361 Tuy Sở Thiên có thể kéo đổ cả A Cổ Lạp Sơn nhưng thống trị không có nghĩa là hủy diệt. Hủy diệt Vong Linh tộc thì dễ nhưng muốn thống trị A Cổ Lạp Sơn thì trước tiên phải xử lý tốt mối quan hệ với các trưởng lão Cự Long.
362 Bên ngoài A Cổ Lạp Sơn, doanh địa đại quân ma thú, hoàng kim đại trướng. Ngũ Tư đang dưỡng thần trên ghế hoàng kim đột nhiên trừng mắt nói, “Truyền lệnh, toàn quân phòng bị!”“Bệ hạ, phòng bị chuyện gì!” Một lão đầu Sơn Dương Hồ đứng lên nói.
363 Phí Xá Nhĩ và Sơn Dương Hồ cả hai trốn dưới đầm thương lượng với nhau, cả hai bọn họ đều có khả năng che dấu khí tức, ngay cả A Mạt Kỳ đạt đến mức thần lực tầng thứ ba cũng không thể phát hiện ra, thế nhưng.
364 Ngày hôm sau, trước khi tế bái lăng mộ Long Hoàng, lần đầu tiên Sở Thiên hưởng thụ mỹ thực mà chỉ dành riêng cho Long Hoàng. Hóa ra Phất La Đa vì muốn thể hiện truyền thống lâu đời của A Cổ Lạp Sơn với Sở Thiên, nên đã tìm những đầu bếp giỏi nhất nội tộc, chuẩn bị một ít điểm tâm chay.
365 Thân thể trước khi Lạp Hi Đức biến thành cốt long đã bị lôi lên. Khi còn sống hắn chắc hẳn là một Cự Long cao gần trăm mét, nhưng hiện giờ chỉ còn lại phần trên eo, tại phần thân bị cắt đứt của hắn, còn hơi phát ra lực lượng không gian của Mạch Khẳng Tích.
366 “Chủng tộc nào?” Sở Thiên bật dậy khỏi giường mềm, “Nhân Thần hay là Thú Thần? Thần vị cấp bao nhiêu?”“Hạ Vị Nhân Thần ! Trận doanh không rõ!” A Mạt Kỳ nói dứt khoát : “Địa điểm gần phủ công tước của ngài trước đây!”Sở Thiên đã định tiếp tục nằm xuống, địa điểm của vị thần đó A Mạt Kỳ cũng có thể xác nhận được, cho thấy rằng Nhân Thần này không đáng phải sợ hãi ! Thế nhưng hắn lại ở gần phủ công tước thì đáng phải suy ngẫm rồi.
367 Thân vương mời khách, hơn nữa lại là thân vương Bố Lôi Trạch, một trong mười đại phú hào của đại lục, mức độ phô trương đương nhiên không thể nhỏ. Hiện nay trên đại lục đang lưu truyền một câu nói, cơm người tìm Tề Cách, cơm thú tìm Bố Lôi Trạch, ý nói là Tề Cách đại tửu điểm có những đầu bếp tốt nhất của đại lục, còn thực phẩm ma thú mà Bố Lôi Trạch sản xuất theo khẩu phần của vật nuôi địa cầu được bán rất đắt đỏ ở giới ma thú.
368 Gió hiu hiu thổi, trong thời khắc u tối nhất trước lúc bình minh, A Mạt Kỳ và La Tân đang đưa một lão đầu tử bước vào khu rừng cây nhỏ. “Không phải muốn ta đi nấu ăn sao? Sao lại đem lão nhân gia ta đến nơi này!” Lão đầu vừa đi vừa oán trách.
369 Ngày 24 tháng 12 năm 724 lịch Huyễn Thú, tức nguyên niên Sáng Thần theo cách gọi của đời sau, đêm trước ngày ra đời của Long Hoàng thái tử, Chuẩn Thân Vương Khải Tát, thiếu chủ Bố Lôi Trạch, người thừa kế gia tộc Phất Lạp Địch Nặc, Thần Hoàng Tử Giáo Đình.
370 Thái Qua Nhĩ có chút kỳ lạ, vốn là hắn phụng lệnh của Ngũ Tư, đến chúc mừng Sở Thiên có quý tử, thuận tiện khôi phục lại quan hệ với Sở Thiên, nhưng khi đi đến nửa đường, bỗng nhiên hắn gặp phải hai người Phí Xá Nhĩ vốn lẽ nên ở A Cổ Lạp Sơn để giám thị.
371 “Bóp chết hắn! Bóp chết hắn!”Ở một góc sau tường của chính môn tẩm cung, Cát Nặc Bỉ Lợi và Mạt Khắc đang gào thét điên cuồng trong lòng, hai người đã ẩn tàng thân hình, che giấu khí tức, đang theo dõi một vở kịch hay.
372 “Thần Rủi Ro?”Cát Nặc Bỉ Lợi và Mạt Khắc không hẹn mà đồng thời bịt mũi lại. “Sợ gì chứ, hắn vẫn còn đang trên đường mà!” La Đức Mạn dần thẳng lưng lên, nhìn hắn lúc này, tuyệt nhiên khác với bộ dạng háo sắc vừa rồi, rất có tướng tiên phong đạo cốt.
373 “Một vạn năm rồi, lẽ nào lão tử không thể tiến bộ sao?” La Đức Mạn cách quá xa Sở Thiên, hiện tại Sở Thiên chỉ có thể nghe thấy giọng nói của hắn, và nhìn thấy ánh sáng màu lam trong bóng đêm u ám ----thần lực tầng thứ năm!“Lão đại tại thượng! Con rùa già La Đức Mạn đã thật sự thăng cấp thành Thượng Vị Thần rồi!”Cát Nặc Bỉ Lợi được Sở Thiên giúp sức, nhanh chóng thu thập xong những tên hắc y nhân kia, sau đó nhìn ánh sáng lam đó ngây người ra.
374 Cho dù ở bất cứ nơi nào, sói và trăng tròn vẫn có mối liên hệ khăng khít với nhau. Tương truyền từ xa xưa, Sáng Thế Thần sủng ái Lang tộc, ban cho họ một sức mạnh cường đại, cùng với sự đoàn kết và dũng khí tuyệt luân.
375 Trên bầu trời bỗng lóe lên một chuỗi điện quang, tựa hồ như mưa gió sắp đến. Nhưng trong bầu trời sao ánh trăng đỏ chiếu rọi, trong vạn dặm lại không một gợn mây!Phì! Phì!Khắp nơi đều là hơi thở của mọi người, trong không khí bỗng xuất hiện một áp lực không hiểu từ đâu mà tới, khiến cường giả như A Mạt Kỳ cũng bắt đầu cảm thấy khó thở.
376 Lúc này, pháp tắc nguyên tố cuối cùng đã kết thúc. Ánh sáng lam mang theo mọi người, chầm chậm hạ xuống đất, sau đó biến mất. Tiểu Hùng Miêu thoáng chốc nhảy cẫng lên, ôm vò rượu chạy về phía Bào Uy Nhĩ, sau đó dùng một cây mây đưa mình đến bên cạnh ông chủ nhỏ, “Hắc hắc, ông chủ nhỏ, ngươi cũng thích uống rượu à!”Nói rồi, Khách Thu Sa chấm tay gấu trúc của mình vào rượu rồi đưa lên miệng của chú nhóc.
377 “Mạt Khắc, ta đánh cược, chúng ta nên đổi tên thành Thần Đen Đủi!” Cát Nặc Bỉ Lợi tuyệt vọng nhìn Sở Thiên bước về phía mình. Mạt Khắc thở dài, “Ài, vốn muốn cướp đứa trẻ, không ngờ lại bị hắn cướp!”Crắc!Sở Thiên dùng chiếc vòng khóa chặt hai vị thần răng sói này vào, sau đó đưa cho Tiểu Sở Viêm, “Cẩn thận một chút, chúng là ma thú cấp ba đấy!”Dứt lời Sở Thiên vẫn không yên tâm, nhìn một vòng trong đám ma sủng, A Mạt Kỳ rõ ràng không thích hợp mang theo đứa trẻ, Anh Cách Lạp Mỗ còn phải bảo vệ người khác, Boeing quá lớn, bản thân Hãn Mã chính là một đứa trẻ, AK47 còn phải trông đứa trẻ già A Tư Nặc, còn về Tiểu Hùng Miêu, Sở Thiên tự động bỏ qua hắn.
378 “Điện hạ, người này ta biết!” A Tư Nặc mơ mơ màng màng gãi đầu, nét mặt nói tỏ vẻ không hiểu chuyện: “Đây không phải là La Tân sao? Món ăn do hắn làm rất ngon!”Chỉ vào trong khối băng, một vật dính nhoẹt máu mà La Tân ngậm ngoài miệng, A Tư Nặc nghi ngờ suy nghĩ, “Đây là gì? Hình như là thịt của người địa ngục.
379 Sở Thiên và Bố Luân Đạt cùng cười, dắt tay nhau bước ra khỏi tẩm cung của Sắt Lâm Na. Cửa chính ngoài tẩm cung là một hành lang gấp khúc màu vàng hoa tươi bao quanh, nhưng hương hoa cũng không thể chặn hết được mùi hôi tanh tràn ngập trong không khí, Thần Rủi Ro tuy đã trốn đi, nhưng hắn vẫn để lại ở hoàng cung Khải Tát chút quà kỷ niệm.
380 Thời gian vừa quay lại mười phút trước, lúc đó Sở Thiên đang cùng Bố Luân Đạt lừa lọc Tề Cách. Còn lúc này trong đại sảnh tẩm cung, cũng là một cảnh sắc hòa thuận ấm êm tột cùng.