121 Thi An vừa vào đến điền trang đã thấy người của mình ngồi xổm trên nóc nhà, vẻ mặt khẩn trương, chăm chú theo dõi động tĩnh ở bên dưới. Hộ vệ của Đậu gia thì bao vây chính phòng, bức tường người chặn kín lối thông ra nhà giữa.
122 *Sứ giả của Vương Mẫu Đậu Chiêu nhìn hai cây ngọc lan cao lớn ở trước cửa phòng, dường như đã qua mấy kiếp người. Nàng cười nói với Tố Tâm: “Đi, chúng ta đi thăm Thôi di thái thái đi.
123 Thiểm Tây thuộc trung bộ Trung Nguyên, tuần phủ Thiểm Tây thống lĩnh 8 phủ, 21 châu, 95 huyện, quản lýĐô ti Thiểm Tây, 49 Hành đô ti, 25 sở. Vân Nam ở vùng biên thùy phía tây nam, tuần phủ Vân Nam thống lĩnh 19 phủ, 40 châu, 30 huyện, 8 Tuyên úy ti, 4 Tuyên phủ ti, 5 An phủ ti, 20 Đô ti, 24 sở.
124 Người truyền lời cho phủ Tế Ninh hầu là một người đàn bà hơn 40 tuổi, mặc áo thêu hoa màu xanh, đầu cài trâm vàng, tay đeo vòng ngọc bích, trắng trẻo béo tốt, trông như chủ mẫu nhà giàu.
125 Chính phòng của phủ Anh quốc công nằm giữa phủ, là một căn nhà năm gian, phía trước là tiền viện, sảnh chính, phòng khách của phủ, đằng sau là một hoa viên nhỏ và Phật đường, từ Di Chí đường nơi Tống Mặc ở đi xuyên qua một con đường trồng đầy trúc xanh là đến.
126 Một trận mưa to làm cho cả vùng Thực Định khắp nơi đều thiệt hại với các mức độ khác nhau, trong đó nặng nề nhất phải kể đến huyện Thực Định và huyện Linh Bích, gần như mất trắng.
127 Vui lòng nhận? Đậu Chiêu đương nhiên muốn vui lòng nhận. Nếu không, nhỡ khiến Tống Mặc hiểu lầm nàng không nhận ý tốt của hắn rồi để bụng, chắc nàng không ngủ nổi mất.
128 Gương mặt anh tuấn của Tống Mặc vẫn còn vẻ trẻ con, thậm chí Đậu Chiêu có thể nhìn rõ lớp lông tơ mỏng trên môi hắn. Người trước mắt còn cách xa hình ảnh người đàn ông cao lớn mạnh mẽ với phong thái ung dung tự nhiên và biểu cảm trầm ổn trong trí nhớ của nàng.
129 Lúc Đậu Chiêu bước vào phòng nghỉ của tổ mẫu, giọng nói trong trẻo của Kỷ Vịnh đang sục sôi vang vọng trong không trung: “… Người xem, những điều kinh Phật nói, trong các thiền viện hương khói đương thịnh có mấy người làm được.
130 Lúc Tống Mặc đi vào phòng của mẫu thân, Tương thị đang khe khẽ nói chuyện với quản gia, nghe thấy nha hoàn hầu hạ trong phòng khách đều nũng nịu gọi “Thế tử gia”, nàng biết con đã quay về từ Thực Định.
131 Tống Mặc giúp mẫu thân kiểm kê địa tô vụ hè trong nhà, không định đi tìm Cố Ngọc thì Cố Ngọc đã tìm đến cửa. “Thiên Tứ ca, mọi chuyện của ngươi đều đã xong rồi chứ?” Tương gia xảy ra chuyện, Tống gia nghĩa bất dung từ, Cố Ngọc tiến cung tìm di mẫu mấy lần, Vạn Hoàng hậu đều bảo hắn đừng làm bậy, còn dặn hắn, Tống gia chắc chắn phải chuẩn bị một phen, bảo hắn thời gian này đừng đi tìm Tống Mặc, nếu nhìn thấy những gì không nên nhìn, ngược lại sẽ khiến người Tống gia có lòng với hắn.
132 Tống Mặc nghe Ngụy Đình Du trả lời vậy, thầm gật đầu. Hắn vừa cùng đám người Ngụy Đình Du đi ra ngoài vừa hàn huyên với Ngụy Đình Du: “Bình thường ngươi thích làm gì tiêu khiển?”Ngụy Đình Du kính cẩn nói: “Bình thường ở nhà đọc sách viết chữ, cũng không có gì tiêu khiển.
133 Đậu Chiêu cảm thấy thời gian này mình có chút buồn lo vô cớ. Hàng ngày cứ giờ Mão Kỷ Vịnh dậy, giờ Hợi mới đi ngủ. Không đọc sách thì là viết chữ, đôi khi sẽ ra sân Hạc Thọ Đường đi đi lại lại, ngay cả cổng Hạc Thọ Đường cũng chưa bước qua chứ đừng nói gì đến việc gây họa.
134 Tống Mặc nhìn lại, thấy thế tử Quảng Ân bá Đổng Kỳ. Dáng người hắn cao gầy, tướng mạo anh tuấn, đội mũ cánh phượng, mặc quần lụa thêu mây vàng và áo giáp vẩy cá sáng bóng, nhung trang nặng nề, cũng có chút oai võ.
135 Tác giả: Chi ChiEdit: Heo conTin Tưởng Lan Tôn chết, là Trần Khúc Thủy báo lại cho Đậu Chiêu. Trong thư ông tiếc nuối nói, về sau Tưởng gia sẽ rất gian nan.
136 Buổi trưa mùa thu, mặt trời vẫn nóng rát, chiếu lên người vẫn rất khó chịu. Đậu Chiêu thấy áo trong thấm ướt mồ hôi. Nàng nhìn sân vườn vẫn còn hỗn độn, cười nói: “Mọi người đi dùng cơm trưa đi đã, buổi chiều dọn dẹp cũng chưa muộn.
137 Thị trấn Thực Định ồn ào sôi nổi, xe ngựa vừa chạy qua cổng thành, Đậu Chiêu liền nghe thấy có người hô hào: “Mau tới Đông Đậu lấy tiền thưởng!” Tổ mẫu giật nảy mình, luôn miệng hỏi Hồng Cô: “Nhận tiền thưởng gì cơ?”Đậu Chiêu cũng thấy lạ, ngẫm nghĩ một lát thì hiểu ra, thấy tổ mẫu hỏi thế thì cười đáp: “Chắc là Bá Ngạn đỗ cử nhân đấy ạ.
138 Đậu Chiêu sững sờ, hơi có cảm giác tự cho là thông minh – Kỷ Vịnh này là loại người gì, lợi dụng sự thương hại của người ta ư? Một khắc im ắng chỉ nhằm tạo ra tiếng động càng lớn hơn thôi.
139 Câu nói kia của Kỷ Vịnh thốt ra trước mặt đám nha hoàn đang thay chăn dọn giường nên đã mau chóng truyền đến tai Đậu Minh. Nàng ta cười lạnh, ở yên trong phòng, dặn dò Chu ma ma và Quý Hồng: “Từ nay về sau, mọi thứ đưa đến chỗ ta đều phải kiểm tra tỉ mỉ, xác định không có gì bất thường mới được chuyển cho ta.
140 Đậu Minh ngồi trong xe ngựa, đường gập ghềnh xóc nảy, không khỏi thấy hối tiếc. Không ngờ xe ngựa lại đơn sơ thế này, biết thế đã đưa cả Quý Hồng đi theo.
Thể loại: Xuyên Không, Huyền Huyễn, Khoa Huyễn, Ngôn Tình, Nữ Cường
Số chương: 28