101 Bất kể là ai, trước tiên đều vây lấy đống lửa trại rồi nhảy múa. Trong chớp mắt, quá nửa số người đều tham gia vào vũ điệu cuồng say sôi động. Những người không khiêu vũ thì đứng bên cạnh reo hò hưng phấn.
102 Ta thông qua đôi mắt xinh đẹp của nàng nhìn về sườn núi phủ tuyết phía đông. Hơn chục điểm hỏa quang đang nhanh chóng tiếp cận. Bọn Chiến Hận, Cự Linh ngồi vây quanh đống lửa trại, chiếu theo kế hoạch định ra từ trước, tỏ vẻ vẻ phớt lờ đối với kẻ đến thăm, dáng vẻ không chút quan tâm.
103 Dưới bầu trời sáng mây trong, lúc hoàng hôn, chúng ta đã đến được Phục Thần sơn. Bên ngoài Phục Thần sơn là một bệ đá thiên nhiên rộng rãi, đối diện với Vu Uyên (1) thần bí quỷ dị.
104 Đạm Như kéo tay ta, hôn lên hai má, ôn nhu nói: “Ta đại biểu cho mọi người, cầu chúc Đại kiếm sư mã đáo thành công, tiêu diệt Vu đế. ”Chiến Hận đi đến cạnh Tây Kỳ, nghiêm mặt nói: “Ta đại biểu cho tất cả nam nhân toàn trường hôn Tiểu Kỳ Kỳ của chúng ta”Tây Kỳ đưa mặt đến sát mặt hắn, mĩm cười nói: “Ngươi không cần tìm cớ hôn ta, hôn thì hôn đi! Ta sao dám đắc tội với hảo bằng hữu của Lan Đặc?”Chiến Hận rõ dãi, tham lam hôn liên tục lên đôi má thơm của Tây Kỳ, lại làm ra vẻ thần hồn điên đảo, bộ dạng đáng ghét bước liêu xiêu một hồi rồi mới chịu lui về.
105 Tố Chân nhào vào trong lòng ta trước nhất, bi thiết kêu lên: "Lan Đặc!"Chúng nữ đi đến vây quanh, yêu thương nhìn ta vốn đang khắp người đầy máu tươi.
106 Ta lắc đầu nói: “Đạo lý đơn giản phi thường, ta căn bản không nắm chắc phần thắng đối với hắn”Chiến Hận hỏi: “Hắn thật sự lợi hại như vậy sao?”Ta thở dài: “Hắn nếu đã có ý đào tẩu, ta tuyệt không thể đuổi kịp, hắn chạy còn nhanh hơn cả phi tuyết, cho nên chỉ có thể dùng một phương thức khác đấu với hắn”Cự Linh gật đầu: “Ta minh bạch rồi! Có phải ngài lo lắng cho công chúa?”Ta thở dài không nói.
107 Tại dinh thự của quan viên hải cảng, ta ôm Hoa Nhân, Sơn Mỹ và Mỹ Cơ đang khóc lóc vào lòng. Ta ly khai các nàng đã hơn một năm, lần gặp mặt này thật sự có cảm giác không khác nào đã cách xa một đời.
108 Sau khi được Sơn Mỹ cùng Mỹ Cơ hầu hạ tắm rửa, ta cảm thấy từng lỗ chân lông tràn đầy sức sống, khoan khoái ngồi xuống chiếc ghế dựa cạnh giường tâm sự cùng tứ nữ.
109 Một bên là bờ biển đế quốc, một bên là đại hải mênh mông, biển trời trãi dài hòa hợp thành một một màu xanh biếc. Ta thầm nghĩ tới mặt biển phía xa xa, trãi dài vô tận đến Vu quốc.
110 Khôi Ưng và các chiến sĩ Ưng tộc của y đã đứng vào tất cả các vị trí có lợi nhất để chờ đợi địch nhân. Đạn đá được nạp sẵn vào máy bắn. Trừ Lệ Quân thần sắc đang càng ngày càng bất an ra, chúng ta đối với Vu đế đều không có chút cảm giác sợ hãi nào.
111 Sau khi cử hành tang lễ cho những người đã chết chúng ta mới hơi giảm bớt được sự đau buồn trong lòng. Tâm tình của mọi người đã dần dần hồi phục trở lại, đã bắt đầu vì chuyện vừa thắng đẹp Vu đế được một trận mà vui mừng cổ vũ.
112 Ba năm nay, bọn Ny Nhã đều đã học được tiếng Đế quốc từ chỗ Thải Nhu, cho nên chuyện giao tiếp với đám Hoa Nhân không hề gặp phải một chút khó khăn nào.
113 Đêm qua, ta đã thi triển toàn bộ sự ôn nhu của mình, không những để bọn họ thưởng thức được sự cuồng hoan trước nay chưa từng có, mà còn dùng ái năng triệt để cải tạo thể chất của bọn họ.
114 Dưới sự dẫn dắt của đại tế ti, Hoa Vân, Thiên Nhãn, Linh Trí, Quan Âm bốn vị tế ti và Hồng Thạch phụ tử, Ninh Tố đại công và Cập Nhật Tông, Tú Thanh, Hầu Ngọc mấy tướng lĩnh đã bố thành đội ngũ để nghênh tiếp ta, cung hầu ta giá lâm.
115 Ny Nhã vô cùng kinh ngạc nhìn theo bóng nàng. Tiếp đó từ bên cạnh nàng các vị kiều thê tiến vào như triều thủy, thì ra tất cả bọn họ đều đã tụ tập ở bên ngoài để nghe lén những chuyện phát sinh trong phòng.
116 Hai chúng ta bước vào cửa, tất nhiên là một trận ồn ào nổ ra. Đại Hắc chạy tới đầu tiên, hiếu kỳ ngửi và nhìn Hoa Vân, lộ ra vẻ kỳ quái không hiểu tại sao trên người nàng lại có mùi của ta.
117 Chúng ta phi ngựa từ từ, phía sau là hơn chục con tuấn mã thồ hành lý. Ta nói với Hoa Vân bên trái và Đạm Như bên phải: "Các nàng đến đây nào! Cùng lên ngồi ngựa của ta đi.
118 Tâm linh tiến đến cực cảnh không gợn bất cứ điều gì, có thể cảm thụ những nguy hiểm tới gần. Theo mối liên hệ tâm linh của công chúa, ta biết vô luận đi đến nơi nào, Vu Đế cũng có thể truy tới.
119 Hiện tại ta còn không bằng cả thường nhân. Một luồng cảm giác tuyệt vọng xuất hiện trong đầu ta. Tuy ta đã chạy thoát, nhưng với tình huống bây giờ so với việc Vu đế giết ta đi còn khiến ta dễ chịu hơn.
120 Linh giác của ta sớm đã dò khắp sa trung lục cảnh. Đó là một địa phương trong sa mạc, người ta có thể tưởng tượng nó như một thảo nguyên khả ái, bao quanh là những cồn cát, bên ngoài mọc đầy những cây đại thụ cao trăm thước, có sức sống ngoan cường, không sợ bão cát, như đội vệ binh oai vệ đứng canh gác thần tích hiếm có này.