321 Hôn mê, chuyện này Sở Thiên đã trải qua không ít lần, nhưng đều là rất nhiều năm trước, khi hắn vẫn là một tên mù ma pháp trói gà không chặt. Còn hiện nay, một Sở Thiên chỉ còn cách Thần vài bước, còn có gì có thể khiến hắn ngất đi thế này? Không bị thương, Lưỡi đao Phán Quyết đã bị thuần phục từ lâu, cái có thể đánh gục Sở Thiên gần như chỉ có chính hắn!Trong suốt một tháng trời, Sở Thiên bất tỉnh, để không gây sự chú ý cỉa Bào Uy Nhĩ, A Mạt Kỳ và Anh Cách Lạp Mỗ đành phải tạm thời để Sở Thiên ở Tinh Linh Quốc, cũng may ở Nam Hải, Khách Thu Sa có chút uy quyền.
322 “Chẳng lẽ Khắc Lâm Tư có thể đối phó được với Bào Uy Nhĩ?” A Mạt Kỳ thắc mắc. “Đương nhiên là hắn có thể!” ngắm nhìn phong cảnh Lôi Tư, Sở Thiên nói: “Khắc Lâm Tư là người thế nào chắc ngươi cũng biết!”“Ông chủ, ta biết!” Tiểu Hùng Miêu nhanh nhẩu giơ tay, “Hắn là Nguyên soái của Cấm quân hoàng thất đế quốc Lôi Tư, Nhất đẳng Công Tước, còn là cái gì mà Thần Thánh Long Kỵ Sĩ, cao thủ cấp cao nhất đại lục, nghe nói hắn lợi hại lắm đó!”“Sau này ngươi sẽ lợi hại hơn hắn!” trông Sở Thiên như đang đùa nhưng A Mạt Kỳ biết đấy đều là những lời nói thật!“Thật sao? Hì hì!” Tiểu Hùng Miêu sung sướng vỗ bụng, “Ta muốn trước năm tuổi sẽ đánh bại hắn!”“Vì sư phụ Ba Đế của hắn lợi hại, hô hô, ta sẽ đánh bại Ba Đế trước khi bảy tuổi!”A Mạt Kỳ nhìn Sở Thiên, “Ông chủ muốn lợi dụng Hồng Nguyệt Thành đối phó với Bào Uy Nhĩ?”“Ta muốn Hồng Nguyệt Thành và Biển Cấm phải có khói lửa chiến tranh.
323 Đế quốc Lôi Tư đất nước yên bình tĩnh lặng, nhưng trong hoàng cung lại đang vô cùng náo loạn. Cao thủ đệ nhất đế quốc, chủ nhân của ma thú trấn quốc, Thần thánh Long Kỵ Sĩ cấp chín Khắc Lâm Tư bị người ta bắt cóc rồi! Quần áo lại còn bị treo trước cửa hoàng cung, thư đòi tiền được dán trên cửa.
324 Bí mật của Hồng Nguyệt Thành? Sở Thiên lại nheo mắt. Vẫn là Tiểu Hùng Miêu có kinh nghiệm, không chút do dự xé luôn một nửa chỗ sách ảnh, “Trả trước một nửa, nếu ngươi nói thật thì xé nốt nửa còn lại!”Sử Mật Tư nhìn Khắc Lâm Tư, rồi nói: “Ta chỉ có thể nói cho các ngươi biết!”A Mạt Kỳ giơ tay đánh ngất Khắc Lâm Tư, “Giờ ngươi nói được rồi!”Sử Mật Tư chần chừ mãi, thở dài rồi nói, “Từ sau khi chủ nhân có ma sủng mới thì không tu luyện cùng ta nữa, nhưng năm đó chủ nhân Ba Đế đã ký khế ước với ta, vì thế nên ta vẫn cảm nhận được sự thay đổi của chủ nhân!”Dừng một chút, Sử Mật Tư ngẩng đầu nhìn lên trời “Các ngươi biết tại sao chúng ta có tên là Hồng Nguyệt Thành không?”“Ồ, chẳng lẽ cái tên đấy có bí mật gì?” Sở Thiên cười.
325 Sở Thiên lặng lẽ nhìn viên Thần Thạch trong tay. Viên đá đen này là vừa lấy ra từ trong ngực của Khắc Lâm Tư, giống như viên của Sắt Lâm Na, cũng là màu đen, cũng to bằng quả trứng ngỗng, tròn mịn không một vết xước.
326 Lời nói vừa dứt, một dáng người mặc đồ trắng từ từ hạ xuống trước mặt Sở Thiên. Mái tóc dài, gương mặt thanh tú, khí chất tiêu diêu của thần tiên. Nếu không phải có ánh mắt sắc cạnh kia thì Sở Thiên đã ngỡ đây là một thi nhân chứ không phải nhân loại đệ nhất cao thủ!Bố Lãng tiến lên một bước giới thiệu, “Điện hạ, đây chính là chủ nhân của ta, Hồng Nguyệt Thành Ba Đế!”“Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh linh thiêng!” Sở Thiên đã quá quen với việc ra vẻ Thần Côn, mặt không đỏ mà ca ngợi: “Ba Đế tiên sinh uy trấn đại lục, một thanh kiếm Hồng Nguyệt thiên hạ vô song! Hồng Nguyệt Thành đã là nơi tất cả con người tôn thờ! Được gặp tiên sinh, tiểu vương thật là có phúc ba đời!”Ba Đế cười nhưng không đáp, Bố Lãng thì thần sắc quái lạ.
327 Ngày hôm sau, Sở Thiên gặp “sư huynh đệ” của mình. Như Sử Mật Tư đã nói, học trò của Ba Đế loại người nào cũng có. Thiên tài, ngốc tử, người già, trẻ con, thậm chí cả thiểu năng cũng có! Nếu đơn thuần nhìn từ góc độ thầy giáo – học sinh thì Ba Đế quả thật có thể xứng với Khổng Tử, giáo dục cho tất cả mọi người, không phân biệt giai cấp, địa vị, tài năng.
328 Bên dưới thanh kiếm đá trong phủ Thành chủ chính là nơi mà Ba Đế hàng ngày luyện công, cũng là nơi hôm nay Ba Đế truyền thụ Thượng cổ Thần kỹ cho Sở Thiên.
329 “Sức mạnh của Thần Thạch cũng tăng lên?” Sở Thiên vội vàng chộp lấy Hồng Nguyệt kiếm, lại truyền vào nó chút Thần Lực, rồi lặng lẽ quan sát thanh kiếm.
330 Biển Cấm. Trên ngai vàng cô độc, mỹ nhân ngư khẽ khàng mở đôi mắt có thể nhiếp hồn đoạt phách. “Bệ hạ!” Sa Lỗ nửa quỳ dưới ngai vàng, “Ở giữa đại lục, đại sa mạc Tư Khoa Đặc có xuất hiện Thần Lực tầng thứ ba!”Im lặng hồi lâu, mỹ nhân ngư từ tốn nói ra ba chữ: “Ta biết rồi!”Sa Lỗ không động đậy, hắn biết vua của hắn không thể nào chỉ nói có ba chữ!Hai người cứ im lặng như vậy.
331 “Chính vì đây là thời điểm sinh tử thì ta mới phải trừ khử Bào Uy Nhĩ!”Ngừng lại một lúc, Sở Thiên nói thêm: “Nếu không giết được Bào Uy Nhĩ thì ít nhất chúng ta phải để cả ả ta và Ba Đế đều trọng thương!”A Mạt Kỳ không hiểu nói: “Ông chủ, bây giờ tính mệnh của bà chủ là quan trọng, chúng ta…”“Nếu Bào Uy Nhĩ không chết thì chúng ta không có cơ hội cứu Sắt Lâm Na đâu!” Sở Thiên nói, “Thần Thạch thì nhất định phải lấy ra, nhưng Sắt Lâm Na đã hết tuổi thọ, giờ chỉ còn một cách!”“Cách gì vậy?”“Hoàng Kim Long Vương, Mạch Khẳng Tích!” Sở Thiên đáp, “Năm đó khi không có Thần Thạch, Mạch Khẳng Tích từng nói muốn giữ tính mạng của Sắt Lâm Na phải đạt được ba điều kiện!”“Ta nhớ ra rồi!” Anh Cách Lạp Mỗ nói: “Thứ nhất là phải đạt được đến thực lực của Mạch Khẳng Tích ở thời kỳ đỉnh phong.
332 Lời mời của Hải Vương Biển Cấm đã trở thành cơn ác mộng của mọi cao thủ Thần Cấp. Vì nó mà biết bao nhiêu người ăn ngủ không yên? Biết bao nhiêu người không dám bước ra ngoài một bước? Nguyên Tố Pháp Tắc của Thần đáng sợ thật, nhưng lời mời của Bào Uy Nhĩ còn khủng khiếp hơn nhiều! Vì Nguyên Tố Pháp Tắc có thể kháng cự lại được, còn lời mời của Bào Uy Nhĩ…là vô địch.
333 Liên Thành không lập tức thực hiện lệnh của Ba Đế mà hốt hoảng hét lên: “Sư phụ, nó vừa mời hoàn thành, cơ thể của sư phụ không khống chế được nó đâu!”“Đừng lắm lời!” Ba Đế vẫn phối hợp cùng với Hồng Nguyệt Tử Sĩ bủa vây lấy Bào Uy Nhĩ đồng thời hét: “Giờ chỉ còn một con đường này thôi!”Đôi mắt cô độc của Bào Uy Nhĩ bỗng có chút thần thái, Bào Uy Nhĩ rời khỏi trận chiến, “Ba Đế, bản vương cho ngươi một cơ hội, nhưng ngươi cũng đừng để ta thất vọng!”Vô sỉ! Nhân loại đệ nhất cao thủ sử dụng tuyệt chiêu, lại muốn cho đối thủ cơ hội.
334 Truyền Thần Lực vào Thần Thạch trong người để đổi lấy sức mạnh, Ba Đế dùng phương pháp gần như là tự ngược đãi chính mình này để tăng sức mạnh. La Bá Đặc đệ nhất trùng Thần Lực, dùng một mảnh vỡ nhỏ của Thần Cách đã tăng lên tam trùng.
335 Hồng Nguyệt Thành bị A Mạt Kỳ một chân đá vào địa ngục, Hải Vương Biển Cấm cũng đi theo đó. A Cổ Lạp Sơn vẫn không có tin tức gì, hơn nữa phong ba vẫn chưa kết thúc.
336 Sở Thiên chau mày, khó chịu nói: “Ai hét đấy? không biết Sắt Lâm Na cần nghỉ ngơi sao?”“Gâu gâu!” Tiểu Bạch cúi đầu ngượng ngịu. Sắt Lâm Na cười giải thích: “Chàng quên rồi à? Trên đảo chúng ta còn giam cầm một Lan Nguyệt Thú mà!”“Nàng nói đến Cách Lạp Tư?” Sở Thiên nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra Lan Nguyệt Thú tự xưng quý tộc đó, “Hắn vẫn ở trên đảo sao? Sao gia tộc hắn còn chưa đến chuộc hắn về?”“Đừng nhắc đến Lai n Cáp Đặc nữa!” Chu Lệ Á cười gượng, “Cả nhà chúng giờ đang ở trên đảo chúng ta này!”“Tất cả đều ở đây?” Sở Thiên ngẩn ra.
337 Ngày hôm sau ở Quang Minh Thần Điện. Một cái bàn tròn cỡ lớn được đặt ở ngay chính giữa Thần Điện, xung quanh bàn, nhà Phất Lạp Địch Nặc và gia tộc Lai n Cáp Đặc đang ngồi đối diện nhau.
338 Thác Mã Tư nhìn hai viên đá cau mày nói: “Thử thách gì? Quý tộc Khải Tát còn có quy tắc này sao?”“Đương nhiên là có!” Sở Thiên nghiêm túc, “Ta là Thân vương, Tiểu Bạch cũng như muội muội của ta, vậy thì cũng tương đương với nhất đẳng công tước quận chúa! Lẽ nào một quận chúa xuất giá không cần phải thử thách bên nhà trai sao? Phải biết là chồng của Tiểu Bạch sẽ là Quận Mã của Khải Tát.
339 Đồ Thần Lôi, kiệt tác của Thần Công Tượng Hoài Đắc, thông sát tam trùng cao thủ Thần Cấp!Vạn năm trước, trong trận đại chiến Chúng Thần ở Biển Cấm, Hoài Đặc hiểu rõ sức mình yếu ớt, làm ra Đồ Thần Lôi tự bảo vệ mình, sau đó truyền cho đệ tử duy nhất là Tây Cương!Đồ Thần Lôi có hình như trứng ngỗng, toàn thân có màu đen tuyền, bên ngoài là lớp vỏ giáp màu đỏ thẫm.
340 “Chuyện Ma Căn rất phức tạp à!” A Tư Nặc cúi đầu ngại ngùng. “Không sao, cứ từ từ nói!” Dù sao vẫn có thể đi tìm Mạch Khẳng Tích, nên Sở Thiên tạm thời bỏ qua vấn đề chuyển di Thần Cách, bắt đầu thăm do về Thượng cổ mật văn, “Đi nào, chúng ta đến nội đảo rồi từ từ nói!”Trong Quang Minh Thần Điện.