281 Đúng như Sở Thiên đã nghĩ, sau khi A Cổ Lạp Sơn tổn thương nguyên khí nghiêm trọng thì không có sức mà uy hiếp Bố Lôi Trạch nữa. Cuối cùng, Phất La Đa cũng không dám đổ tội danh của Long Hoàng lên đầu Sở Thiên mà chỉ tuyên bố ra bên ngoài là A Cổ Lạp Sơn bị Thượng cổ ma thú tấn công tổn thất nghiêm trọng, từ đó đóng cửa trăm năm phục hồi nguyên khí.
282 Bên trên Phi Đĩnh, Mã Khoa Lý quan sát tình hình phía dưới rồi nói: “Điện hạ, có khoảng sáu trăm chiến thuyền Thiên Hải Quốc, trong đó một trăm thuyền là chủ lực, còn lại đều là thuyền đột kích.
283 Ba hòn đảo lớn Nã Sách, Bố La Cương, Khẳng Địch Á sừng sững là lãnh thổ chính của Thiên Hải Quốc. Làng duyên hải của Bố La Cương xuất hiện bốn người, một pháp sư, một đạo tặc, một võ sĩ, ngoài ra có thêm một con chó.
284 Trên tế đàn bên bờ biển, Tăng Lữ và dân Thiên Hải Quốc đã tỉnh lại. “Ủa? Tế phẩm đâu rồi?” Tăng Lữ mặt biến sắc, gỡ bỏ mũ xuống hét lên: “Có kẻ trộm tế phẩm của Thiên Thần!”“Thiên Thần tại thượng!” người dân Thiên Hải Quốc giận dữ, “Ai đã trộm tế phẩm mau ra mặt đi!”“Không, con dân của Thiên Thần sẽ không trộm tế phẩm!” Tăng Lữ phát hiện không thấy Sở Thiên đâu, liền nói: “Mấy người ở nơi khác đến đâu rồi? Nhất định là do chúng lấy!”Có hai người to cao mắt đỏ lên vì phẫn nộ bắt đầu tìm kiếm Sở Thiên khắp nơi.
285 Tuy người Thiên Hải Quốc hơi thiếu nhân tính, nhưng, dù sao thì cũng là người. cũng biết sợ hãi. Con đại xà mà Vĩ Tư Đặc triệu hồi vừa xuất hiện, tất cả người Thiên Hải Quốc đều chạy tán loạn, tốc độ còn nhanh hơn cả ma pháp Phong hệ.
286 Sau khi A Mạt Kỳ quay lại, mấy người Sở Thiên bước lên con đường tiến về đảo Bố La Cương, nhưng đội ngũ đã có thêm một Xích Luyện Xà có biệt hiệu là Của Quý.
287 “Gâu gâu!” Tiểu Bạch liếc nhìn Sở Thiên: Ngươi xấu xa quá!“Ông chủ định lấy gì làm lễ vật cho Thân Vệ của Vương Hậu. Ba Bác Tát vẫn chưa hiểu. “Gâu!” Tiểu Bạch chỉ Tạp Tắc Nhĩ ở bên ngoài, rồi bắt chước Sở Thiên nheo mắt cười.
288 Nhìn thấy Vương hậu của Thiên Hải Quốc, nhịp tim của Sở Thiên tăng nhanh đột ngột. Ngay đến A Mạt Kỳ đang đứng sau lưng Sở Thiên, hơi thở hình như cũng đang gấp gáp.
289 Sa Khắc vẫn đang ngốc nghếch nghĩ ngợi tại sao mà Của Quý của hắn không biến to ra. Còn A Mạt Kỳ thì giận dữ, ‘đưa đến tẩm cung thẩm vấn’, ý tứ của câu này đã quá rõ ràng! Nhưng không có mệnh lệnh của Sở Thiên nên hắn vẫn ngoan ngoãn đứng yên,Về Sở đại thiếu gia, một luồng khí lạnh toát đang vây lấy xương sống hắn, ‘thưởng cho Nương Tử Quân’, câu này thật khiến người ta phải rùng mình sợ hãi…Đúng lúc này thì Tra Nhĩ Tư bước ra, cúi người nói: “Vương hậu điện hạ, bọn ta không phải có ý muốn lừa điện hạ.
290 Theo kế hoạch của Bộ thống soái Bố Lôi Trạch thi chỉ còn mười ngày nữa là đến ngày khai chiến. Thời gian này, mấy người Sở Thiên đã đi du ngoạn được hơn nửa Thiên Hải Quốc.
291 Làm tình địch của Sở Thiên là một việc vô cùng đau khổ. Ít nhất thì hiện tại có Tạp Tắc Nhĩ đang khổ sở ở tướng quân phủ của Lan Ni là thấu hiểu. Đến nay thì lại có một tình địch nữa xuất hiện.
292 “Mau giết hắn đi!” Cách Lạp Tư không cam tâm hét lên. “Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh linh thiêng!”“Gâu gâu!”Sở Thiên và Tiểu Bạch cùng thốt lên tiếng than.
293 “Năm sáu nghìn vạn?” Sở Thiên và A Mạt Kỳ cùng sững người, chỉ có Ba Bác Tát là vẫn bình tĩnh. “Ông chủ, con số này không hề nhiều!” Ba Bác Tát nói: “Mọi thứ trong nhân gian đều có tuổi thọ, dù là Cự Long tộc cũng chết vì già.
294 Sáu cao thủ Thần Cấp, Sở Thiên nheo mắt cười, cái thế giới này bắt đầu điên loạn từ khi nào vậy? Một lúc xuất hiện đến sáu cao thủ có Thần Lực. “Có sáu thôi à?” Sắt Lâm Na bình tĩnh, “Lệnh cho tiên phong tiếp tục tiến lên, đội quân phía sau tiến theo.
295 Mười hai Thánh Đấu Sĩ ra tay, tuy hơi lằng nhằng, quanh co một chút nhưng Cách Lạp Tư rất nhanh đã bị bắt, rồi được đưa đến đại doanh ở hậu phương. “Hết rồi?” các tướng sĩ Bố Lôi Trạch rõ ràng là vẫn chưa nhìn đủ, “Điện hạ, còn kịch hay nào nữa không? Ha ha!”“Khốn kiếp, lũ tiểu tử thối các ngươi, mau đánh trận cho ta!” Sở Thiên quát.
296 “Các ngươi muốn đầu hàng?” Sở Thiên bỗng thả tay Cáp Bột ra, “Ba Bác Tát, gọi bà chủ ra đây!”“Bà chủ nào?”Sở Thiên chỉ Cáp Bột, “Giờ cần đàm phán, ngươi nói xem nên gọi ai?”“À, là phu nhân Sắt Lâm Na!” Ba Bác Tát đi ra.
297 Ngũ đại ma thú Thượng cổ thì Sở Thiên đã gặp bốn rồi, chúng tuyệt đối không phải loại mà Sở Thiên có thể chống chọi ngang bằng được. Nhưng bốn người này lại xếp dưới Gia Sách Nhĩ Ma Căn!Bầu trời càng thêm đen tối, Sở Thiên chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh thổi qua lưng mình, những người đứng đằng sau thì sắc mặt vô cùng nặng nề, cái tên Ngũ đại ma thú Thượng cổ quả thật khiến người ta phải khiếp sợ!“Ba Bác Tát, Kim Cương, Hoàng Kim Bỉ Mông, các ngươi lui lại! Sẵn sàng phóng xuất Cấm Chú bất cứ lúc nào!” Sở Thiên cố trấn áp nỗi sợ hãi, “La n, A Mạt Kỳ theo ta, Anh Cách Lạp Mỗ phụ trách bảo vệ! Bội Kỳ, Vong Linh Thánh Kỵ Sĩ của ngươi chuẩn bị sẵn sàng chi viện! Thánh Đấu Sĩ, các ngươi ẩn thân đi, không có lệnh của ta không được hiện thân!”Nháy mắt, Sở Thiên đã bố trí xong trận thế tốt nhất.
298 “Chàng… chàng khỏe không?”Không biết thật sự Gia Sách Nhĩ đã khiến mọi người cảm động thật hay cô ta có loại sức mạnh mê hoặc tinh thần nào đó, nhưng một câu ‘chàng khỏe không?” dường như đang kể ra nỗi ai oán vạn năm.
299 “Ài~” Gia Sách Nhĩ thở dài, buồn bã nhìn Sa Khắc, “Chàng yên tâm, giết chàng xong ta sẽ đi theo chàng!”Sở Thiên nheo mắt, vừa rồi Gia Sách Nhĩ vẫn chưa dùng toàn lực sao? Vậy được, giờ mình chỉ còn một cách duy nhất.
300 Gia Sách Nhĩ không nói nên lời nữa, chỉ khẽ gật đầu, ý là ta đồng ý mọi điều kiện!Sở Thiên cười sung sướng, “Vậy được! Ngươi hãy biến về hình dạng vốn có, dùng sức mạnh cuối cùng để đóng băng chính mình!”Gia Sách Nhĩ làm như lời Sở Thiên nói, biến thành con rắn hai đầu to lớn, nhưng không đóng băng mình lại mà ngẩn ngơ nhìn Sa Khắc.
Thể loại: Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Xuyên Không, Huyền Huyễn, Dị Giới
Số chương: 26