481 Khi nàng xoay người tung quyền, khí chất đột nhiên đại biến, Hoắc Vũ Hạo cảm thấy mình như đang đối diện một con Hoàng Kim Long thật sự, chỉ chớp mắt cái đầu rồng to lớn đã đến trước mặt, sức mạnh kinh khủng không thể kháng cự ập tới áp đảo, chính là nắm đấm của Vương Thu Nhi.
482 Thiên Mộng Băng Tằm gật gù đắc ý: - Sáng tạo sinh mệnh? Đâu có được, ta đâu phải tạo hóa. Nói thế nào nhỉ, chỉ gọi là Mô Phỏng thôi. - Do nguyên mệnh ấn kí của ta được bảo tồn hoàn hảo, sau khi ta và đệ lập khế ước Hồn Linh, ta đã có thể tự do ra ngoài.
483 Hoắc Vũ Hạo suy nghĩ, thấy mở túi gấm cũng không phải là chuyện xấu, cũng muốn xem thử, lập tức hắn gật đầu: - Được rồi, vậy thì làm phiền ca. Nhưng tinh thần lực của ta thì vô phương, không phải ca cũng cần phải mượn tinh thần lực của ta mà dùng sao? Thiên Mộng Băng Tằm ngạo nghễ nói: - Không phải là tinh thần lực không đủ, mà do khả năng khống chế tinh thần của ngươi còn kém.
484 Từ Tam Thạch nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của Đông Nhi, không dám chọc ghẹo nữa, đứng bật dậy trên sofa: - Ta cũng đi, ta cũng đi. Đông Nhi đừng gấp, Vũ Hạo rất đúng mực, đột ngột ra ngoài nhất định là có việc gấp.
485 Đám Hồn Đạo Sư kia chẳng hề khách khí bắn ngay, phối hợp cực chuẩn. Chín luồng xạ tuyến không hoàn toàn nhắm vào một mục tiêu mà phong tỏa những đường né tránh của cả Hoắc Vũ Hạo và Thu Nhi.
486 Thu Nhi đương nhiên không về, nàng cùng hắn bước tới Pháo Đài Tự Hành, nói: - Ngươi cho rằng nhờ cái đồ chơi này mà xâm nhập vùng chướng khí được sao?Căn bản không có khả năng.
487 Thực tế, trong lòng Hoắc Vũ Hạo sao có thể an tĩnh? Ôm Thu Nhi thoải mái sung sướng hơn hắn nghĩ rất nhiều, nhưng cũng chỉ thoải mái trong chốc lát, hắn cũng sợ Thu Nhi nổi cơn phong ba, nhưng nàng vẫn bình tĩnh làm hắn cũng thở phào.
488 Trên khuôn mặt đẹp của Vương Thu Nhi phảng phất bao phủ một tầng sương lạnh, "Chẳng lẽ ta một người có đầu không đuôi sao?" Vừa nói, nàng rất khí phách nắm tay trái của Hoắc Vũ Hạo, để cho hai người vũ hồn dung hợp xuất ra.
489 Một lần nữa đóa hoa hỏa hồng sắc huyền phù ở phía trước đại hoa màu hồng phấn lại động, nó nhất chuyển, đã đem băng lam sắc quang mang kia đón xuống, băng lam sắc quang mang biến mất, mà đóa hoa hỏa hồng sắc chỉ là mờ đi mấy phần mà thôi.
490 Tỉnh tỉnh tương tư, nhất kiến nghiêng tâm, tái kiến chung tình, tam sinh hữu duyên, trăm năm hảo hợp. Hoắc Vũ Hạo không thể quên được từng cảnh phát sinh ở ngày đó, nàng là đẹp như vậy.
491 Vương Thu Nhi chợt cả kinh, ánh mắt trong nháy mắt cũng trở nên sắc bén. Nàng cũng hiểu, U Hương Khỉ La Tiên Phẩm kia ý tứ rất rỗ ràng, nếu như ban nãy Hoắc Vũ Hạo không bất chấp sinh tử đi phục dụng gốc Tiên thảo kia, như vậy sợ rằng bọn họ đã gặp phải đại lượng hồn thú chung quanh Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn toàn lực công kích, Những thứ khác không nói tới, chỉ riêng U Hương Khỉ La Tiên Phẩm tu vi mười vạn năm này, bọn họ cũng không thể chống lại.
492 Thật sự không có bất cứ cơ hội nào! Nhưng mà không liều mạng thì có thể như thế nào? Liệt Hỏa Hạnh Kiều Sơ quy định phạm vi nhỏ như vậy, chiến đấu cũng phải tiến hành trong phạm vi đó.
493 Quanh mang bích lục sắc mạnh mẽ đem phạm vi lớn xung quanh chiếu rọi, được hơi thở của Cực Hạn Băng dẫn dắt, cực hàn băng tuyền kia cũng tràn ra. Nhất thời nóng bỏng dương tuyền dâng lên cuộn sóng ngập trời, mang đến hơi thở nóng rực, chống lại giá lạnh từ trên người Hoắc Vũ Hạo tản mát ra, đồng thời đem hàn khí trên người hắn giảm đi một ít.
494 U Hương Khỉ La Tiên Phẩm hừ một tiếng, nói: "Ngươi thật sự không quan tâm tiên đan của ta? ! Hoắc Vũ Hạo mỉm cười nói: "Nếu như sau này ta cần, nhất định sẽ lấy của ngươi.
495 Giang Nam Nam cũng đã chạy đến, mọi người vây chung quanh Vương Thu Nhi! Ánh mắt tràn đầy địch ý. Vương Thu Nhi lạnh lùng nói: "Không cho ta nói rõ ràng, ta sẽ không giao hắn cho các ngươi.
496 "Vũ, Vũ Hạo. . . , rốt cục huynh đã tỉnh lại. " Vương Đông Nhi không thể kiềm được nội tâm kích động của bản thân. Cho dù vô số lần nàng tự nói với mình, ngay khi Vũ Hạo.
497 Đừng thấy khi hắn hái Tương Tư Đoạn Trường Thảo cho Vương Đông Nhi bất chấp tất cả như vậy, nhưng có ai lại không quý trọng sinh mạng của mình chứ. Nhất là chỉ có sống sót hắn mới có thể mang hạnh phúc cho Đông Nhi! Tâm tính vững vàng lại, cũng làm cho Hoắc Vũ Hạo càng thêm tĩnh táo.
498 Trang Lão cực kỳ tĩnh táo, hai tay xuất ra, một tầng quang mang màu xanh biếc nhất thời cầm máu ở nơi cái lỗ lớn chừng quả đấm kia lại. Ngay sau đó, hai tay của Trang Lão bắt đầu cử động theo một quy luật.
499 Vừa nói xong, hắn lại lần nữa thúc dục Hồn kỹ, công kích hướng tới Vương Thu Nhi. Không chỉ có hắn, ngoại trừ Ninh Thiên ở bên ngoài, Sử Lai Khắc học viện đại biểu đội bao gồm Vu Phong, Tà Huyễn Nguyệt, Chu Tư Trần, Tào Cẩn Hiên, Lam Tố Tố, Lam Lạc Lạc hai tỷ muội và Chu Lộ, cơ hồ đều là thương tích đầy mình.
500 Nếu như không phải đại hội cuối cùng quyết định, ngoại trừ hạn chế dưới 20 tuổi, còn hạn chế trong số các tuyển thủ của tông môn ít nhất phải có năm người vượt qua tu vi tứ hoàn, chỉ sợ đội ngũ dự thi trong cuộc tranh tài lần này sẽ vượt qua kì trước mười lần.