241 Kỳ Đa trân trân nhìn Sở Thiên hồi lâu, không nói gì. Sở Thiên đặt viên đá trước mặt Kỳ Đa, “Kỳ Đa thúc thúc, cháu đã có loại đá này vậy thì thúc cũng không có ích gì nữa, cháu sẽ không giết thúc đâu!”Ngừng một lúc, Sở Thiên giải thích: “Thúc nên hiểu, cháu và Lô Địch Tam Thế không đội trời chung, mà thúc cũng muốn giết Lô Địch Tam Thế, chúng ta có cùng một kẻ thù, tuy hai ta không thể liên thủ nhưng cháu cũng không giết thúc.
242 A Mạt Kỳ nhìn thân hình cao lớn, bên ngoài thì không nhìn ra được hắn bao nhiêu tuổi, mái tóc dài màu xanh da trời phiêu đãng trong gió, đằng sau nụ cười kia lại lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn.
243 Để lại phần lớn ma thú ở lại trông nhà, Sở Thiên lên đường đi đến bờ Tây Hải, đi cùng chỉ có Boeing, Kim Cương, và Lỗ Tây Nạp. Huyễn thú đại lục quả thực to quá, dù Boeing có bay hết tốc lực cũng phải mất đến hơn nửa tháng mới tới được Tây Hải.
244 “Ngươi muốn giết chết ta sao?” Sở Thiên nhìn Ma Căn cười. “Hề hề, Bố Lôi Trạch quả thật không dễ động vào. ” Ma Căn cười: “Nhưng điện hạ đã dám một mình đến Tây Hải thì Sách Phi Á - Ma Căn ta cũng không khách khí nữa!”“Ồ?” Sở Thiên quan sát Ma Căn, hỏi thích thú: “Ngươi không sợ sau khi giết ta thì A Mạt Kỳ sẽ truy sát ngươi sao?”“Hừ, cùng lắm thì bà cô ta đây mai danh ẩn tích!” Ma Căn liếm ngón tay, “Còn cơ hội giết Tế Tự thần thánh thì chỉ có một thôi!”“Huynh đệ, chúng ta chạy trước đã, sau này báo thù!”Khải Văn ở đằng sau kéo kéo áo Sở Thiên.
245 Bờ Tây Hải, La Nhĩ Công Quốc, quốc đô Lan Đốn Thành. Màn đêm buông xuống, trang phục đơn giản, Sở Thiên đi vào tổng bộ ngày xưa của binh đoàn Bạo Phong.
246 Sở Thiên và Lỗ Tây Nạp đuổi theo về phía bắc. Tốc độ của Sở Thiên vốn vượt qua Lỗ Tây Nạp nhưng do Lỗ Tây Nạp phải lần tìm dấu hiệu để lại của Khải Văn nên tốc độ của hai người chậm đi rất nhiều.
247 Có một loại Lĩnh Vực tên là Mê Hoặc. Điều này Sở Thiên đã được nghe từ Lạp Hy Đức, nhưng khi chính mình gặp phải hắn mới biết sự lợi hại của Lĩnh Vực Tinh Thần hệ.
248 Giải quyết xong gia tộc Ma Căn, Sở Thiên đến hang của Khải Văn, rồi cùng Khải Văn tham gia vào cuộc nội chiến chống lại Nam Hải Lang Vương. Với sự trợ giúp của Kim Cương và Boeing, Lang Tộc bờ Tây Hải nhanh chóng chiếm được ưu thế áp đảo, lấy lại được sự huy hoàng trước đây.
249 Cả đại điện chìm trong im lặng, tất cả mọi người đến nhìn trân trân vào Sở Thiên. Chỉ có Thú Hoàng Ngũ Tư là vui mừng khôn xiết, vội vàng nắm lấy tay Sở Thiên: “Giờ được rồi sao? Không phải ngươi nói là cần mười năm… ”Thú Hoàng bỗng ngậm miệng lại, giao ước mười năm là sự trao đổi ngầm giữa hắn và Sở Thiên, không cần để người ngoài biết.
250 Ngũ Tư chết sững, lão hồ ly Phí Xá Nhĩ cũng ngẩn người ra, Bối Khắc thì càng há hốc mồm, còn Sở Thiên thì bóp trán khổ sở, việc hắn lo lắng xảy ra rồi… Chỉ có Thái Qua Nhĩ, hắn, hoặc là ả, dùng ánh mắt ngây thơ trong sáng nhìn mọi người, nói dịu dàng: “Mọi người sao vậy? Không lẽ người ta thành ma thú cấp mười rồi mà mọi người không vui sao?”Sở Thiên có cảm giác muốn nôn mửa, Thái Qua Nhĩ vốn là một con hổ răng kiếm, biến thành người thì thân thể vô cùng tráng kiện, râu ria đầy mặt.
251 Rời khỏi hoàng cung, Sở Thiên tìm Khải Văn và ma sủng của mình rồi chuẩn bị về hang cũ của Lang tộc bờ Tây Hải. Ngồi trên lưng Boeing, đoàn người bay ra khỏi thành Hoàng Kim.
252 Trên trời, Tạ Ngũ Đức và Hoàng Kim Thiết Vệ không chạy trốn được mà cũng không thể tấn công, mà chỉ có thể tạo thế trận phòng thủ. Bên ngoài Lĩnh Vực, Kim Cương tay vác đại pháo lo lắng nhìn lên trên trời.
253 Khải Văn thấy Sở Thiên đang từ từ rơi xuống lập tức chạy lại. Rầm!Một người một sói nằm sõng soài trên mặt đất. Đập đập vào Khải Văn đang ở dưới mình, Sở Thiên cười khổ: “Đại ca, thế nào?”“Ôi chao!” Khải Văn rên rỉ, rồi lập cập đứng dậy, “Huynh đệ nặng quá, tí nữa thì đè bẹp đại ca!”“Ha ha, không sao thì tốt!” Sở Thiên nằm ngửa ra trên đất, quệt đi vết máu trên mép, “Đại ca, giúp đệ xem Kim Cương với Boeing thế nào rồi, giờ đệ không nhúc nhích nổi nữa!”Một lúc sau Khải Văn quay lại cười: “Bọn chúng may lắm, chỉ bị trọng thương thồi, chưa chết!”Sở Thiên thở phào, rồi bỗng hộc ra máu.
254 Năm 723 lịch Huyễn Thú, đảo Bố Lôi Trạch. Đã một năm kể từ khi Bội Kỳ đi, trong một năm này đã xảy ra rất nhiều chuyện. Mà chuyện khiến Sở Thiên vui nhất chính là A Mạt Kỳ, với sự giúp đỡ của Thần Mộ đã đột phá được lên tầng Thần Lực thứ hai, làm cho Sở Thiên có thể nhìn thẳng vào mắt Long Hoàng.
255 Sáng sớm ở Học viện Tế Tự Phất Lạp Địch Nặc. Bịch!Sở Thiên ném một đống cuộn giấy xuống bàn, “Hai nghìn ba trăm học sinh mà có tận hơn bốn trăm tên mật thám.
256 Ôi Chân Thần!!!!Tiếng gọi vang vọng khắp Bố Lôi Trạch. Còn ở nội đảo, Bái Nạp Mỗ đang dập đầu dưới chân Sở Thiên, dùng ánh mặt sùng kính nhất nhìn hai ống chân Sở Thiên như đang ngắm nhìn một tuyệt thế mỹ nữ.
257 Đảo Bố Lôi Trạch, mật thất. Sở Thiên nét mặt buồn bã đi đi lại lại, A Mạt Kỳ thấy vậy hoa cả mắt. “Chủ nhân, lần này chúng ta giống như chơi một vố lớn vậy!” A Mạt Kỳ nhìn quả đấm mà nói: “Nếu như người của Ám điện biết người không phải là Thần Hoàng, nhất định sẽ nổi điên.
258 A Bố Kỳ lúc đi tới bên ngoài của Đại Đảo trung tâm Bố Lôi Trạch, đột nhiên thấy xuất hiện mười hai tòa đồng xanh được xây dựng như tiểu đảo, hơn nữa mười hai ngôi đảo này được liệt vào gia tộc Phất Lạp Địch Nặc tối cơ mật, có thể nhiều người lên đảo, nhưng ra được thì không quá năm người.
259 Đảo Bối Lôi Trạch nằm giáp đại lục, Sở Thiên trải qua nhiều năm sưu tầm, trong kho hàng cũng cất giữ rất nhiều bảo vật. Vậy nên, lễ vật chúc mừng Mai Lâm pháp thần mấy ngày là đã chuẩn bị xong.
260 Chu Lệ Á ngất xỉu, Sở Thiên thì sống chết không rõ, chỉ còn lại Đạt Ma Nhĩ đang sững sờ nhìn. Rầm!Của khoang thuyền vừa bị phá, thống lĩnh không quân của gia tộc Phất Lạp Địch Nặc chạy vọt vào: “Điện hạ, phu nhân!”Không dám đụng vào thân thể Chu Lệ Á, Tác Long vỗ vỗ Sở Thiên, không có phản ứng gì.