401 Không cần biết là ở thế giới nào, tính bền bỉ của thực vật cũng đều là một sức mạnh cường đại, đại lục Huyễn Thú có không ít thực vật gốc rễ đã bám sâu trong lòng đất, cho dù là tầng tầng lớp lớp nham thạch cũng không thể ngăn cản được.
402 Không biết rõ được gốc gác thân phận của Đặng Khẳng, Sở Thiên không dám ăn nói lung tung, cho nên chỉ nheo mắt lại, vỗ vào A Mạt Kỳ thị ý hắn tạm thời đừng có bất cứ ý nghĩ muốn khiêu chiến với Đặng Khẳng gì cả.
403 Hờ hững nghe thấy lời cảnh báo của Đặng Khẳng, nhưng hoàn toàn không để tâm tới, còn việc gì có thể khiến hắn quan tâm đến như là việc được lên mặt trăng.
404 “Ha ha, bộ dạng trước đây của Cát Nặc Bỉ Lợi ta cũng đã từng nhìn thấy, không biết có chỗ nào đẹp, lại có thể khiến cho đệ tam mỹ nữ thần tộc là Vận Mệnh nữ thần lại yêu hắn!”Sở Thiên cười giỡn chơi, sau đó chỉ vào một con đường nhỏ trong đống đổ nát, “Đi, chúng ta đi xem thử!”Tuy nói rất nhẹ nhàng, nhưng Sở Thiên vẫn nhớ kỹ lời cảnh báo của Đặng Khẳng, bước đi rất cẩn thận.
405 Đau, sự đau đớn nhức nhối vào phế phổi thiếu chút nữa Sở Thiên lại ngất đi lần nữa. Dần dần khôi phục lại thần trí, Sở Thiên vừa định giơ tay xoa vầng trán như đang muốn đứt lìa, nhưng vừa giơ tay lên, đã nghe thấy “rắc” một tiếng, thì ra hắn đã bị sai khớp.
406 Huyết hải có trí tuệ, cách nghĩ này nếu như những người địa cầu bình thường biết được, chắc chắn sẽ bị chấn động, có điều Sở Thiên chỉ kinh ngạc trong nhất thời rồi bình thường trở lại.
407 Lẽ nào A Mạt Kỳ vẫn còn sống? Sở Thiên rất mừng, nhưng trên mặt vẫn cố gắng khống chế biểu hiện sự vui mừng ấy, ngược lại mặt lạnh lùng, giơ bình thuốc trong tay lên, uy hiếp : “Thả hắn ra ngay, nếu không ta sẽ giết ngươi!”Một lọ chất kháng sinh có thể hủy diệt Huyết Hải , đây quả thực là một trò cười, nhưng từ trước tới giờ Huyết Hải chưa từng nói chuyện với con người, hắn quả thực đã tin: “Đừng.
408 A Mạt Kỳ không chỉ thay đổi màu mắt thành màu đen, mà sau khi biến thành hình người, đến bộ tóc rối tán loạn cũng biến thành màu đen, ngoài ra khuôn mặt không thay đổi nhiều lắm, nhưng nhìn tỉ mỉ thì cũng rất giống với người da vàng trên trái đất.
409 Huyết Hải đại khái không hiểu ý nghĩa của từ “Chủ nhân”, A Mạt Kỳ thấy vậy rất phẫn nộ, nhưng Sở Thiên lại nhún vai cho qua, lại còn cảm thấy hài lòng.
410 Sở Thiên cũng không kìm nén được cảm giác vui mừng phấn chấn trong lòng, từ trên không trung bay xuống bãi đá, cũng chính là đỉnh cao của cột đá. Sáng Thế Thần thiên vị Lang Tộc, ban cho A Thụy Nạp Tư một nhà bảy Thượng Vị Thần, câu nói này không phải để lừa trẻ con.
411 Sở Thiên rất không phục! Thân thể của Long Thần hắn còn có thể giải phẫu được, tại sao một con sói lại không giải phẫu được chứ? Trái lại lại còn bị nó chấn động dội lại.
412 Trên đại lục Huyễn Thú, trận chiến giữa Lang Nhân La Tân và Thần Hỗn Loạn Mã Lý Ngang đã đến hồi gay cấn nhất. Mã Lý Ngang vốn là thần lực đỉnh phong tầng thứ năm, tuy Lời nguyền Tử Thần không có mấy tác dụng tăng cường thần lực của hắn, nhưng với lớp phòng ngự siêu cường ấy, tà khí quỷ dị đến kỳ quái , ít nhiều đã giúp Mã Lý Ngang.
413 Sở Thiên lấy đi tinh hạch của Cách Lý Phân, nhưng chỉ lấy mỗi tinh hạch thôi. Không phải Sở Thiên không muốn lấy những bộ phận khác, mà là vì hắn không dám! Giờ đây ngoài đầu ra, tất cả các bộ phận chính của Cách Lý Phân đều bị đâm qua, nếu Sở Thiên muốn có các bộ phận khác, vậy chắc chắn sẽ phải tiếp xúc với những cột đá ấy! Đó chẳng phải là giải thoát cho Cách Lý Phân hay sao?Vì không hiểu rõ khả năng của Chủ Thần, Sở Thiên chỉ lấy đi tinh hạch, sau đó lấy từ trong huyết quản trong đầu hắn một chút máu.
414 Trong những cái tên của các vị thần tộc được Phất Lạp Địch Nặc đặt ra, người được công nhận là đệ nhất cường giả trong số: Khách Thu Sa, Kim Cương, Anh Cách Lạp Mỗ, Hãn Mã, Ni Mễ Tư.
415 Huyễn ảnh của vuốt sói và hàn quang của chiến thần kích đan vào nhau. Cuối cùng vẫn là A Mạt Kỳ nhanh hơn một bậc, khi móng Cách Lý Phân vẫn còn đang trên không, thì phong nhận của chiến thần kích đã chạm đến ngực Cách Lý Phân rồi.
416 Bóng đêm u ám, bầu trời Bố Lôi Trạch bỗng nhiên xuất hiện vô số những bông hoa tuyết, tuyết trắng tinh, điểm xuyến trên những cây tùng cây bách xanh biêng biếc, cả hòn đảo phủ đầy kỳ hoa dị thảo, quang cảnh hiện ra thật say đắm lòng người.
417 “Trực tiếp mời Phất Lạp Địch Nặc bệ hạ tới đây đi!” Trong tháp phía bên trái điện tuyền ra một giọng nói uy nghiêm của Bào Uy Nhĩ. “Tuân lệnh, bệ hạ!” Mai Lệ Nhĩ đi trước dẫn đường, dẫn Sở Thiên đi vào cổng của điện bên trái.
418 “Ngươi cần máu của ta mới có thể chữa trị cho A Lan Đức?” Dáng điệu mỹ nhân ngư chau mày trầm tư thật sư rất thu hút người, cho dù là Anh Cách Lạp Mỗ phía sau Sở Thiên, Thực Thần Cách Lý Phân cũng đôi chút không dám nhìn trực diện, nhưng Sở Thiên thì vẫn tủm tỉm cười nhìn nàng, một chút suy nghĩ khác hắn cũng không có, tên thần côn này cũng chỉ có điểm tốt này, chưa từng vì sắc đẹp mà phạm sai lầm.
419 “Có thể bắt đầu chữa trị cho A Lan Đức được chưa?” Giọng nói uy nghiêm của Bào Uy Nhĩ khiến Sở Thiên tỉnh lại trong cơn kinh ngạc. Sở Thiên khẽ ngước đầu lên, phát hiện mỹ nhân ngữ đã ôm con trai mình ngồi lên vương tọa của nàng, lặng lẽ nhìn mình, có điều nét mặt nàng hiện ra một chút mệt mỏi, tạo ra máu không phải là dễ dàng gì, cho dù là Hải Vương Biển Cấm cũng có chút lao lực.
420 Két két! Cánh cửa thủy tinh màu lam nhạt tự động mở ra, chỉ quét mắt nhìn tình hình bên trong Sở Thiên đã thất kinh. Tuy miệng hắn vẫn gọi là lão đầu tử này, lão đầu tử nọ, nhưng diện mạo của Lạp Hi Đức không hề già nua, ngược lại còn ở trong bộ dạng thanh niên yêu khí ngút trời, nói về tuổi thọ của Cự Long, hắn cũng chưa phải ở độ tuổi già nua, nhiều nhất cũng chỉ tính là trung niên mà thôi.