121 Bên trong căn phòng mờ tối xuất hiện một đạo bóng dáng mơ hồ, nếu Triệu Khải Hâm ở nơi này tất nhiên sẽ giật mình, người này thế nhưng cùng ám vệ của hắn hiểu được ẩn giấu thân hình như vậy, hơn nữa bộ dáng kia năng lực cũng không so với ám vệ của hắn kém hơn.
122 "Hoàng nhi đây là thế nào?" Triệu Khải Hâm ôm con trai, nhìn Trương Vân Nguyệt bên cạnh hỏi. "Thiếp cũng không biết đấy. " Trương Vân Nguyệt lắc đầu. Bảo bảo chu miệng, nhìn trộm coi Trương Vân Nguyệt, xác định trên mặt Trương Vân Nguyệt không có lại tức giận, lúc này mới nói: "Bảo bảo thật đáng thương.
123 Nhưng mà tại sao khi mình đến gần chỗ cửa sổ thì mùi vị này lại càng thêm nồng đậm vậy chứ? Trong lòng của Trương Vân Nguyệt tỏ ra rất nghi ngờ. Lý Ma Ma mở cửa sổ ra Trương Vân Nguyệt đi tới bên cửa sổ, Triệu Khải Hâm thấy cửa sổ phòng sanh đột nhiên mở ra, giật mình, chẳng lẽ trong phòng sinh đã xảy ra chuyện gì sao?"Xảy ra chuyện gì? " Triệu Khải Hâm đi tới bên giường hỏi.
124 "Tốt tốt tốt, ban thưởng ỗi người trong Vĩnh Ninh cung ba tháng tiền tiêu!""Tạ ơn hoàng thượng ban thưởng!" cung nữ nội thị trong Vĩnh Ninh cung rất vui mừng, Trương Vân Nguyệt lại sinh thêm được một vị hoàng tử nữa, địa vị của nàng ở trong cung càng thêm vững chắc, mà bọn họ là cung nữ trong Vinh Ninh cung cũng được ban thưởng, hơn nữa địa vị cũng được nâng cao.
125 "Hành động của những người này nhanh hơn trẫm tưởng. " sắc mặt của Triệu Khải Hâm tối sầm. "Hoàng thượng, rốt cuộc là ai đã ra tay?" Trương Vân Nguyệt từ ngoài cửa đi tới, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng, trong mắt lộ ra sự điên cuồng.
126 "Đừng để cho nhị hoàng tử đi vào" Trương Vân Nguyệt cau mày nói, nàng không muốn con trai nhỏ sốt không lui, con lớn nhất cũng dính vào rồi. ""Mẫu phi? ?" Tiểu bằng hữu Triệu Thiên Sâm có chút uất ức đứng ở ngoài cửa, hoàn toàn không hiểu tại sao mẫu than không ình vào đi, thật chẳng lẽ thật sự giống như người khác nói mẫu thân có đệ đệ cũng không cần mình sao?"Bảo bảo ngoan, đệ đệ ngã bệnh, bảo bảo bây giờ còn nhỏ đi theo vào có thể cũng sẽ ngã bệnh đó, mẫu thân không muốn bảo bảo cũng ngã bệnh, bảo bảo đi tìm phụ hoàng có được hay không?" Trương Vân Nguyệt ở bên trong cửa vừa nghe thấy giọng uất ức của con trai lớn mình, tranh thủ thời gian giải thích đến, chỉ sợ con trai của mình suy nghĩ lung tung"Tiểu bằng hữu Triệu Thiên Sâm cau mày, vẫn là không muốn rời đi, hắn nghĩ trông thấy mẹ ruột của mình, hắn lo lắng mẫu thân, nhưng mẫu thân cũng không cho bản thân đi vào.
127 Đợi đến sau khi Trương Ngũ Nha rời đi, ma ma bên cạnh Hoa Lăng Duyệt tiến lên có vẻ không đồng ý. "Chủ tử, Trương Ngũ Nha thoạt nhìn cũng không nghe lời, ngài an bài nàng ta đến bên cạnh hoàng thượng như vậy thật sự được chứ? Sẽ không đến lúc đó cắn ngược lại chúng ta một hớp?" Ma ma xem trong lòng Hoa Lăng Duyệt không phải rất rõ rang, tại sao Hoa Lăng Duyệt muốn làm như vậy, làm như vậy hoàn toàn không có chỗ tốt không phải sao?"Ta cũng không cần nàng ta vì ta làm cái gì, ta chỉ cần tặng nàng ta đến bên cạnh hoàng thượng là được rồi, chẳng lẽ ngươi không có phát hiện, hoàng thượng kể từ sau khi có Thuần chiêu nghi đã không có vào hậu cung rồi hả? Ngươi nói hoàng thượng đối với Thuần chiêu nghi có phải hay không.
128 "Khoảng thời gian gần đây bên ngoài có chuyện gì xảy ra không?" Sau khi đã xác định nhi tử đã khôi phục tốt rồi, lúc này Trương Vân Nguyệt mới có tâm tư đi quan tâm chuyện bên ngoài.
129 "Hoàng, hoàng thượng, sao đột nhiên người lại gọi thần thiếp như vậy. . . . . . " Vẻ mặt Trương Vân Nguyệt rất mất tự nhiên, kiếp trước cũng chỉ có ba mẹ nàng mới gọi nàng như vậy, nhưng sau khi chuyển kiếp tới đây thì đã lâu lắm rồi không có ai gọi nàng bằng cái tên đó.
130 Động tác Lý ma ma có chút mạnh , hơn nữa bà đứng ngay sau Trương Vân Nguyệt, Trương Vân Nguyệt tự nhiên cũng nghe thấy bà nói. Trương Vân Nguyệt quay đầu nhìn về phía hài tử, vừa nhìn thấy chân phải bà vú bước ra, động tác như chuẩn bị xông về phía trước, trong lòng cả kinh, khóe mắt liếc thấy cung nữ bưng trà đang đi về phía này, mà vẻ mặt cung nữ tức giận bưng chén trà nóng đi tới! Bây giờ Trương Vân Nguyệt đã biết bà vú muốn làm cái gì, bà ta đã ở trong cung của nàng đợi thời gian dài như vậy! Trương Vân Nguyệt biết lúc này nàng nói cái gì cũng đều là nói nhảm, trực tiếp bật dậy vòng qua cái ghế, đem cung nữ kia cùng bà vú hai người tách ra, coi như cung nữ kia muốn dùng nước trà nóng làm bỏng người, nhiều nhất cũng chỉ có thể làm nàng bị thương! Tất cả mọi người nhìn chăm chú hành động của Trương Vân Nguyệt , nàng đột nhiên xông ra làm mọi người ngây ngẩn cả người, nhưng rất nhanh bọn họ liền hiểu là đã có chuyện xảy ra.
131 Hôm nay Trương Vân Nguyệt nói gì cũng không nguyện ý cùng Hoa Lăng Duyệt bọn họ đứng chung một chỗ, đám người Hoa Lăng Duyệt cũng không có biện pháp đối với nàng làm cái gì.
132 Bởi vì trong nháy mắt hỏi ra lời, nàng đã hiểu chuyện gì xảy ra, Trương Vân Nguyệt thấp hơn Triệu Khải Hâm, người ở chỗ tối nếu muốn giết chính là Trương Vân Nguyệt còn Triệu Khải Hâm cũng không biết, mặc dù mũi tên là hướng về phía sau lưng Trương Vân Nguyệt đi, nhưng lại khiến Triệu Khải Hâm có thời gian phản ứng.
133 "A, thiếp đồng ý với người, nhưng nếu như tương lai thiếp phát hiện đứa bé kia là thật, hoàng thượng người phải cẩn thận nha. " Trương Vân Nguyệt nhìn Triệu Khải Hâm cười không có ý tốt.
134 Hiền phi thấy Trương Vân Nguyệt không nói gì cũng không thấy nàng động đậy, nụ cười trong nháy mắt lạnh xuống. "Thế nào? Có vấn đề gì sao?" Trong lòng Trương Vân Nguyệt không vui, nàng cũng biết với phân vị trí của mình bây giờ thì không thể để cho Hiền phi nhìn thấy sắc mặt của nàng, nếu không một khi chuyện này truyền đi sẽ không có lợi cho nàng, đối với hoàng thượng cũng không tiện, đối với hài tử càng thêm không tốt! "Không có, chẳng qua là hài tử còn chưa có tỉnh giấc.
135 "Chủ tử ngài làm sao vậy?" Lý ma ma ở một bên chờ động tác tiếp theo của Trương Vân Nguyệt nhưng vẫn không đợi được, hoài nghi ngẩng đầu nhìn một cái, lại thấy vẻ mặt kỳ quái của Trương Vân Nguyệt nhìn những nữ nhân kia.
136 Nghĩ như vậy Trương Vân Nguyệt rốt cuộc cũng yên tâm rất nhiều. Hoàng hậu nghe được tin tức nói Trương Vân Nguyệt chợt bắt đầu chỉnh đốn nhân sự trong Vĩnh Ninh, trong lòng có chút kinh ngạc.
137 Trương Vân Nguyệt đột nhiên nghe được một tiếng quát ngắn này, thân thể trong nháy mắt hành động, đầu óc của nàng đều không cần nghĩ trực tiếp ôm đứa bé vào trong ngực, cong xuống thân thể của mình, đem đứa bé thật tốt hộ tại giữa thân thể mình cùng cái ghế.
138 Chương 138. 1:Nhưng chủy thủ của Trương Vân Nguyệt cũng làm cho tay hắn bị thương, mặc dù không nhiều, lại đủ làm cho tay trái của hắn bị phế. Sau khi xác định thích khách không có biện pháp nhích lại gần mình, Trương Vân Nguyệt đem hai đứa bé ôm đẩy xác vào bên tường, chính mình thì đứng ở trước mặt của hai đứa bé, làm xong đây tất cả, lúc này Trương Vân Nguyệt mới cảm thấy yên tâm.
139 Nhưng không có ai ngăn cản hành động lần này của Triệu Khải Hâm, bởi vì sự kiện thích khách hai lần trước khiến Triệu Khải Hâm mất lòng tin với cái hoàng cung này , mà vốn những thế gia biết một chút tình hình về mật đạo trong hoàng cung khi bị Triệu Khả Hâm cho người hỏi đi hỏi lại, nhưng đến cùng cũng không hỏi ra được cái gì, Triệu Khải Hâm không bằng lòng bỏ qua cho bọn họ.
140 "Nói. " Trương Vân Nguyệt cau mày nhìn Hiền phi, nàng ta rõ ràng không dự định nói gì. Hiền phi nhìn Trương Vân Nguyệt đột nhiên nói: "Hiện nay hậu cung có phải đang cắt giảm phần lệ của mổi người phải không?" "Cắt giảm phần lệ?" Trương Vân Nguyệt nghi hoặc nhìn Hiền phi, không hiểu tại sao đột nhiên Hiền phi lại nói như vậy, nàng cũng không xuống mệnh lệnh như vậy.