301 Trong Quang Minh Thánh Điện đảo Bố Lôi Trạch, gia tộc Phất Lạp Địch Nặc vừa thắng lợi trở về, đang căng thẳng họp Hội nghị tuyệt mật của gia tộc. Chủ đề của cuộc họp chính là làm thế nào để đối phó với đệ nhất cao thủ đại lục, chủ nhân của Biển Cấm với hàng trăm vạn đại quân, Bào Uy Nhĩ!Nguyên nhân rất đơn giản, A Mạt Kỳ và Anh Cách Lạp Mỗ nhất thiết phải thăng cấp, nhưng một khi chúng hấp thu sức mạnh của Gia Sách Nhĩ Ma Căn thì nhất định sẽ được Bào Uy Nhĩ mời đi “cọ xát”.
302 Có vấn đề, mắt Sở Thiên nheo lại, ma thú biến dị không là gì cả, nhưng nơi này đáng để người ta tìm hiểu. Vì đây là Thánh Sơn, nơi cư ngụ của Giáo Đình đã đứng vững trên đại lục này hàng vạn năm nay!“Ta mệt rồi!” Sở Thiên chậm rãi đến bên cạnh Tinh Linh Vương, “Hôm nay ta sẽ ở nhà của An Na, ngày mai sẽ cùng bàn bạc cụ thể với bệ hạ!”Gia tộc của An Na là Uy Lợi Tư, là một gia tộc vốn không lớn mạnh, nhưng do quan hệ với An Na nên Uy Lợi Tư đã trở thành đệ nhất hào tộc của Tinh Linh Quốc.
303 Từng cây từng cây nối nhau, trong chớp mắt khu rừng đã sinh trưởng nhiều hơn gấp đôi. Tiếp đó, đất dưới chân A Mạt Kỳ và Sở Thiên bắt đầu có cỏ mọc rậm rạp.
304 “Cùng lăn lộn với ta?” Sở Thiên phát hiện con gấu trúc này có khí chất của một dân giang hồ. “Ừm, cứ cho là lăn lộn cùng ta đi!”Sở Thiên nheo mắt cười, cùng lúc đó là cơn lạnh sống lưng của A Mạt Kỳ --- nỗi bi ai của gia tộc Phất Lạp Địch Nặc lại bắt đầu rồi.
305 Sở Thiên giải quyết xong rắc rối của Tinh Linh Quốc thì chán nản quay về nhà An Na. Suốt dọc đường hò hét, dọc đường thở dải, các nữ Tinh Linh dọc đường Sở Thiên đi hoàn toàn bị chấn động! Hò hét là vì Tiểu Hùng Miêu quá đáng yêu, còn thở dài là vì đi bên cạnh A Mạt Kỳ là một mỹ nhân ngư có vẻ đẹp hơn hết tất thảy các Tinh Linh!“Đáng yêu quá đi! Ông chủ, đây là ma thú biến dị đó sao?” An Na vừa nhìn thấy Tiểu Hùng Miêu là không rời mắt đi được nữa, đưa tay ra bế.
306 Sở Thiên làm Thần Côn đã nhiều năm nay, cũng ca ngợi nữ thần không biết bao nhiêu lần nhưng đến hôm nay hắn mới biết nữ thần trông ra sao. “Tiểu nha đầu này chính là nữ thần Sinh Mệnh Ái Lệ Ti?” Sở Thiên vừa nhìn bức tranh trong tay vừa chép miệng.
307 “Giết Phất Lạp Địch Nặc? Ha ha ha!” Sở Thiên cười lớn, “Đại giáo chủ đang đùa ta phải không? Phất Lạp Địch Nặc ở Thiên Hải Quốc một đao đánh chìm nghìn chiến thuyền, chém chết mười vạn hải quân.
308 Với sự hàm hồ của Bố Lỗ Tư, Sở Thiên cũng không moi được tin gì, hậm hực rời khỏi Hắc Ám Thần Điện. Sở Thiên không trực tiếp về thẳng chỗ ở mà trước tiên tìm một góc không có ai, cởi bỏ hết trang bị rồi hủy hết.
309 Sau khi biết thân phận của người lùn già, Sở Thiên nheo mắt lại, vũ khí thì hắn có rất nhiều, từ bảo khố của Ai Nhĩ Sâm và A Cổ Lạp Sơn ra, bảo vật trong tay Sở đại thiếu gia đã đếm không nổi rồi, chỉ có điều hình như hắn chưa có Thần Khí.
310 Tháng Nguyên năm 724 lịch Huyễn Thú được hậu thế gọi là ngày sáng tạo thần bắt đầu. Từ ngày hôm nay, Thần không còn ở xa tít trên cao nữa, vì, Thần có thể được tạo ra bởi con người!Giáo Đình Thánh Sơn Đỗ Lỗ Nam Hy.
311 Trên Thánh Sơn Đỗ Lỗ Nam Hy thánh khiết nhất đại lục, ngay lúc này đây lại đang diễn ra một trận tàn sàn sát đẫm máu. Vốn dĩ thế lực của hai Thần Điện không chênh nhau là mấy, nhưng Bố Lỗ Tư lại có hàng loạt vũ khí bí mật, vì hắn đã giam giữ Thần Công Tượng!Không biết từ lúc nào, Bố Lỗ Tư lấy ra một cái ống ngắn đen tuyền, rất giống ống lửa của thời Thượng Cổ.
312 Trận hỗn chiến bên trong Thần Điện chủ vẫn đang tiếp tục, có điều, hai bên lại bị tiếng kêu thảm thiết thức tỉnh. Nhưng trong thời khắc sinh tử, ai cũng không có thời gian đi kiểm tra xem tiếng kêu đó phát ra từ đâu, chỉ ngưng lại một lát, rồi người của hai đại Thần Điện và cả của Ám Điện lại bắt đầu tàn sát lẫn nhau.
313 Nếu mỹ nhân khác nói rằng mình có hứng thú với Sở Thiên thì điều mà Sở đại thiếu gia suy nghĩ là sẽ phải cư xử thế nào với nhà vợ. Nhưng người nói câu này lại là Hải Vương Biển Cấm, Bào Uy Nhĩ! Vì thế mà cái mà Sở Thiên phải nghĩ chính là làm thế nào để thoát thân!Đôi mắt đẹp của Bào Uy Nhĩ lặng lẽ quan sát mọi động tĩnh xung quanh Thánh Sơn.
314 “Đừng giết ta… hu hu!”Thần Công Tượng Hoài Đặc khóc, tứ chi đã hoàn toàn vô dụng rồi, chỉ lết được trên sàn, dùng vai đỡ lấy người không ngừng dập đầu.
315 “Tại sao con lại ở đây ư? Ha ha!” Hoài Đặc gục đầu xuống đất cười. Bốp bốp!!Đập đầu xuống đất, nước mắt Hoài Đặc giàn dụa, “Con còn ngu hơn cả lợn!!”“Con ta, đừng đau lòng quá như vậy!” Sở Thiên đứng dậy, nhẹ nhàng đỡ Hoài Đặc dậy, lau đi vết máu trên trán, “Nói hết uất ức của con cho ta nghe, bổn Thần Hoàng sẽ làm chủ cho con!”Nói rồi, Sở Thiên ngẩng cao đầu nói: “Đúng và sai, sống và chết, bổn Thần Hoàng sẽ phán quyết cho con!”Bỗng chốc, mắt Hoài Đặc trở nên mơ màng, dường như đang trở lại hàng vạn năm trước, đứng dưới chân ngọn núi bao phủ bởi tử khí, ngẩng đầu nhìn lên bóng dáng trong truyền thuyết cao vời vời trên đỉnh núi kia…Dần dần hai bóng người trong mắt Hoài Đặc hợp lại làm một, không có một chút đáng tiếc nào.
316 Soạt soạt!Ánh mắt Sở Thiên, A Mạt Kỳ, Anh Cách Lạp Mỗ cùng dừng trên người Tiểu Hùng Miêu. Một cao thủ Thần Cấp cộng với hai vị Thần, thứ uy lực này khiến cậu nhóc đáng yêu lạnh gáy, mơ màng mở hai mắt gấu ra.
317 Giáo Đình Thánh Sơn Đỗ Lỗ Nam Hy đã gặp phải một thảm họa trước nay chưa từng có. Nơi được coi là thánh khiết nhất, được sự bảo vệ của Chúng Thần giờ đã máu chảy thành sông!Cuộc tranh đấu giữa hai đại Thần Điện Hắc Ám và Quang Minh không chỉ xảy ra ở Thánh Sơn.
318 Các nhân viên thần chức của Giáo Đình Quang Minh không tuyên bố việc của Giáo Hoàng là để tránh những xung đột có thể xảy ra giữa các Chủ Thần. Sau khi bảo A Mạt Kỳ đi trợ giúp cho đại trưởng lão Ám Điện, Sở Thiên quay ra cười cười với Thần Công Tượng, “Hoài Đặc, con của ta, bổn Thần Hoàng đã thấy uy lực Đồ Thần Lôi của con, rất mạnh!”Tuy trong lòng có nghi ngờ nhưng Hoài Đặc không có gan chống lại Sở Thiên, hoặc có thể nói là không dám chống lại Anh Cách Lạp Mỗ bên cạnh Sở Thiên, “Cảm tạ sự khen ngợi của người, Thần Hoàng bệ hạ của con!”Ánh mắt Sở Thiên rời sang Tây Cương, “Học sinh của ngươi cũng không tồi, chỉ trong có mười năm đã hoàn toàn kế thừa được kỹ thuật của người!”“Hà hà!” Hoài Đặc cười đắc ý, “Đúng vậy, dưới sự chỉ dẫn của con, trừ một số kỹ thuật cần Thần Lực ra, mọi cái khác Tây Cương đều đã học được!”Anh Cách Lạp Mỗ mím môi cười, câu nói vừa rồi của Hoài Đặc vô tình đã cho Sở Thiên biết rằng Thần Công Tượng đã thành vô dụng rồi, vì hắn đã có người thay thế.
319 “Hê hê, hê hê hê hê…. ”Đêm khuya, trong một hoa viên ở Giáo Đình Thánh Sơn Đỗ Lỗ Nam Hy phát một tiếng cười khiến người ta nổi da gà!Mà thứ âm thanh không trí thông minh nào tả nổi này… phát ra từ mồm Sở Thiên.
320 “Giao hết tiền ra đây, không ta giết!”Trong một khe núi hoang vu hẻo lánh của Tinh Linh Quốc, một con khỉ cao hơn hai mét đang đứng đối diện với Sở đại thiếu gia mà hét, “Vùng Nam Hải này rất giữ quy tắc, chỉ cần giao tiền ta sẽ tha cho các ngươi!”“Ông chủ, đây có lẽ là Vượn Thông Tí cấp tám, sở trường mà Thủy hệ ma pháp!” Anh Cách Lạp Mỗ giải thích cho Sở Thiên.