhân cũng là phạm pháp, này này anh có nghe không đấy, em không đồng ý kết hôn với anh! Nhanh từ bỏ ý nghĩ đó của anh đi, không nên kích động làm chuyện điên rồ! Này--"Liên Tĩnh Bạch mặc kệ vẫn lái xe, vững vàng dừng ở chỗ không có người, sẽ thấy không thể đè nén tình cảm, cũng không thể khống chế bản năng.
116 Mịch Nhi tựa vào ngực Liên Tĩnh Bạch, vừa cố gắng hồi phục nhịp tim của mình, vừa len lén nhìn anh một chút vừa híp mắt lộ vẻ mặt hài lòng và vẻ mặt thoải mái.
117 "Em vẫn không chịu nói rốt cuộc vẫn đề là gì. . . . . . " Liên Tĩnh Bạch bất đắc dĩ thở dài một tiếng, khi Mịch Nhi tránh né, anh thấy được là cô hoàn toàn không muốn trả lời cái vấn đề này.
118 "Còn khóc thành bộ dạng này ư. . . . . . " Mặc dù Liên Tĩnh Bạch biết cô rất có thể lại đang diễn trò, nhưng rốt cuộc tâm vẫn là không khống chế mềm nhũn, đưa tay dịu dàng lau nước mắt cô, giọng điệu cũng buông lỏng, "Ôi, thật là hết cách với em! Nếu không, anh lại cho em một lựa chọn, em muốn bây giờ trở về phòng làm? Hay là muốn đi đăng kí kết hôn với anh?"Đôi mắt chim ưng híp lại, anh tạm thời giữ lại ranh giới cuối cùng để cho cô hai chọn một: "Là muốn thân thể kết hợp, hay là muốn kết hợp trên luật pháp?" Dù sao hôm nay anh ít nhất phải lấy được một trong hai, có được cô hoàn toàn!"Có thể hai cái cũng không muốn hay không.
119 Liên Tĩnh Bạch thở dài, bản thân đi xuống xe trước, sau đó động tác dịu dàng mở cửa xe cho Mịch Nhi, đưa tay phải ra nói: "Đi thôi, vừa rồi em còn nói mới bay trở về nên rất mệt, anh đi nghỉ ngơi với em.
120