81 Trương Vân Nguyệt đối với thân phận to lớn khác biệt của hai người cảm thấy vô cùng nghi ngờ, dựa theo tình huống nử Từ gia có thể làm An vương phi mà nói, Từ gia chắc chắn sẽ không quá thấp, nhưng bây giờ nhị nữ của Từ gia hai nữ lại thành Sung Nghi của Hoàng đế, điều này thế nào kỳ quái như vậy.
82 "Cho người đi xem một chút An vương cùng An vương phi hiện tại đến những nơi nào, còn có đi thăm dò người của An vương vào biệt viện sau cùng làm cái gì.
83 Nhóm thái y khổ sở nhìn qua nhìn lại giữa Trương Vân Nguyệt và bảo bảo đang nằm trên giường, cuối cùng mọi người cùng nhau nhìn Đặng thái y, hiển nhiên là muốn Đặng thái y giải thích với Trương Vân Nguyệt chuyện này rồi.
84 "Chao ôi, ngươi không nói thì ta cũng không có chú ý đến. Nghĩ lại thật đúng là, tin tức mang thai truyền ra ngoài cũng rất ít, An vương phi này cũng thật là lợi hại.
85 Biến cố đột nhiên xảy ra, những người trong gian phòng đều không phản ứng kịp. Cúc Hoa chỉ ngây ngốc nhìn bát thuốc rơi trên đất, trong lòng đột nhiên cảm thấy vô cùng sợ hãi, chẳng lẽ thuốc kia có vấn đề?"Hà thái y đã xảy ra chuyện gì? Trương Vân Nguyệt tỉnh táo kêu Cúc Hoa đứng lên dọn dẹp chén thuốc dưới đất, nàng tin tưởng Cúc Hoa sẽ không phản bội nàng.
86 "Một khi đã như vậy thì còn do dự cái gì? Những người khác ở chỗ này chờ, Cúc Hoa mang Cổ ngự y đi vào bắt mạch cho chủ tử các ngươi. " Triệu Khải Hâm không chút nghĩ ngợi nói.
87 Trương Vân Nguyệt hoàn toàn lọt vào tử giác, nàng nhớ rõ ràng được là ngày đó mình chưa từng ăn đồ cũng không còn đổi qua y phục mới đúng?Chẳng lẽ. . .
88 Triệu Khải Hâm sửng sốt, hắn hoàn toàn không nghĩ đến chuyện sẽ nghe Trương Vân Nguyệt nói đến lại là chuyện cái này. Trong lòng có chút không hiểu nhiều lắm mục đích nói cái này của Trương Vân Nguyệt.
89 Hành động của mấy người Hà thái y thật ra khiến Trương Vân Nguyệt yên tâm không ít, hiện tại lỗ mũi của nàng không nhạy, vốn dĩ có thể rất dễ dàng ngửi được mùi vị là bây giờ lại thành ra một chút cũng ngửi không thấy rồi, mặc dù có ba ma ma canh giữ, nhưng là sẽ vẫn lo lắng.
90 "Tham kiến hoàng thượng. ” Hoa Lăng Duỵệt vừa thấy Triệu Khải Hâm trong phòng, vẻ mặt không vẻ gì hành lễ. "Hoàng hậu hôm nay vì sao lại tới? Không phải nói muốn chăm sóc đứa bé thật tốt sao?” Triệu Khải Hâm nghi hoặc hỏi, Đại hoàng tử nói thế nào cũng là con trai của hắn, hắn không thể nào không quan tâm, nhưng thời gian gần đây hắn thường tới Thúy Trúc viện.
91 "A, tại sao ma ma nói như thế?" Trương Vân Nguyệt kinh ngạc nhìn Lý Ma Ma. Lý Ma Ma đem lấy suy nghĩ của mình sửa sang lại một chút nói: "Nương nương, ngài nghĩ, lần đó Quý Phi nương nương đã tới sau chúng ta, không phải hoài nghi tới Quý Phi, cảm thấy nàng ta muốn hại nhị hoàng tử? Vậy ngài nói nếu chúng ta cũng hoài nghi lên, ngài nói hoàng thượng sẽ không hoài nghi sao? Như vậy nếu hoàng thượng còn lên, vậy có phải hay không sẽ đi tra? Thời điểm này nếu có người bố trí ít đồ, Quý phi nương nương chỉ sợ là muốn vu oan.
92 "Hoàng hậu dẫn nhóm người này?" Trương Vân Nguyệt nhíu mày kinh ngạc nhìn Tầm Nguyệt, hiển nhiên không có cách nào hiểu ý tứ lời nói của Tầm Nguyệt. "Ngươi có nhìn rõ ràng nét mặt của Hoàng hậu nương nương?" Lý Ma Ma nhìn Tầm Nguyệt hỏi, bà biết mục đích lần này hoàng hậu tới khẳng định không đơn giản.
93 "Mẫu phi, có lẽ cũng không cần tới cái bệnh đậu mùa này đâu ?""Thế nào? Ngươi thương hại hắn?" Quý Thái phi mở mắt, ánh mắt bén nhọn. "Ha ha, mẫu phi người đang nói gì chuyện cười đấy à? Sao ta lại đi thương hại hắn được chứ? Chỉ là hiện tại trong biệt viện lại có không ít người của chúng ta, còn có cái bệnh đậu mùa này có khi so với cái bệnh dịch kia còn nghiêm trọng hơn nhiều, hiện tại bệnh dịch này mặc dù cũng có lây lan, nhưng chỉ cần thân thể khẻo mạnh một chút thì không có chuyện gì, nhưng bệnh đậu mùa này, cũng không phải thân thể tốt là có thể vượt qua được, hơn nữa, mẫu phi, có phải người đã quên hay không, hai chúng ta cũng chưa từng bị bệnh đậu mùa? Nếu sơ sót một cái thì.
94 ''Dạ, tiểu nhân sẽ cẩn thận" " Ngụy Đình vừa nghe Trương Vân Nguyệt phân phó cũng kịp phản ứng, bây giờ đang lúc khẩn trương, theo tin tức ám vệ truyền về, trong biệt viện này người của An vương chỉ sợ là không ít, nếu để cho An vương biết hoàng thượng đã tỉnh, tiếp theo chỉ cần chú ý một chút điều dưỡng sẽ không có việc gì" chỉ sợ hắn mới thật sự muốn chó cùng rứt giậ.
95 Triệu Khải Hâm ăn sáng xong, vì Trương Vân Nguyệt và mấy người Vương Kỳ khuyên nên cũng không ngay lập tức bắt đầu xử lý chính vụ, ngược lại hắn lựa chọn nghỉ ngơi cho khỏe.
96 Trương Vân Nguyệt buồn cười nhìn hai cha con nhà kia, không phải là dược thiện sao? Nàng làm dược thiện mùi vị rất tốt có được hay không? Từng người một phải dùng tới vẻ mặt sợ hãi này ứng đối nàng sao?"Hoàng thượng, thiếp thân làm dược thiện mùi vị thật rất kém cỏi sao?" Trương Vân Nguyệt uất ức nhìn Triệu Khải Hâm, rất có ý ngươi mà nói đúng là ta liền khóc cho ngươi xem.
97 Trương Vân Nguyệt đầu óc vốn đang mơ mơ màng màng trong nháy mắt tỉnh táo, không chút nghĩ ngợi đem con trai mới vừa bị sợ mà tỉnh, ôm vào trong ngực, về phần Triệu Khải Hâm, cơ hồ là trong nháy mắt nàng liền xác định, Triệu Khải Hâm so nàng lợi hại hơn, không cần nàng bảo vệ.
98 Trương Vân Nguyệt nhìn nụ cười của Triệu Khải Hâm, không nhịn được rùng mình một cái, nét mặt này là có ý gì đây. Triệu Khải Hâm cũng mặc kệ hiện tại trong lòng Trương Vân Nguyệt nghĩ cái gì, như vốn đã quyết định phải làm gì tiếp theo rồi, tất nhiên không cần phải dài dòng dây dưa, trực tiếp phân phó người đi làm việc.
99 "Ái phi sao vậy? Tại sao không nói chuyện?" Triệu Khải Hâm thấy vẻ mặt sững sờ của Vân Nguyệt, trong lòng buồn cười, trên mặt lại vẫn là rất nghiêm túc.
100 An vương nghe Mặc đại phu nói xong liền trở nên trầm mặc. Nếu như nói ban đầu chỉ là hoài nghi kẻ bỏ thuốc lần này là người tiền triều, thì hiện tại hắn đã có thể khẳng định người bỏ thuốc chính là người tiền triều.